1.473 chữ · ~10 phút đọc
A Nguyên biết bản thân đã không còn hoàn toàn trong sạch, nhưng nàng vẫn luôn khao khát sau này có thể gả cho một người đàn ông tốt, rồi sống những ngày tháng êm đềm.
Bây giờ ngẫm lại, người đàn ông đó không chỉ cứu nàng nửa cái mạng mà còn không lấy đi thân xác của nàng, tính ra cũng có thể coi là nửa ân nhân của nàng rồi.
Trong lúc A Nguyên đang mải mê suy tính chuyện khác, một người đàn bà bên cạnh cất tiếng hỏi di mẫu của nàng:
"Vân nương, chẳng phải tỷ bảo muốn mua một con liềm sao? Tú phường cũng chưa mở cửa sớm thế đâu, hay là chúng ta cứ ghé qua tiệm rèn mua liềm trước đã rồi hãy sang đó."
Người đàn bà này muốn đến tiệm rèn để xem náo nhiệt, xem mụ góa phụ Lưu kia quyến rũ người ta thế nào, nên mới ra sức khuyên Vân nương đi cùng.
Sắp tới mùa thu hoạch rồi, trong tộc chỉ có mỗi nhà Vân nương là không có liềm để dùng. Vân nương phải cắn răng lắm mới tiết kiệm được mấy chục văn tiền để đi mua liềm. Nên dĩ nhiên bà không có ý kiến gì, liền gật đầu đồng ý đi cùng mọi người.
Trên trấn trước đây vốn có một tiệm rèn, nhưng sau đó con trai lão thợ rèn chết, lão thợ rèn cũng chẳng bao lâu mà đi theo, thế là tiệm rèn duy nhất ở trấn Thanh Thủy đóng cửa.
Vì vậy, trước đây muốn mua nông cụ bằng sắt, dao hay nồi niêu đều phải lặn lội lên tận huyện mới mua được. Mãi đến mấy tháng trước, trấn Thanh Thủy mới có một tiệm rèn mở lại.
A Nguyên đi theo họ vào trấn Thanh Thủy, đi tới con phố nơi tiệm rèn tọa lạc. Từ đằng xa, nàng đã thấy góa phụ Lưu bước chân vào tiệm rèn. Mấy người đàn bà cũng kéo tay Vân nương rảo bước nhanh hơn về phía đó.
Từ xa, A Nguyên đã nghe thấy tiếng gõ "Cốp cốp " chát chúa.
Đến cửa tiệm, đã thấy mụ góa phụ Lưu đang giả vờ giả vịt ngắm nghía những nông cụ treo trên tường, nhưng ánh mắt thì cứ chốc chốc lại liếc về phía người thợ rèn đang nện búa.
Góa phụ Lưu vốn cũng có chút nhan sắc, chỉ vì dùng loại phấn son rẻ tiền nên bôi lên mặt trông không đều, lại còn hơi bết lại.
A Nguyên thẹn thùng ngước mắt nhìn vào bên trong tiệm rèn. Nàng liếc nhìn một vòng quanh tiệm, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bóng lưng của người thợ rèn đang quay về phía họ, hắn mặc một chiếc áo lót đen không tay.
A Nguyên vốn luôn nghĩ thợ rèn phải là hạng đàn ông vạm vỡ, cánh tay to hơn cả eo của nàng, nhưng Hoắc thợ rèn này lại là một ngoại lệ.
Nàng đã từng thấy những gã đàn ông lực lưỡng đến mức thô kệch, nhưng Hoắc thợ rèn thì thân hình cao ráo, hai cánh tay lộ ra săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn một cách cân đối, mượt mà. Tuy không vạm vỡ như những gã lực điền khác, nhưng nhìn những khối cơ bắp căng cứng theo từng nhịp vung búa, người ta liền biết bên trong đó chứa đựng một sức mạnh vô cùng khủng khiếp.
Mồ hôi dọc theo từng thớ thịt trên cánh tay màu đồng cổ từ từ chảy xuống, khiến mấy người đàn bà đứng bên cạnh nhìn đến đờ cả mắt.
A Nguyên thì không có ý nghĩ gì lệch lạc, chỉ là không hiểu sao, nhìn bóng lưng của người thợ rèn này, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Dù sao cũng là thiếu nữ chưa xuất giá, không thể cứ nhìn chằm chằm vào nam nhân mãi, nên A Nguyên chỉ nhìn hai cái rồi cúi đầu theo di mẫu bước vào tiệm.
Vốn dĩ góa phụ Lưu vẫn đang tìm đủ chuyện để bắt chuyện với thợ rèn, nhưng thấy người cùng thôn xuất hiện, sắc mặt mụ lập tức xanh mét, không dám lả lơi tiếp nữa.
Có người đàn bà trêu chọc góa phụ Lưu:
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
"Gớm, góa phụ Lưu sao lại ở tiệm rèn thế này? Tôi ba lần lên trấn thì cả ba lần đều thấy tỷ lượn lờ ở đây, không lẽ ở đây có vàng để nhặt nên tỷ mới siêng đến thế à?"
Mấy người đàn bà nghe vậy liền cười ồ lên.
Đến cả tiếng đập sắt cũng không át nổi tiếng cười của họ. Có lẽ vì chê ồn ào, thợ rèn liền dừng tay, quay người lại.
"Các người muốn..." Ánh mắt hắn hơi khựng lại một nhịp khi nhìn thấy A Nguyên đang cúi đầu khép nép, rồi sau đó mới vô cảm thốt nốt mấy chữ cuối: "...mua gì?"
Giọng nói trầm thấp, dày dạn và lạnh lùng lọt vào tai nghe quen thuộc vô cùng, dường như nàng mới nghe thấy cách đây không lâu. Chính vì giọng nói này, cơ thể A Nguyên khẽ run lên một cái. Nàng muốn ngẩng đầu lên để xác nhận, nhưng lại không có đủ dũng khí.
Có lẽ vì sát khí trên người thợ rèn quá nồng đậm, nên mấy người đàn bà lập tức không dám cười nữa.
Vân nương nuốt nước miếng, lí nhí:
"Tôi muốn mua một con liềm và hai cây kim khâu."
Thợ rèn nhìn về phía Vân nương, nét mặt điềm tĩnh:
"Liềm có sẵn, hai mươi lăm văn một cái. Kim thì phải đợi một khắc, một văn hai cây."
Ngay trong lúc thợ rèn đang nói chuyện, A Nguyên thoáng cảm thấy hắn đã lướt mắt nhìn mình một cái. Cơ thể nàng lại cứng đờ ra.
Người đàn bà cùng thôn nói:
"Rẻ thật đấy, tiệm tạp hóa bán một văn một cây lận. Vân nương, lát nữa tỷ còn phải đưa cháu gái sang Tú phường tìm việc, tí nữa quay lại lấy cũng chưa muộn."
Vân nương cũng thấy hời. Vì không gấp lấy liềm ngay, nên bà liền đưa mười văn tiền đặt cọc, nói lát nữa sẽ quay lại lấy.
Những người khác dù không mua đồ cũng nán lại ngắm nghía nông cụ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía góa phụ Lưu.
Trong lòng A Nguyên lúc này vô cùng bứt rứt, nàng không dám chắc người thợ rèn này có phải là người đó hay không.
Một lát sau, nàng lén lút ngẩng đầu lên định nhìn kỹ diện mạo của thợ rèn, nhưng vừa ngẩng lên thì lập tức đụng phải một ánh mắt lạnh băng.
Chỉ trong một nháy mắt, thợ rèn đã rời mắt đi. Nhưng A Nguyên thì như bị sét đánh ngang tai, đứng ngây ra như phỗng, đôi mắt trợn tròn.
Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế cơ chứ?!
Nàng không nhớ rõ gương mặt của người đàn ông ở miếu Sơn Thần, nhưng khi người này xuất hiện trước mặt nàng, gương mặt ấy bỗng nhiên trở nên rõ mùng một.
Và điều khiến nàng ấn tượng sâu sắc nhất chính là cánh tay của người đó. Cánh tay rắn chắc ấy có mấy vết sẹo cũ rất dữ tợn.
Ánh mắt nàng run rẩy nhìn vào cánh tay đang nổi cơ bắp của thợ rèn.
Cánh tay phải của hắn có một vết sẹo do đao chém. Dường như vết chém từ ngực kéo xuống, vắt từ trong tay áo vọt ra, kéo dài gần đến khuỷu tay.
A Nguyên vẫn còn nhớ như in ngày đó ở miếu Sơn Thần, khi nàng tưởng mình sắp chết đi được, trước mắt nàng chính là cánh tay đầy vết sẹo này đang chuyển động nhanh như cưa gỗ để lại dư ảnh.
Lúc đó nàng đã van nài người đàn ông ấy thế nào nhỉ?
Nàng nhớ rõ lúc đó mình còn lẳng lơ hơn cả mụ góa phụ ph*ng đ*ng nhất trong thôn. Nàng ôm lấy cánh tay thô ráp nóng rực của người đàn ông, khóc lóc như một con mèo nhỏ van xin hắn hãy chạm vào mình nhiều hơn nữa.
Nghĩ đến sự lẳng lơ của bản thân khi ấy, A Nguyên cảm thấy xấu hổ vô cùng, mặt nóng bừng như bị lò lửa đốt, hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
Sắc mặt A Nguyên hết trắng rồi lại đỏ, đỏ rồi lại trắng, cứ thế đan xen trong lúc nàng đứng chết trân tại chỗ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.