1.751 chữ · ~12 phút đọc
Chương 4:
Cơn đau như dự kiến không ập đến, ta rơi vào một lồng ngực cứng cáp và ấm áp.
Phó Thâm đã đỡ lấy ta.
Hắn nhìn mũi tên cắm trên vai ta, đồng tử co rút dữ dội, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh trước mọi biến cố nay lần đầu tiên lộ vẻ hoảng loạn tột độ.
"Ngụy Trường Trạch?!" Hắn gầm lên, "Ngươi đ.i.ê.n rồi sao?!"
Ta đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Hầu gia... nợ ta một mạng..."
Tay Phó Thâm run lên bần bật, hắn gắt gao ấn lên vết thương của ta, m.á.u tươi nhuộm đỏ bàn tay hắn, cũng nhuộm đỏ cả y phục đen của ta.
"Tại sao?" Hắn nghiến răng hỏi, "Tại sao lại cứu ta?"
Tại sao ư?
Ta cũng muốn biết tại sao.
Rõ ràng vừa nãy còn hận đến ngứa răng, rõ ràng đã quyết định từ hôn, nhưng khi thấy hắn gặp nguy hiểm, ta vẫn không kiềm lòng được mà lao ra.
Có lẽ, đây chính là cái gọi là... tự chuốc lấy khổ sao?
Ta không đúng lúc mà nhớ tới lời Tô Thanh Loan mắng hắn.
"Bởi vì..." Ta yếu ớt tựa vào lòng hắn, ý thức bắt đầu mơ hồ, "Nếu ngài chếc rồi... muội muội ta... phải chịu cảnh góa bụa..."
Thân hình Phó Thâm khựng lại.
Đúng lúc này, ả Tô Thanh Loan giả mạo nhân lúc hỗn loạn muốn chạy trốn, liền bị Hắc Giáp Vệ đuổi tới ấn chặt xuống đất.
Trước mắt ta tối sầm lại, trước khi hoàn toàn ngất đi, chỉ nghe thấy Phó Thâm gầm khẽ bên tai:
"Ngụy Trường Trạch, ngươi không được chếc! Có nghe thấy không! Bản hầu không cho phép ngươi chếc!"
Trong giọng nói đó, vậy mà lại ẩn chứa một chút... tiếng nức nở?
Ảo giác sao.
Diêm vương sống lạnh lùng tàn nhẫn kia, sao có thể vì ta mà khóc chứ?
3.
Giấc ngủ này thật sâu, trong mơ toàn là những mảnh ký ức vụn vặt, chốc lát là Tô Thanh Loan chỉ tay mắng ta trọng sắc khinh bạn, chốc lát lại là đôi bàn tay nhuốm m.á.u của Phó Thâm đang siết chặt lấy ta không buông.
Đau.
Bả vai phải như bị lửa đốt, đau thấu tim gan.
Ta khó nhọc mở mắt, đập vào tầm mắt là tấm trần nhà lạ lẫm, màn trướng màu xanh đậm lớp lớp chồng chéo, một mùi long diên hương trộn lẫn với mùi m.á.u tươi đậm đặc và mùi thuốc thang.
Đây là... phòng ngủ của Phó Thâm?
"Tỉnh rồi?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh giường.
Ta kinh ngạc, theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng lại đụng vào vết thương, đau đến mức nhăn mặt nhe răng.
Một bàn tay to lớn ấm áp ấn chặt lấy vai trái không bị thương của ta, cưỡng ép ta nằm lại gối.
"Đừng động đậy." Phó Thâm ngồi bên giường, mũ miện hơi lỏng lẻo, dưới mắt lộ rõ quầng thâm, như thể đã thức canh cả một đêm.
"Trên mũi tên có độc, vừa giải độc xong, nếu không muốn phế mất cánh tay này thì nằm yên đó cho ta."
Trên tay hắn bưng một bát thuốc đen ngòm, giọng điệu tuy lạnh lùng nhưng động tác lại nhẹ nhàng đến lạ.
Đầu óc ta vẫn còn mơ màng, ký ức dần ùa về. Thập Lý Đình, Tô Thanh Loan giả, ám tiễn, ta đỡ cho hắn một mũi tên...
Chờ đã!
Ta trợn trừng mắt, kinh hãi nhìn xuống ngực mình.
Bộ y phục đen nhuốm m.á.u trên người đã bị l*t s*ch, thay vào đó là một chiếc áo trong trắng rộng thùng thình dành cho nam nhân, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh và... lớp lớp băng gạc trắng muốt.
Dải vải quấn ngực của ta!
Lúc này, ta chẳng cảm thấy đau vết thương nữa, trong lòng nhẩm đi nhẩm lại 100 lần rằng xong đời rồi, xong đời thật rồi!
Xử lý vết thương tất nhiên phải cởi áo, dải vải quấn ngực quấn chặt như nêm của ta...
Ta cứng đờ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt sâu không thấy đáy của Phó Thâm.
Hắn thần sắc bình thản, không nhìn ra chút khác lạ nào, chỉ cầm thìa khuấy bát thuốc: "Sao? Sợ bản hầu xem thân thể ngươi?"
Cổ họng ta khô khốc, dò xét hỏi: "Vết thương của ta... là ai xử lý?"
"Thái y." Phó Thâm thản nhiên đáp.
Ta thở phào một hơi. Thái y thường là người có y đức, hơn nữa nam nữ thụ thụ bất thân... Khoan đã, trong mắt thái y, ta là nam nhân mà!
"Nhưng mà," Phó Thâm xoay chuyển câu chuyện, chiếc thìa chạm vào thành bát phát ra tiếng kêu thanh thúy, "Khi thái y rút tên tay ông ta run rẩy, bổn hầu thấy ông ta vướng víu nên đã đuổi đi rồi."
Tim ta lại nhảy lên tới tận cổ họng.
"Vậy... sau đó là ai băng bó cho ta?"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Phó Thâm nhìn ta, khóe môi cong lên một đường đầy ẩn ý, hắn tiến sát lại gần, đến mức hơi thở của hai người hòa vào nhau.
"Ngươi nói xem, Ngụy đại nhân?"
Ầm --
Trong đầu ta như nổ tung một đóa pháo hoa.
Hắn nhìn thấy rồi? Chắc chắn hắn đã nhìn thấy!
Dải vải bó ngực tuy có thể che giấu vòng một, nhưng chất liệu và cách quấn, người tinh ý nhìn vào là biết ngay chuyện gì xảy ra. Huống hồ còn phải xử lý vết thương ở vai, làm sao tránh khỏi việc bị lộ?
Tay chân ta lạnh buốt, đại não vận chuyển cực nhanh. Là giếc người diệt khẩu? Hay là quỳ xuống cầu xin?
Ngay khi ta chuẩn bị buông xuôi, Phó Thâm lại đột ngột đứng thẳng người dậy, ung dung nói: "Trường Trạch huynh cũng thật vất vả, vì muốn thân hình trông vạm vỡ hơn mà phải quấn bao nhiêu lớp vải trắng trên người. Bổn hầu đã giúp huynh tháo bớt một phần, không cần tạ ơn."
Ta: "...?"
Hả?
Vì muốn thân hình trông vạm vỡ hơn?
Ta sững sờ mất hai giây, ngay sau đó là vui sướng tột độ. Phó Thâm thường ngày nhìn thì tinh anh, sao ở phương diện này lại là khúc gỗ mục thế kia? Hắn lại cho rằng đó là... vật độn để cải thiện vóc dáng?
Ta cố nén sự chột dạ, nương theo lời hắn mà bịa chuyện: "Hầu gia chê cười rồi, bản quan từ nhỏ thể nhược, vóc dáng đơn bạc, vì muốn xây dựng uy nghiêm ở Đại Lý Tự nên chẳng đặng đừng mới dùng cách này, khiến Hầu gia xem trò cười rồi."
Phó Thâm nhìn ta cười như không cười: "Thì ra là vậy. Ta còn tưởng Trường Trạch huynh có sở thích gì khó nói."
"Sao có thể chứ." Ta cười gượng, "Chỉ thuần túy là vì uy nghiêm quan trường mà thôi."
"Vậy..." Ánh mắt Phó Thâm chậm rãi dời xuống, rơi vào lồng ngực bằng phẳng của ta, "Sau này vẫn nên bớt quấn đi, chật chội thế, bổn hầu nhìn thôi cũng thấy khó chịu thay cho ngươi."
Nói đoạn, hắn múc một thìa thuốc, đưa tới bên miệng ta: "Uống thuốc đi."
Ta há miệng ngậm lấy, vị đắng chát lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Thế nhưng trong lòng ta lại ngọt lịm - lừa được rồi!
Thế nhưng, Phó Thâm đang cúi đầu đút thuốc, hàng mi khẽ rủ xuống, che đi tia sáng u ám thoáng qua dưới đáy mắt, giống như một thợ săn thấy con mồi sập bẫy.
Uống thuốc xong, ta cảm thấy tinh thần đã khá hơn đôi chút.
"Người phụ nữ giả mạo Tô Thanh Loan đâu rồi?" Ta hỏi.
Nhắc đến chính sự, khí tức quanh người Phó Thâm lập tức lạnh đi, hắn đặt bát không lên tủ đầu giường.
"Đang ở trong địa lao. Miệng rất cứng, vừa dùng qua hai đợt hình phạt đã ngất đi rồi."
"Ta muốn đi xem." Ta cố gắng gượng dậy.
"Không được." Phó Thâm đè ta xuống, "Ngươi bộ dạng này mà đi địa lao, là muốn nằm ở đó thêm nửa tháng nữa sao?"
"Người đàn bà đó nhắm vào ngài, cũng là nhắm vào Ngụy gia." Ta vội nói, "Ta có chuyện muốn hỏi ả."
Phó Thâm nhìn chằm chằm ta một hồi, đột ngột cúi người, một tay bế bổng ta lên theo chiều ngang.
Cơ thể chòng chành giữa không trung, ta kinh hãi kêu lên, bản năng ôm lấy cổ hắn.
"Phó Thâm! Ngài làm gì vậy!"
"Vì Ngụy đại nhân cứ khăng khăng, vậy bổn hầu đành chịu khổ, bế ngươi qua đó." Phó Thâm nói đầy lý lẽ, bước chân thoăn thoắt đi ra ngoài.
"Thả ta xuống! Hai đại nam nhân ôm ôm ấp ấp ra thể thống gì nữa!" Mặt ta đỏ lên như muốn nhỏ m.á.u.
Trong phủ này còn hạ nhân đấy! Sau này ta còn mặt mũi nào để làm người!
"Mạng của ngươi còn là ta cứu về đấy, ôm một cái thì đã sao?" Phó Thâm chẳng những không thả, ngược lại còn siết c.h.ặ.t t.a.y, khiến ta phải dán sát vào người hắn hơn, "Còn lộn xộn nữa, vết thương nứt ra thì ta không chịu trách nhiệm đâu."
Ta lập tức không dám cử động nữa.
Dọc đường xuyên qua hành lang, thị vệ và nha hoàn đi ngang qua đều cúi đầu, nhưng ta nhìn rõ sự kinh ngạc không nói nên lời và... vẻ hưng phấn trong mắt họ.
Xong rồi, danh tiếng đoạn tụ của Đại Lý Tự Thiếu Khanh Ngụy Trường Trạch và Định Bắc Hầu Phó Thâm, hôm nay sau khi truyền ra, e là khắp kinh thành đều biết mất.
Đến cửa địa lao, cơn gió lạnh lẽo thổi thốc lên, ta rụt cổ lại.
Phó Thâm khựng bước chân lại, quấn chặt chiếc áo choàng trên người ta thêm chút nữa, lúc này mới bế ta bước xuống bậc thang.
Hành động nhỏ này khiến lòng ta bỗng dưng rung động một cái.
Sao cảm giác... hắn đối tốt với ta có chút quá đà vậy nhỉ?
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.