561 chữ · ~4 phút đọc
Anh vẫn mặc đồ màu đen, dáng người cao lớn như cây đại thụ đứng trước mặt cô.
Cuối cùng cô đã nhìn vào mắt anh, sâu trong đôi mắt ấy vẫn có vẻ lạnh lùng.
Anh không nhận ra cô. Không phải, chắc anh đã quên cô lâu rồi.
Dư Kiều chợt cụp mắt xuống cười, cô đang nghĩ gì vậy chứ?
Từ đầu đến cuối, cô chưa bao giờ tồn tại trong lòng anh thì làm gì có khái niệm nhớ hay quên.
Dư Kiều hít sâu một hơi, sau đó lại ngẩng lên, cô mỉm cười tươi tắn nhìn Tiêu Định Bân: “Chào anh Tiêu”.
Tiêu Định Bân nhìn cô gái trẻ trước mặt, dáng người cô sêm sêm A Kiều, cũng thấp hơn anh một cái đầu. Còn đôi mắt của cô rất giống A Kiều, nhưng trong mắt A Kiều chưa bao giờ có ý cười như vậy.
Dư Kiều đứng dậy, sau đó mỉm cười nhìn anh.
“Hôm nay thật lòng cảm ơn cô và Nhất Niệm, Dự An đã rất vui”, anh lên tiếng, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, Dư Kiều chỉ thấy các dây thần kinh trên người mình căng thẳng. Cô vô thức xoän ngón tay, cố giữ giọng nói bình thường hết mức có thể: “Anh khách sáo rồi”.
“Tôi đã bảo với Nhất Niệm, sau này hãy thường xuyên đến chơi”.
“Như vậy thì làm phiền nhà ta quá”. “Không sao, tôi và Dự An đều thích cô bé”. Dư Kiều không nói gì nữa.
“Dự An, chúng ta về thôi, con mau chào Nhất Niệm với mẹ bạn ấy đi”.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
“Anh Tiêu, anh chờ một chút, tôi có việc này muốn nói”.
Nói rồi, Dư Kiều đi tới bồn hoa, sau đó cầm hai cái túi giấy lên. Đây là quà Tiêu Định Bân đã tặng cho cô hôm Tiêu Dự An đến nhà cô ăn tối.
Dư Kiều đưa cái túi cho anh: “Món quà này quý giá quá, tôi với Gia Nam không nhận được”.
Tiêu Định Bân cúi xuống nhìn cái túi rồi nói: “Nhưng đây chỉ là chút lòng thành của tôi. Cô cũng biết đấy, Dự An không giống những đứa trẻ khác. Nhất Niệm là người bạn đầu tiên của thằng bé, cho nên tôi rất cảm ơn cô bé và cô...
“Nhưng món quà này đắt quá, tôi không nhận được đâu anh Tiêu”.
Dư Kiều lại đưa chiếc túi cho anh.
“Nếu cô Tô không muốn nhận có thể đem cho hoặc vứt đi...”
Không biết tại sao, anh lại thấy buồn bực vô cớ. A Kiều cũng vậy, ban đầu cô cũng không chịu nhận thuốc mà anh mua, nhưng thuốc của Tiêu
Bình Sinh đưa thì cô lại cầm.
Dư Kiều sững người, bàn tay cầm cái túi không biết nên để đâu.
Một bàn tay nhỏ nhắn đã nhận lấy cái túi trong tay cô.
Dư Kiều ngạc nhiên nhìn sang thì thấy Tiêu Dự An tỉnh bơ cầm túi, sau đó nhét vào tay Tiêu Định Bân: “Bố đừng ép cô ấy”.
Thấy thế, Dư Kiều mới định thần lại, cô nhanh chóng nhìn anh rồi lại cụp mắt xuống.
Ánh đèn chiếu xuống đỉnh đầu cô, hàng mi dài che mất gương mặt trắng trẻo.
Nụ cười trên mặt Tiêu Định Bân dần tắt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) - Kim Phi (FULL)
466 ch
Phu Quân Giả Chết, Ta Tiễn Chàng Đi Luôn
4 ch
Thạch Lựu Đỏ Ngày Xuất Giá
7 ch
Ta Chửi Khắp Hầu Phủ Không Có Đối Thủ
8 ch
Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)
379 ch
Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh
192 ch
Xuyên Không: Ta Làm Công Tử Bại Gia - Lâm Trần
176 ch
Lao Tình
52 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.