971 chữ · ~7 phút đọc
Viên Duy quay đầu lại, bàn tay mới vừa đặt ở trên vai Tô Hữu Điềm, cô liền giật mình một cái, đột nhiên tỉnh lại.
Anh ngừng lại, bất động thanh sắc mà thu hồi tay.
Tô Hữu Điềm nhìn thấy Viên Duy thì hoảng sợ, xoạt một tiếng ngồi dậy.
"Tớ, tớ ngủ rồi?"
Viên Duy hạ mi xuống: "Tại sao lại không quay về?"
Thanh âm của anh trầm thấp, mặt không biểu tình, nhìn qua giống như thật sự tức giận.
Tiểu ca của tiệm cà phê thấy tình huống không đúng, nhanh chóng rút lui.
Tô Hữu Điềm xoa xoa đôi mắt, vô cùng ủy khuất mà nhìn anh: "Tớ không muốn trở về, trong nhà có một mình tớ!.
.
"
Viên Duy mím một chút, nhìn cô không nói lời nào.
Anh biết tình trạng gia đình của cô, người mẹ vừa đa tình vừa bạc tình, đối với cái đứa con gái này không quan tâm gì, đôi khi bà trở về muộn, cũng chẳng gọi một cuộc điện thoại.
Tô Hữu Điềm thường xuyên một mình ngốc ở trong nhà, ngẩn ngơ một lần chính là hai ngày.
Bởi vậy, anh không tự giác mà yên lặng nhấc mi.
Tô Hữu Điềm vươn tay kéo góc áo của anh một chút: "Nếu không thì tớ liền ngồi ở bên ngoài, tớ bảo đảm sẽ không quấy rầy cậu!"
Yết hầu của Viên Duy động, anh quay đầu, ngực không quá rõ ràng mà phập phồng một chút, hàng mi rũ xuống tạo ra cái bóng nhỏ ở trên mặt.
Tô Hữu Điềm trừng lớn mắt, khẩn trương mà nhìn anh.
Sau một lúc lâu, anh quay đầu lại, sau đó anh giơ tay ra nắm lấy cổ tay của cô.
Tô Hữu Điềm kinh ngạc, thân thể không khỏi đứng lên theo anh.
Vào lúc cô đang cho rằng Viên Duy muốn ném cô đi, thì Viên Duy lại đem cô kéo vào trong tiệm.
Vừa mới vào tiệm, lập tức, tất cả mọi người nhìn về phía này, bất kể là nhân viên trong tiệm, hay là học sinh tới uống cà phê, mỗi người đều trừng lớn mắt nhìn hai người, tầm mắt của bọn họ chuyển từ trên mặt Viên Duy sang mặt của Tô Hữu Điềm, ý vị sâu xa mà đánh giá một vòng ở trên người cô, tiếp theo gắt gao mà dán chặt ở trên tay mà Viên Duy nắm đang nắm cổ tay cô.
Tô Hữu Điềm hơi hơi cong eo, cảm thấy móng vuốt của mình như là bị ngâm trong nước ấm, nhiệt độ từ đầu ngón tay đột nhiên truyền khắp toàn thân, khiến cả người cô đều nóng rực.
Viên Duy lôi kéo Tô Hữu Điềm đang mềm oặt đi đến trong góc, sau đó ấn vai cô xuống để cô ngồi lên ghế.
Tức khắc, ánh mắt bốn phía càng thêm nóng rực, Tô Hữu Điềm cảm thấy nếu mình là một bức tượng sáp, thì đã sớm bị hòa tan trở thành một bãi rồi.
Cô không khỏi nhìn trái nhìn phải, những nhân viên của tiệm đều cầm menu che mặt, nhưng mà đôi mắt lộ ra vẫn không ngăn được tâm bát quái nồng đậm, nhưng càng thêm nhiệt liệt so với các nàng, là những cô gái trang điểm ngăn nắp, những nữ sinh đó liên tiếp bắn ánh mắt sang, hận không thể đem da toàn thân cô đều lộ xuống, nghiên cứu thật kĩ một phen da của cô, xem rốt cuộc cô là cái tiểu yêu tinh gì.
Viên Duy thấy cô không chuyên tâm, dùng tay búng cái trán của cô một cái.
"Ngồi ở chỗ này.
"
Tô Hữu Điềm che lại cái trán, không rõ nguyên do mà nhìn anh.
Viên Duy nghĩ nghĩ, đột nhiên từ trong túi tiền móc ra một quyển sách, ném ở trước mặt cô.
"Học từ đơn, hai mươi phút một tờ.
"
Tô Hữu Điềm: "! !.
"
Vì cái gì thời điểm anh làm việc cũng phải mang theo đồ vật như vậy! Là để tùy thời khảo nghiệm tâm lý của cô sao?
Tô Hữu Điềm cầm lấy quyển sách, bất mãn mà ở đập lên trên bàn đến vang bộp bộp.
Khóe miệng Viên Duy nhếch lên, sau đó anh đi đến quầy lấy một ly sữa bò, đặt ở trên bàn cô.
Tô Hữu Điềm dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh.
Viên Duy nói: "Uống.
"
Tô Hữu Điềm ôm sữa bò, uống một ngụm nho nhỏ, sữa bò dính trên khóe môi cô, Tô Hữu Điềm liếm mép một cái, thỏa mãn mà nheo nheo mắt lại.
Viên Duy cúi đầu, con ngươi giống như sữa bò trong cốc, lộ ra gợn sóng nhè nhẹ.
Anh mới vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy có người mang nét mỉm cười đi tới.
Người đi đến mặc âu phục, nhưng mà khác biệt với anh thường ngày đem cúc áo cài đến kín mít, cổ áo người nọ hơi mở ra, nhìn qua cảm thấy nhàn tản không kiềm chế được, tóc mái hơi hơi che đậy mặt mày, nhưng vẫn không che đậy được gương mặt trời ban của hắn.
Hắn tên Tập Nhất Phi, là khách quen của tiệm cà phê này, là một người sinh viên.
Tập Nhất Phi là người có tiền, cũng biết chơi tình thú, là đối tượng ái mộ của vô số nữ sinh, cũng là đối tượng hâm mộ của vô số nam sinh, người này cái gì cũng tốt, trừ việc!.
.
Tập Nhất Phi nhướng mày, cằm nhấc lên: "Đó là bạn gái của cậu?"
—— trừ việc có địch ý lớn lao đối với Viên Duy.
.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh -Mộc Tiểu Tâm (FULL)
199 ch
Sau Khi Được Các Anh Trai Đoàn Sủng Ta Trở Mình Rồi - Tô Nhàn Nịnh
47 ch
Em Có Thể Sẽ Không Yêu Anh
66 ch
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
49 ch
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
24 ch
Xuyên Đến Tinh Tế Trở Thành Hải Cẩu Nhỏ Được Yêu Chiều - Tư Niên
167 ch
Xuyên Thành Tra A Vườn Trường - Mạc Du Tâm
26 ch
[Thập Niên 70] Nhị Hôn Thê
52 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.