2.288 chữ · ~16 phút đọc
Điều Tần Trinh Trân không nói ra là loại tà thuật này chỉ có kẻ điên mới sử dụng. Quá trình thi triển vô cùng đau đớn, thật sự là hại mình để thành toàn cho người khác. Chỉ cần sơ suất một chút là mất mạng ngay tại chỗ, mà dù có may mắn sống sót thì cơ thể cũng gần như bị hủy hoại, bệnh tật quấn thân, khó mà sống lâu được.
Tần Trinh Trân nhìn Khương Thanh.
Trên người cô gái trước mặt có quá nhiều bí mật.
Nhưng sống đến tuổi này rồi, điều cô ấy hiểu rõ nhất chính là đôi khi sự tò mò có thể g**t ch*t một người.
Có những bí mật, không đào sâu có lẽ lại tốt hơn.
"Tóm lại, cứ đeo nó đi. Giờ tôi đã mất hết tu vi rồi, giữ nó cũng chẳng còn tác dụng gì nữa." Tần Trinh Trân chống người ngồi dậy. Đôi mắt hồ ly lưu chuyển ánh sáng mê hoặc, vừa sắc bén vừa xinh đẹp. Cô ấy vuốt lại mái tóc của mình, trông giống hệt một người chị lớn trưởng thành và đáng tin cậy.
"Nếu cô chị gái kia của cô còn giở trò lần nữa, cứ đến tìm tôi."
Khương Thanh gật đầu. Cô nhìn Tần Trinh Trân, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu. Đôi mắt đen trắng rõ ràng chớp chớp, nghiêm túc hỏi: "Cô không thấy hối hận sao? Vì một người mà nghịch thiên cải mệnh, chỉ để anh ấy được sống tiếp. Tu vi không còn, ngay cả mạng sống cũng suýt mất. Cô là Hồ Tiên, vốn dĩ có thể sống thêm rất nhiều năm nữa mà."
Khương Thanh thật sự không hiểu mấy chuyện tình cảm giữa Tần Trinh Trân và Triệu Tân.
"Biết làm sao được." Tần Trinh Trân cười híp mắt.
"Ban đầu chỉ định chơi đùa qua đường thôi, ai ngờ lại chơi đến mức đánh mất trái tim. Cuối cùng ngã vào tay cái tên nhóc đó mất rồi. Một khi trái tim không còn nghe lời mình nữa thì hết cách. Tình cảm vốn dĩ chưa bao giờ là thứ lý trí, càng không thể dùng giá trị để cân đo đong đếm. Với lại, một người cô độc sống quá lâu thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Ánh mắt cô ấy dừng lại trên người Khương Thanh. Nhìn đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác khó hiểu ấy, cô ấy không khỏi bật cười. Vẫn chỉ là một bạn nhỏ chẳng hiểu gì cả.
Cũng không biết rốt cuộc là kẻ điên nào, cam tâm dùng tà thuật, đánh đổi tuổi thọ và nhân quả của bản thân chỉ để nghịch thiên cải mệnh cho Khương Thanh, gom góp từng mảnh linh hồn vốn đã vỡ nát của cô lại.
Đáng tiếc... Con bé dường như vẫn chưa hiểu gì về chuyện tình cảm.
Mà cũng đúng thôi. Từ nhỏ đến lớn, hình như chưa từng có người mẹ hay trưởng bối nào dạy dỗ, chỉ dẫn cho cô điều gì. Chỉ riêng việc cố gắng sống sót đã đủ vất vả rồi.
Linh hồn bị cắt xé thành từng mảnh như vậy... Lúc ấy chắc hẳn đau lắm.
Tần Trinh Trân nhẹ nhàng đặt tay lên má Khương Thanh, khẽ bóp phần thịt mềm mềm trên gương mặt cô. Trên môi cô ấy là nụ cười dịu dàng, giọng nói cũng trở nên ôn hòa hơn: "Có lẽ sau này em sẽ hiểu thôi. Nếu sau này gặp chuyện gì khó nghĩ, cứ đến tìm chị tâm sự. Hồ Tiên online, tư vấn miễn phí. Có vài bí mật, vẫn nên tâm sự giữa các cô gái với nhau thì tốt hơn."
Khương Thanh không hiểu lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Tiểu Hoàng đứng bên cạnh lập tức ghen tị thấy rõ. Nó đưa cái chân nhỏ của mình lên sờ sờ bên má trái của Khương Thanh, kiêu ngạo hừ một tiếng: "Ta... ta cũng muốn sờ mặt Thanh Thanh."
Nó tuyệt đối không thể thua Hồ Tiên hay Bạch Tiên được.
Bạch Tiên cũng dè dặt đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má phải của Khương Thanh. Toàn thân đầy gai của nó lúc này đều mềm xuống, giọng nói chậm rãi và nghiêm túc.
"Thanh... Thanh Thanh, mặt mềm lắm. Con người... rất yếu đuối. Ta... và tiền bối... sẽ bảo vệ Thanh Thanh, nuôi Thanh Thanh."
"Được thôi, sau này đạo quán và tôi đều trông cậy vào hai đứa nuôi sống đấy." Khương Thanh nghiêm túc gật đầu.
Trước khi rời đi, cô nhìn Tần Trinh Trân một cái rồi để lại một lọ thủy tinh chứa chất lỏng.
Đó là thuốc điều chế riêng cho đôi chân của Triệu Tân, dùng để bôi ngoài da. Trong đó còn có thêm một vị thuốc cực kỳ đặc biệt lấy từ Bạch Tiên.
Mở cửa bước ra ngoài, cô để lại không gian riêng cho hai người bên trong.
Khoảnh khắc Triệu Tân nhìn thấy Tần Trinh Trân, bờ vai vốn luôn căng cứng của hắn cuối cùng cũng thả lỏng.
Thậm chí hắn còn quên mất đôi chân tàn tật của mình, theo bản năng muốn đứng dậy bước về phía cô ấy.
Kết quả vừa đứng lên đã ngã nhào xuống đất trong bộ dạng vô cùng chật vật.
Ngay lúc Triệu Tân sắp ngã sấp về phía trước, Tần Trinh Trân đã nắm lấy tay hắn.
Sau đó hai người ôm chặt lấy nhau.
Triệu Tân không còn che giấu sự yếu đuối của mình nữa. Trên gương mặt hắn là cảm giác mất rồi lại được, đôi mắt đỏ hoe.
Hai cánh tay siết chặt lấy eo Tần Trinh Trân, mạnh đến mức như muốn khảm cô vào tận xương cốt.
"Trân Trân..." Giọng hắn run run: "Đời người quá ngắn ngủi, mà bất ngờ lại quá nhiều. Chúng ta đừng..."
Hắn chỉ cảm thấy vì đôi chân tàn tật của mình mà đã chủ động tránh xa Tần Trinh Trân, để cả hai lãng phí quá nhiều thời gian.
Nếu không có Khương Thanh...
Có lẽ họ đã thật sự bỏ lỡ nhau.
Tần Trinh Trân đưa tay vuốt nhẹ khóe mắt hắn, đầu ngón tay chạm phải hơi ẩm. Cô ấy cúi xuống, nâng gương mặt Triệu Tân lên rồi chủ động áp sát.
Trên gương mặt xinh đẹp đầy mê hoặc hiện lên nụ cười quyến rũ, giọng nói mềm mại như mật ngọt: "Vậy thì hãy trân trọng khoảng thời gian còn lại. Đêm xuân ngắn ngủi lắm đấy..."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sau khi Khương Thanh đóng cửa đi ra, cô theo bản năng muốn quay đầu nhìn lại. Nhưng Tiểu Hoàng và Bạch Tiên lập tức lao tới, mỗi đứa chiếm một bên người cô, như thể đang làm nhiệm vụ bảo vệ vô cùng quan trọng.
"Ơ?" Khương Thanh chớp mắt: "Hình như trong phòng có tiếng bình hoa vỡ. Có nên quay lại xem không?"
Tiểu Hoàng lập tức căng thẳng. Con Hồ Tiên đáng ghét kia thật chẳng biết kiềm chế chút nào. Suốt ngày chỉ biết quấn quýt dính lấy người khác.
Nó cuống cuồng xoay chuyển bộ não nhỏ bé của mình để nghĩ lý do ngăn Khương Thanh quay lại.
May mà Bạch Tiên nhanh hơn một bước.
"Thanh... Thanh Thanh..." Nó ngẩng đầu lên, giọng đáng thương vô cùng: "Ta đói rồi. Trong quan tài... không có cơm ăn."
"Ồ, vậy à." Khương Thanh ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn bộ dạng của Tiểu Hoàng và Bạch Tiên, cô thừa biết hai tiểu tiên nhà mình đang cố ý đánh lạc hướng. Nhưng cô chỉ chớp chớp mắt, không vạch trần.
Cũng không quay đầu lại tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với chiếc bình hoa trong phòng.
Cứ thế dẫn theo cả nhà lớn nhà nhỏ, chậm rãi quay về đạo quán.
___
Cùng lúc đó, tại nhà họ Khương.
Chỉ trong thời gian ngắn, nhà họ Khương đã bị tổn thất nặng nề, nguyên khí đại thương. Các gia tộc khác đều đang âm thầm quan sát, rục rịch muốn nhân lúc nhà họ Khương suy yếu mà giáng thêm một đòn chí mạng. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như vậy, e rằng nhà họ Khương sẽ bị gạch tên khỏi hàng ngũ các thế gia ở thành phố Z.
"Tôi đã liên lạc cầu cứu bên ngoại rồi." Khương phu nhân đỏ hoe mắt nói. "Đã nhiều năm không qua lại, không ngờ mẹ tôi... vẫn luôn nhớ đến tôi."
Nói đến đây, bà ta nhìn người đàn ông năm xưa mình bất chấp tất cả để cùng bỏ trốn vì tình yêu là ông Khương, rồi lại nhìn Khương Nguyệt, đứa trẻ được bà ta nhận từ cô nhi viện về và tự tay nuôi nấng từ bé đến lớn.
Ánh mắt bà ta dịu dàng vô cùng. Bà ta chớp mắt, đưa tay lau đi nước mắt.
"Tuy mẹ là người của chi thứ nhà họ Tô, nhưng dù chỉ là chi thứ thì cũng không phải những gia tộc ở thành phố Z có thể sánh bằng. Bên đó đã đồng ý ra tay giúp đỡ chúng ta. Nhà họ Tô sẽ cử người tới đây, chắc ngày mai là đến nơi. Nhà họ Khương sẽ không sao nữa." Khương phu nhân mỉm cười: "Mẹ cũng đã nhắc đến Nguyệt Nguyệt với bà ngoại con. Bà nói chiều nay muốn gọi video để trò chuyện với con, tiện bồi đắp tình cảm."
Vừa nói, bà ta vừa thân mật vỗ nhẹ lên tay Khương Nguyệt. Thế nhưng nói đến đây, ánh mắt bà ta lại thoáng tối đi. Bà ta nhớ đến Khương Thanh.
Rõ ràng là con gái ruột của mình, vậy mà lại đối xử với gia đình như thế, thật sự khiến bà ta thất vọng và lạnh lòng.
Ngay cả mấy ngày nay bà ta đổ bệnh, trong người không khỏe, Khương Thanh cũng chẳng có lấy một lời hỏi han, càng không hề có ý định đến thăm. Chỉ có Nguyệt Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc bà ta.
"Hy vọng người nhà họ Tô cử tới sẽ khiến Thanh Thanh chịu chút đả kích." Khương phu nhân thở dài.
"Theo kế hoạch của các con, chương trình tạp kỹ phát sóng trực tiếp kia cũng sắp ghi hình lại rồi. Đến lúc đó cứ làm theo kế hoạch, để nó chịu chút khổ sở trước ống kính. Sau khi nếm trải thất bại và vấp ngã, có lẽ nó sẽ chịu quay về nhà."
"Chắc chắn sẽ như vậy thôi, mẹ." Khương Nguyệt gật đầu: "Thanh Thanh nhất định sẽ quay về, em ấy sẽ nhận ra lỗi lầm của mình."
Nói vậy nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta giao nhau với ông Khương.
Quay về ư? Không thể nào.
Vì nhiều lý do khác nhau, cô ta và ông Khương đã sớm bàn bạc xong kế hoạch.
Khương Thanh chỉ có thể trở về nhà họ Khương với thân phận của một người đã chết.
Nếu không, với tính cách có thù tất báo của Khương Thanh, tương lai nhà họ Khương tuyệt đối sẽ không dễ sống.
Nhà họ Tô ở Thượng Kinh là đại gia tộc truyền thừa nhiều đời. Dù chỉ là người của chi thứ, muốn giở chút thủ đoạn trong một chương trình giải trí, tạo ra một cái chết ngoài ý muốn mà không để người khác nhìn ra sơ hở cũng chẳng phải việc khó.
Dĩ nhiên, những chuyện này không cần thiết phải nói rõ với Khương phu nhân.
Nghe lời an ủi của Khương Nguyệt, Khương phu nhân cúi đầu nhìn điện thoại.
Đó là tin nhắn Khương Chi Dục gửi tới.
[Mẹ, dạo này con rất bận, có vài chuyện cực kỳ quan trọng cần xử lý. Đợi con sắp xếp ổn thỏa rồi sẽ nói với mẹ. Trong thời gian này mẹ đừng làm gì cả, cũng đừng cùng bố và Nguyệt Nguyệt lén làm chuyện gì sau lưng con nữa. Nếu mọi người định làm gì, nhất định phải nói cho con biết, đừng giấu con. Chuyện này rất quan trọng. Có rất nhiều việc một khi làm rồi sẽ không còn cơ hội hối hận.]
Đọc tin nhắn ấy, Khương phu nhân theo bản năng muốn kể cho Khương Chi Dục biết chuyện nhà họ Tô ở Thượng Kinh sẽ cử người tới giúp nhà họ Khương, cũng như kế hoạch nhằm khiến Khương Thanh chịu khổ và bị đả kích.
Nhưng ngón tay bà ta khựng lại giữa chừng. Cuối cùng chỉ trả lời: [Mẹ dạo này không khỏe, chẳng làm gì cả. Con cứ yên tâm.]
Nhớ lại những lời Khương Nguyệt vừa an ủi, cảm giác bất an trong lòng bà ta dần tan biến, đôi mày đang nhíu chặt cũng từ từ giãn ra.
Đứa trẻ Thanh Thanh ấy chắc là đã bị người ngoài mê hoặc, dẫn dắt đi sai đường. Nó tưởng rằng mình đã mọc cánh, một khi bay ra ngoài thì sẽ không bao giờ muốn quay lại nữa. Chỉ khi bị hiện thực vùi dập, chịu đủ thất bại và khổ sở, có lẽ nó mới ngoan ngoãn trở về, trở lại thành đứa trẻ như trước đây.
Cứ làm theo kế hoạch. Sẽ không có bất kỳ sai sót nào xảy ra. Chuyện này không cần phải nói cho Chi Dục biết.
Bà ta biết mình đang làm gì, bà ta sẽ không hối hận.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chung Ly Linh Tố
6 ch
Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.