681 chữ · ~5 phút đọc
Tuý Linh dạo gần đây suy sụp hẳn, sức khoẻ của nàng ngày càng suy yếu.
Hôm nay, nàng dạy chữ cho Tiêu Dao giống như thường ngày.
Con bé viết chữ, nàng ngồi cạnh uốn nản cho nó.
Một lúc trôi qua, Tuý Linh chợt thấy đầu mình hơi choáng, cảnh vật phía trước bắt đầu có chút mờ ảo.
Nàng chớp động đôi mắt, cố gắng trấn tĩnh bản thân chỉ dạy cho Tiêu Dao.
Con bé viết được một trang giấy, nó vui vẻ quay sang cười cười với Tuý Linh “Phu nhân xem này, hôm nay con viết được rất nhiều” Nàng xoa đầu nó, cưng chiều hết mực.
Thế nhưng, lời khen còn chưa kịp phát ra cảnh vật phía trước mờ ảo nhìn không rõ nữa.
Nàng ngất lịm đi, mặt gục trên bàn.
Tiêu Dao ngẩn người ra một lúc, bàn tay nhỏ bé đặt trên người nàng cổ gắng lay lay nàng dậy “Phu nhân...phu nhân...người tỉnh lại đi” “Phu nhân...người có sao không?” Tiêu Dao vừa lay người vừa gọi, gọi mãi nhưng Tuý Linh không trả lời lại nó.
“Phu nhân...người mau tỉnh lại đi...đừng làm con sợ..."
“Phu nhân...con cầu xin người mau tỉnh lại đi...!
Nó bắt đầu hoảng sợ, chân tay run rẩy, khóc nấc lên thành tiếng.
Hành động cũng bắt đầu cuống cuồng lên, chạy một mạch ra cửa, sau đó quay đầu lo lắng nhìn nàng.
Nó quay lại vào trong đỡ Tuý Linh nằm trên giường rồi mới chạy đi tìm người trợ cứu.
Tiêu Dạo vừa chạy vừa tìm phương hướng, nó đứng trước cửa điện của Ngạn Thần, gõ cửa nhưng không ai trả lời “Có ai ở trong không?” “Xin hỏi bên trong có người không?” Một lúc gọi đến khản cổ đi qua, bên trong không có người, là điện của Ngạn Thần nhưng hắn không ở tại.
Tiêu Dao tiếp tục chạy đi tìm người, con đường trở nên vắng vẻ hơn mọi ngày.
Nó tìm cách đánh lạc hướng hai tên kia, Tiêu Dao chỉ tay vào bên trong, nói lớn “Ông ơi, hai chú này không cho con vào, ông giúp con với”Hai người kia nhất thời tưởng là lão già Quan Phùng đi ra, cả hai quay đầu vào bên trong.
Con bé chớp lấy thời cơ chạy thọc vào cánh cửa, chạy thẳng một mạch vào.
Tiến sâu vào bên trong, cảnh vật tựa như trong những bộ phim cổ trang vậy.
Con bé trừng lớn mắt liếc nhìn xung qua, cách dàn dựng quá là cao sang rồi “Oa...đẹp quá!” Nó vừa đi vừa quay lưng nhìn về phía sau, chợt, lưng bị đụng trúng vào cái gì đó, nó quay đầu “Áhhh” Tiêu Dao hét lên một tiếng, âm thanh vang vọng.
Nó vừa đụng trúng một người nào đó, y dừ dẫn nhìn con bé.
“Người nào dám náo động?” Ngạn Phong cao cao tại thượng truyền giọng xuống, Tiêu Dao giật mịn, tiến ra phía trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa nó và hắn rất xa, con bé nhất thời sợ hãi đứng đờ người tại chỗ.
“Con...con...muốn gặp chú áo trắng” “Hỗn xược, trước mặt bổ tôn không thi hành lễ” Tiêu Dao lập tức hiểu ý, chạy tiến phía trước hành lễ giống như bọn nô tì hành lễ với vua trong phim cổ trang.
Sau đó, nó ngẩng đầu nói “Chú ơi, chú giúp con với” “Đây không phải chỗ để ngươi chơi đùa” “Người đâu!” Quan Phùng ngồi phía dưới Ngạn Phong một chút, lão giã tức giận quát.
Hai tên lúc nấy lập tức có mặt, hô to “Có” “Ném nó đi” “Vâng thưa đại nhân” Tiêu Dao còn chưa kịp lên tiếng đã bị hai tên kia hùng hổ xách đi khỏi chính điện.
“Bụp” Nó bị ném một cái, cả người ngã nhào xuống nền, mở mắt ra không biết đã xuất hiện ở giữa ngã tư chết tiệt nào đây.
Nó đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn trên người, cánh môi run rẩy..
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
540 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch

Bia Đỡ Đạn Phản Công
1.350 ch
Trọng Sinh Mạt Thế Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống
704 ch
Rừng Thép
151 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.