1.035 chữ · ~7 phút đọc
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ôn Ngôn không biết trong lòng Mục Đình Sâm nghĩ thế nào, cũng không ngờ khi gặp lại, anh còn không hề nhắc tới đứa con, nghĩ đến tính tình lạnh nhạt của anh, đúng rồi, làm sao một người đàn ông như vậy có thể quan tâm đến mối quan hệ huyết thống đó chứ? Anh nói anh yêu cô, đó là ảo tưởng đúng không?
Hoặc có lẽ… là thật sự yêu.
Bước ra khỏi Mục trạch, Trần Mộng Dao nhìn thấy chiếc Audi liền tức giận: “Nếu có vốn để nói không cần, mình thật sự không muốn lái chiếc xe này đâu. Ai bảo Mục Đình Sâm anh ta giàu có chứ? Lúc này chúng ta lại phải cúi đầu trước “thế lực xấu xa”. Mặt khác, nếu như cậu lại ở nhà của mình, mẹ mình có thể sẽ làm ra chuyện gì động trời nữa, đến lúc đó chúng ta cũng không kịp thu dọn đống hỗn độn kia, hai ngày này mình giúp cậu tìm một căn nhà, cậu nên dọn ra ngoài đi, mình sẽ đến với cậu thường xuyên, hàng ngày sẽ đưa đón cậu đi làm. mình không phải đuổi cậu đi đâu, mình phải nói rõ điểm này, cậu biết chắc
mình đang nghĩ cho cậu mà đúng không?”
Lần này Ôn Ngôn không từ chối, dọn ra ngoài cũng
tốt, có Giang Linh ở đó, Trần Mộng Dao đã đủ nhức đầu, lại cộng thêm cô nữa, cô sợ Trần Mộng Dao
không chịu nồi.
Cho dù Lâm Táp không hiệu rõ tin tức, anh cũng biêt lúc này cô đang mang thai, nhìn thấy cô như vậy, anh không khỏi hoảng sợ: “Tôi nói này… cô có muốn tính đến chuyện chuyển về Mục trạch dưỡng thai không? Cô hành hạ bản thân như thế tôi thật sự rất sợ. Gần
đây thế nào rồi? Da tệ thật, cứ như không ngủ vậy.”
Ôn Ngôn có chút xấu hổ: “Tôi mới chuyển đến nơi ở khác, chưa quen thôi. Tôi bị quen giường. Hai ngày nữa tôi sẽ quen mà. Không sao đâu. Tôi biết rõ cơ thể
của mình lắm, cho nên anh có thể yên tâm.”
Lâm Táp nghe vậy thì cau mày: “Cô còn dám dọn ra ngoài sống một mình sao? Ở với Trần Mộng Dao thấy không tốt à? Một thời gian nữa bụng to lên, tự làm việc gì cũng bắt tiện, lỡ va chạm mạnh thì toi mắt. Cô
thật là to gan!”
Ôn Ngôn buồn bực không thể giải thích được, vốn dĩ cô không cảm thấy mình đáng thương, cũng không coi hoàn cảnh hiện tại là thử thách, nhưng có nhiều người
khác quan tâm đến cô như vậy, cô không khỏi tự hỏi
mình có thực sự đáng thương như vậy hay không. Cô
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
giả vờ thờ ơ: “Được rồi, tôi không lo lắng thì anh lo lắng làm gì chứ? Chỉ cần bản thân tôi không xảy ra chuyện ở công ty, vậy cũng không liên quan gì tới
anh.”
Lâm Táp không nói nên lời, kiềm chế một lúc mới nói: “Từ hôm nay cô không phải làm thêm giờ nữa, sáng đến công ty muộn cũng được, chiều có thể về sớm. Mọi việc tùy cơ thể của cô. Đừng từ chối tôi, tôi không phải Đình Sâm, tôi là sếp của cô, những gì tôi nói
trong công ty là mệnh lệnh.”
Ôn Ngôn gật đầu, không nói nữa. Lâm Táp thở dài, quay trở lại văn phòng, ngay lập tức gọi cho Mục Đình Sâm: “Anh có biết người phụ nữ của anh đã dọn ra ngoài ở một mình không? Anh to gan như vậy sao? Cô ấy còn trẻ thiếu hiểu biết, vậy anh cũng còn trẻ sao? Phải có chừng mực, nếu như mẹ con nhà người
ta xảy ra chuyện, có hối hận cũng muộn rồi!”
Bên kia điện thoại, Mục Đình Sâm không lên tiếng, môi mỏng mím nhẹ, vẻ mặt có chút phức tạp. Anh
muốn hỏi tại sao Ôn Ngôn lại dọn ra khỏi nhà Trần
Mộng Dao sống một mình, nhưng như thể một áp lực
vô hình nào đó đã chặn lại câu nói. Lúc này cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, Khương Nghiên Nghiên đã cầm một hộp đồ ăn vặt đẹp đế bước vào: “Anh Đình Sâm, anh có mệt không? Em mang cho
anh một món ăn nhẹ này.”
Ngay khi Lâm Táp nghe thấy giọng nói của Khương Nghiên Nghiên, toàn thân đều không ổn: “Mục Đình Sâm, bây giờ anh vẫn đang làm bừa sao? Khương Nghiên Nghiên là người phụ nữ anh có thể chơi cùng à? Cô ta là em gái của Ôn Ngôn! Vợ của anh đã bụng bự, anh cũng… thôi bỏ đi, em cũng lười quan tâm anh, chỉ cần anh đừng hối hận là được! Đương nhiên, nếu trong bụng Ôn Ngôn không phải là con của anh, anh có lý do để làm như vậy, nếu không, trên đời này không có thuốc hối hận đâu!” Nói xong anh cúp điện
thoại, lòng rối bời.
Mục Đình Sâm đặt điện thoại xuống, lạnh lùng nhìn
Khương Nghiên Nghiên: “Cô đến đây làm gì?”
Khương Nghiên Nghiên lộ ra vẻ mặt tổn thương: “Anh
Đình Sâm, em biết chị gái em sẽ không cho anh liên
lạc lại với em, nhưng em không thể không gặp anh…
chị gái em đã làm chuyện có lỗi với anh. Những ngày này khi anh chán nản, không phải em luôn ở bên anh đó sao? Nhưng chị ấy thì đang làm gì chứ? Có lẽ chị ấy còn đang rất tiếc cho sự ra đi của Thẩm Giới… chị ấy giận anh chuyển ra ngoài là vì Thảm Giới đúng không? Em không cần gì cả, chỉ cần có thể ở bên anh là được, ít nhất hãy để em ở bên anh khi anh nản
lòng, được không?”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) - Kim Phi (FULL)
1.645 ch
Phu Quân Giả Chết, Ta Tiễn Chàng Đi Luôn
4 ch
Thạch Lựu Đỏ Ngày Xuất Giá
7 ch
Ta Chửi Khắp Hầu Phủ Không Có Đối Thủ
8 ch
Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)
379 ch
Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh
192 ch
Xuyên Không: Ta Làm Công Tử Bại Gia - Lâm Trần
176 ch
Lao Tình
52 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.