567 chữ · ~4 phút đọc
Bạch Mộ Tinh không hề hài lòng với thái độ của anh: “Không cần biết nói như thế nào thì mẹ vẫn là mẹ của con, không có mẹ thì sẽ không có con.
Mẹ thấy ở đây rất tốt, không cần phải phí tiền đi tìm cho mẹ chỗ ở khác.
Mẹ vừa mới về nước, lạ nước lạ cái, những năm qua… mẹ cũng chưa từng đi làm, bây giờ con lại bắt mẹ đi đâu làm? Mẹ không biết cái gì hết, không thể nào ra ngoài đi làm được.
Con và cái cô Từ Dương Dương đó chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Cô ta đâu rồi? Cô ta tốt xấu gì thì cũng phải gọi mẹ một tiếng là mẹ chứ? Kết hôn rồi mà cũng không nói là đến gặp mẹ, có con dâu nào mà lại là như thế?”
Đường Xán cau mày lại, nói: “Cô ấy không ở đây, việc của con và cô ấy không cần mẹ lo, cô ấy cũng không cần thiết phải gặp mẹ.
Mẹ có thể tỏ vẻ với con nhưng mà không được tỏ vẻ với cô ấy.”
Nhìn thấy Đường Xán bảo vệ Đường Xán đến như vậy, trong lòng của Bạch Mộ Tình lại càng khó chịu, càng cảm thấy căm ghét Từ Dương Dương hơn: “Sao nào? Mẹ đến nói cô ta một câu cũng không được à?
Trước đây nghe người ta nói có vợ rồi là sẽ quên mắt mẹ, câu nói này quả là không sai, trong mắt của con thì mẹ ruột mình còn không bằng một người ngoài có đúng không?”
Từng tế bào trên người của Đường Xán đều đang kháng cự không còn muốn nói chuyện tiếp với Bạch Mộ Tình nữa, anh không để cho Bạch Mộ Tinh ở đây là một quyết định đứng đắn, bởi vì Từ Dương Dương thường xuyên đến đây, hai người này mà chạm mặt nhau, chắc chắn là sẽ không phải là cảnh tượng gì hài hòa cả, đến lúc đó anh bị kẹt ở giữa thì cũng sẽ chẳng dễ chịu gì.
Biết được là Bạch Mộ.
Tinh đến đây, Từ Dương Dương còn nhất quyết muốn lộ mặt, bây giờ không giống như là trước đây, không gặp mặt là không hề thực tế.
Đường Xán không cần biết là khuyên bảo đến thế nào thì Từ Dương Dương vẫn kiên trì đến đây, anh thấy rất bất lực, đợi lát nữa hai người phụ nữ này mà gặp nhau chắc anh sẽ điên mất.
Chẳng bao lâu sau, Từ Dương Dương đã đến rồi, là dùng chìa khóa mở thẳng cửa đi vào.
Bạch Mộ Tỉnh chỉ cần nghĩ đến bản thân mình vừa rồi còn phải đứng ở ngoài cửa bị gió thổi đến nửa ngày, trong lòng bà ta lại càng thấy khó chịu vô cùng, không hè tỏ ra hòa nhã với Từ Dương Dương.
Từ Dương Dương không đề tâm thái độ của Bạch Mộ Tinh, tỏ ra rất dễ gần: “Dì à, dì đã ăn cơm chưa? Cháu đã gọi đồ ăn ở bên ngoài, chắc là sẽ đưa đến nhanh thôi, Đường Xán vừa rồi ở nhà cháu cũng chưa kịp ăn cơm, cháu đã đặt hai suát rồi.”
Bạch Mộ Tinh khó chịu nói: “Tôi sẽ không ăn đồ ăn gọi (Là ¡ tt.).
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn) - Kim Phi (FULL)
1.635 ch
Phu Quân Giả Chết, Ta Tiễn Chàng Đi Luôn
4 ch
Thạch Lựu Đỏ Ngày Xuất Giá
7 ch
Ta Chửi Khắp Hầu Phủ Không Có Đối Thủ
8 ch
Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)
379 ch
Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh
192 ch
Xuyên Không: Ta Làm Công Tử Bại Gia - Lâm Trần
176 ch
Lao Tình
52 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.