420 chữ · ~3 phút đọc
Mới có hai hôm không gặp người ta mà đã nôn nóng thế rồi à?
“Gọi A Kiều lại đây”. Tiêu Định Bân đột nhiên ra lệnh.
Quản gia vội vàng đi vào phòng bếp, Tiêu Bình Sinh còn chưa kịp nói chuyện với Dư Kiều câu nào đã phải trơ mắt nhìn cô bị gọi đi.
Anh ta biết thừa rằng Tiêu Định Bân cố tình làm thế, nhưng Dư Kiều là người hầu của nhà họ Tiêu, vì vậy anh ta không thể làm gì được.
“Mấy người đi ra ngoài trước đi”. Tiêu Định Bân bảo quản gia cùng người hầu đi ra ngoài, sau đó nói với Dư Kiều: “Cho tôi một ít canh”.
Dư Kiều yên lặng không nói một lời, múc canh, sau đó đặt vào tay anh.
Tiêu Định Bân cầm lấy thìa khuấy vài cái rồi hỏi với giọng thản nhiên: “Cô học nấu ăn từ ai vậy? Trong món canh này có những gì?”
Dư Kiều lấy giấy bút từ trong túi tạp dề ra, viết: Tôi tự học, trong canh có bỏ một vài vị thảo dược giúp dưỡng dạ dày, rất tốt cho sức khỏe.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Dưỡng dạ dày?”. Tiêu Định Bân cúi đầu húp một ngụm canh, sau đó lại nhìn cô: “Ai bảo cô bỏ vào, dạ dày Tiêu Tiêu không tốt sao?”
Dư Kiều liếc nhìn anh một cái, môi mím chặt, lắc đầu.
Tiêu Định Bân không hỏi thêm câu nào, cúi đầu tiếp tục uống canh, với xuất thân như thế của anh, đương nhiên là anh được gia đình dạy dỗ rất nghiêm khắc, ngay cả tư thế uống canh của anh, dường như cũng tao nhã hơn hẳn những người thường rất nhiều.
Ánh mắt Dư Kiều dán vào bàn tay hiện rõ khớp xương của anh, không tài nào dời đi.
Đôi tay này đã chạm vào cô rất nhiều lần.
Cô không cách nào kiểm soát được bản thân, cô mê luyến những hồi ức và sự ấm áp dịu dàng của những hồi ức đó.
Cho dù cô biết, sau này cũng không thể có lại được nữa.
“Tôi muốn ăn thêm món này, cô nấu lần nữa đi!"
Tiêu Định Bân tùy ý chỉ vào một đĩa đồ ăn, Dư Kiều nhìn thoáng qua, là món ăn có vị hơi cay, cô không khỏi nhìn sang Tiêu Định Bân, khẽ khàng lắc đầu.
“Sao vậy? Hết nguyên liệu rồi à?” Dư Kiều cúi đầu, viết lên giấy vài từ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mộng Ảo Thành Thật - Hàm Yên
99 ch
Pháo Hôi Bị Ghét Bỏ Vừa Buông Xuôi, Cả Nhà Liền Cuống Lên
12 ch
Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng
139 ch
Tự Lực Cánh Sinh Năm 1963
9 ch
Ngự Sử Vô Sỉ
6 ch
Ba Sọt Vải Thiều - Áp Tinh Hà
6 ch
Hôn Nhân Không Điển Hình
10 ch
Hồng Trần Một Gánh Hồng
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.