3.874 chữ · ~26 phút đọc
[17]
Buổi biểu diễn lần này của Kỳ Tuyên còn thành công hơn cả tưởng tượng của tôi.
Đến khi cậu ấy kết thúc bài múa và chào khán giả, tất cả mọi người trong khán đài đều đứng dậy, dành cho cậu những tràng pháo tay chân thành, vừa bình tâm lại vừa nồng nhiệt nhất.
Tranh thủ lúc vắng vẻ, tôi lẻn ra khỏi nhà hát lớn để đi đến cửa sau.
Mặc dù không hẹn trước với Kỳ Tuyên, nhưng tôi đoán tám phần mười là cậu ấy sẽ đi lối này.
Dù sao thì bây giờ bên ngoài toàn là bạn học đang đợi cậu, dựa vào tính cách của Kỳ Tuyên, chắc chắn sẽ không thích mấy chuyện rắc rối như thế.
Cứ ngỡ Kỳ Tuyên còn phải bị các giáo viên giữ lại trò chuyện một lúc, sẽ không ra sớm vậy đâu, nhưng không ngờ tôi vừa tới cửa sau đã đụng mặt cậu ngay.
Kỳ Tuyên thấy tôi thì không có gì ngạc nhiên, cậu ấy ra hiệu "suỵt" một cái, sau đó nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi vòng vèo qua mấy lối rẽ tới một nơi vắng vẻ.
Tôi ngoan ngoãn đi theo, cho đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh và chìm vào bóng tối, cậu mới buông tay tôi ra, thở phào nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kỳ Tuyên có biểu cảm kiểu vẫn còn sợ hãi như vậy, không kìm được mà mỉm cười, buông lời trêu chọc:「 Sao thế đại minh tinh, sợ rồi à? 」
Kỳ Tuyên nhìn tôi, thật bất ngờ, cậu ấy không mỉa mai, cũng không đảo mắt lườm nguýt, ngược lại còn mang theo một chút ý cười nhàn nhạt, phóng khoáng gật đầu thừa nhận:
「 Có một chút, các thầy cô nhiệt tình quá, tôi vẫn quen kiểu họ túm lấy tôi rồi bảo nếu còn đánh nhau nữa thì cho thôi học về nhà hơn. 」
Tôi không nhịn được mà "phì" một tiếng bật cười.
Đưa tay vỗ vỗ vai cậu, tôi không giấu nổi vẻ đắc ý:「 Màn vả mặt này đỉnh thật đấy, tôi về sẽ đăng bài khoe khoang ngay, xem đứa nào còn dám cãi tôi nữa! 」
Hồi tưởng lại gương mặt kinh ngạc của những kẻ vừa bị vả mặt, lòng tôi cảm thấy khoan khoái vươn vai một cái, cảm giác như mình vừa hoàn thành một sự nghiệp vĩ đại vậy.
Tôi nhìn Kỳ Tuyên, đôi mắt sáng lấp lánh, hỏi với vẻ đầy mong chờ:「 Bây giờ cậu còn muốn từ bỏ nữa không? 」
Kỳ Tuyên lặng lẽ nhìn tôi, tôi có thể cảm nhận rõ ràng luồng khí trên người cậu ấy đã khác hẳn trước kia.
Đó là một sự nhẹ nhõm như thể vừa buông bỏ được thứ gì đó, lại vừa cầm lên được thứ gì đó.
Cũng giống như một người đang mịt mù tìm kiếm bỗng nắm được một sợi tơ cứu mạng, khiến cậu từ chỗ chết chóc dần trở nên sống động hơn.
Chẳng cần nói nhiều, tôi biết Kỳ Tuyên đã thay đổi.
Có lẽ kể từ ngày hôm nay, hệ thống sẽ không bao giờ phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Dưới ánh trăng, Kỳ Tuyên gật đầu, khẽ nói:「 Không muốn nữa. 」
Cậu nói:「 Cảm ơn cậu. 」
... ... ...
[18]
Hai chúng tôi tranh thủ lúc đám đông còn chưa hoàn toàn giải tán khỏi nhà hát, vội vàng ai về ký túc xá nấy.
Thực ra chủ yếu là Kỳ Tuyên, vì chỉ lát nữa thôi có lẽ cậu ấy sẽ chẳng còn đường mà về.
Còn tôi thì cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm chưa từng có.
Chuyện của hệ thống đã giải quyết xong, buổi biểu diễn cuối kỳ cũng xong xuôi, Kỳ Tuyên cũng đã quyết định tiếp tục nhảy múa.
Những gì trải qua trong nửa học kỳ này còn nhiều hơn cả mấy năm cộng lại.
Giờ đây mọi chuyện đã an bài, cuối cùng tôi cũng có thể nghỉ ngơi tử tế đôi chút.
Tôi đi tắm, leo lên giường và đánh một giấc ngon nhất từ trước đến nay.
Quả nhiên Kỳ Tuyên đã nổi tiếng trên mạng.
Không chỉ có mạng nội bộ của trường, những đoạn phim về cậu ấy được chia sẻ khắp nơi, chỉ trong chớp mắt đã trở thành một "hot boy" mạng xã hội.
Tôi ung dung ngồi đọc những lời khen ngợi của người khác dành cho Kỳ Tuyên, trong lòng không khỏi có chút kiêu ngạo.
Cậu ấy là do tôi phát hiện ra đấy nhé!
Các người bây giờ được xem cậu ấy múa thì đều phải cảm ơn tôi mới đúng!
Tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa chuẩn bị về nhà nghỉ hè.
Tâm trạng vui vẻ khiến tôi không kìm được mà ngân nga hát, thế nhưng đúng lúc này, hệ thống lại đột ngột nhảy ra làm tuột hết cả hứng.
【Kỳ Tuyên và mẹ anh ta sẽ nhảy lầu tự sát sau nửa giờ nữa, mời ký chủ đến ngăn chặn, nếu không ký chủ sẽ phải chết cùng với anh ta.】
Sau khi jệ thống nói xong, còn hiện ra một địa chỉ ngay trước mắt tôi: Nhà của Kỳ Tuyên.
Tôi:「……」
Nụ cười trên môi tôi cứng đờ, nhìn dòng chữ đó với vẻ không thể tin nổi.
Ba phút sau, tôi lao ra khỏi ký túc xá.
Hai mươi lăm phút sau, tôi đã có mặt trước cửa nhà Kỳ Tuyên, thầm nghĩ hôm nay tôi sẽ lôi tên đấy đi, cả đám cùng nhau "tiêu đời" cho xong!
... ... ...
[19]
Tôi ôm một bụng lửa giận lao thẳng đến nhà Kỳ Tuyên.
Cửa nhà Kỳ Tuyên vậy mà không đóng, còn hé ra một khe nhỏ, tôi đứng ngay cửa đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lóc gào thét:「 Tại sao con lại đi múa?! Con rõ ràng đã hứa với mẹ là không múa nữa rồi mà! Có phải con muốn mẹ chết đi để con dễ bề đi tìm gã ba ngoại tình kia của con không?! 」
Bàn tay đang hùng hổ định gõ cửa của tôi cứng đờ giữa không trung, lông mày vô thức chau lại.
Tôi nghe thấy giọng nói của Kỳ Tuyên mang theo chút dè dặt pha lẫn bất lực:「 Mẹ, mẹ bình tĩnh đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế. 」
「 Không nói gì hết! Có gì mà nói? Ba con chính là vì múa mới dan díu với hạng đàn bà đó, mới bỏ rơi mẹ! Nếu không phải vì múa, làm sao ông ta quen biết được mụ ta, làm sao mà ngoại tình được? 」
「 Tuyên Tuyên, con nghe mẹ đi, con đừng múa nữa. Con cứ chăm chỉ học Luật đi, học xem mấy kẻ quyến rũ chồng người khác thì bị xử phạt thế nào, không được sao? 」
Kỳ Tuyên vẫn đang cố gắng làm cho mẹ mình bình tĩnh lại.
Mẹ cậu ấy thấy Kỳ Tuyên mãi không chịu đồng ý, đột nhiên bùng nổ một trận khóc lớn, gào lên:「 Được! Con không đồng ý với mẹ, con cũng chẳng khác gì ba con cả! Mẹ chết cho xong! Con đừng có cản mẹ! 」
Tôi không tài nào nghe tiếp được nữa, cứ nghe tiếp rồi nhỡ đâu hai người này cùng nhảy xuống một lượt thì chẳng phải tôi cũng tiêu đời sao?
Tôi tung một cú đá mạnh bạo mở toang cửa, cánh cửa gỗ phát ra tiếng "rầm" chói tai, lập tức thu hút sự chú ý của hai người trong nhà.
Tôi cố giữ vẻ điềm tĩnh, lặng lẽ quan sát tình hình trong phòng.
Tình hình khả quan hơn tôi tưởng, bởi vì mẹ của Kỳ Tuyên đang bị cậu ấy giữ chặt lấy, hiện tại không ở gần cửa sổ.
Tôi nhìn cánh cửa sổ đang mở toang, lại nghĩ đến việc đây là tầng hai mươi tư, cuối cùng đặt ánh mắt lên mặt Kỳ Tuyên.
Kỳ Tuyên thấy tôi thì có chút kinh ngạc, nhưng tôi còn kinh ngạc hơn cả cậu; bởi vì tôi nhận thấy trong ánh mắt cậu ấy lại lộ ra cái vẻ chết chóc quen thuộc kia.
Tôi cảm thấy đầu óc mình vang lên một tiếng "uỳnh", nổ tung ngay lập tức.
Chưa xong.
Hoàn toàn chưa kết thúc, đúng không?!
Một cơn giận không thể kìm nén đột ngột bốc lên, mặc kệ sự chất vấn chói tai của mẹ Kỳ Tuyên, tôi phẫn nộ lao thẳng về phía cửa sổ.
Tôi nhấc một chân lên, nhờ vào sự dẻo dai của dân múa mà dễ dàng gác chân ra ngoài cửa sổ, rồi dưới ánh mắt chấn động của mẹ con Kỳ Tuyên, tôi gằn giọng:「 Đến đây! Nhảy đi! Ba chúng ta cùng nhảy, đứa nào không nhảy đứa đó làm cháu! 」
Tiếng hét của mẹ Kỳ Tuyên im bặt, mặt bà vẫn còn vương vệt nước mắt, há hốc mồm ngây người nhìn tôi. Kỳ Tuyên phản ứng nhanh hơn bà, cậu ấy đã hoàn hồn lại, một tay giữ chặt lấy mẹ, một tay cẩn thận đưa về phía tôi.
「 Thẩm Nam…… 」
「 Đừng có gọi tôi! 」Tôi quát cậu một tiếng, rồi nhìn cậu aya bằng ánh mắt thất vọng tột độ:「 Tôi nói này, cậu là đàn ông con trai mà chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi à? Bà ấy lấy cái chết ra đe dọa cậu, thì cậu đe dọa ngược lại đi! Cậu lôi cả tôi đi chết cùng thì còn ra gì hả? 」
Kỳ Tuyên lộ ra ánh mắt mịt mờ, môi mấp máy nhưng không thốt ra được thành lời.
Tôi đã bị cái nhiệm vụ kiểu "tưởng thành công rồi nhưng thực ra suýt bại trận" này làm cho mất hết lý trí.
Mắng Kỳ Tuyên xong, tôi quay sang nhìn mẹ cậu, còn thấy ngứa mắt hơn cả nhìn cậu ấy nữa.
「 Cả dì nữa! Có chuyện gì to tát đâu mà suốt ngày đòi sống đòi chết thế? 」
「 Đàn ông ngoại tình thì đã sao? Đàn ông không ngoại tình căn bản không tồn tại trên đời này đâu! Dì cũng đi ngoại tình lại đi! 」
... ... ...
[20]
Mẹ của Kỳ Tuyên kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi đã tranh thủ lúc bà còn đang ngẩn người mà nhanh tay đóng sập cửa sổ lại—— cảm ơn Kỳ Tuyên vì những lần "huấn luyện" không ngừng nghỉ trước đó.
Tôi nháy mắt ra hiệu cho Kỳ Tuyên, cậu dứt khoát ấn mẹ mình ngồi xuống ghế sofa.
Tôi tiến đến trước mặt bà, điều chỉnh lại nhịp thở, rồi bắt đầu tận tình khuyên bảo:「 Dì ơi, cháu nghe nói chồng dì ngoại tình, dì tưởng là do ông ấy đi múa nên mới sinh hư sao? Chuyện đó làm sao có thể chứ? 」
「 Đàn ông một khi đã muốn ngoại tình thì kiểu gì chẳng làm được! Sao dì có thể đổ lỗi một cách đơn giản lên việc nhảy múa như thế? Làm vậy chẳng phải là đang giúp ông ta tìm lý do nghe cho đẹp mặt sao? 」
Tôi lườm Kỳ Tuyên một cái, cậu ấy lẳng lặng nhường chỗ.
Tôi thay vị trí của cậu, ngồi xuống cạnh mẹ Kỳ Tuyên, đưa tay đặt lên vai bà.
「 Dì à, đàn ông ngoại tình chẳng có nguyên nhân gì cả đâu, chính vì dì cứ luôn tìm cớ hộ ông ta, nên mới càng cho ông ta thêm lý do để ngoại tình đấy. 」
Mẹ Kỳ Tuyên như bị chạm nọc, bà quay sang nhìn tôi, rít lên:「 Ý cô là ông ta ngoại tình là do lỗi của tôi hả? 」
「 Làm sao mà thế được? Chắc chắn là lỗi của kẻ ngoại tình rồi! 」
Tôi nghiêm túc lắc đầu, sau đó trịnh trọng nói:「 Nhưng nếu dì lấy sai lầm của kẻ khác để trừng phạt bản thân và con trai mình, thì đó là dì khờ khạo. 」
Mẹ Kỳ Tuyên có lẽ chưa bao giờ nghe một đứa trẻ nào nói chuyện với mình kiểu đó, bà kinh ngạc đến mức nghẹn lời.
「 Cái con bé này, sao nói chuyện không biết lớn nhỏ gì thế…… 」
Tôi bĩu môi, thầm nghĩ: Cháu mà nói chuyện với mẹ cháu còn không biết lớn nhỏ hơn thế này cơ, dì không sợ chếch khiếp mới lạ đấy?
Nhưng hiện tại, tiếng đếm ngược của hệ thống vẫn chưa dừng lại.
Mặc dù thời gian đã được gia hạn thêm mười phút, nhưng vẫn khiến tôi không nén nổi sự nôn nóng.
Tầm mắt tôi hạ xuống, vô tình nhìn thấy trên cổ tay mẹ Kỳ Tuyên dường như có một vết sẹo, lập tức tôi nắm lấy tay bà, tỏ vẻ đau đớn buồn bã:「 Cháu bảo này dì ơi, dì có diễn thì cũng không được thực sự dùng dao cứa vào người mình chứ! Lỡ như dì không khống chế được mà tiêu đời thật, thì chẳng phải gã tồi kia sẽ đốt pháo vang trời, khua chiêng gõ trống để ăn mừng sao? 」
「 Á, không lẽ dì muốn chết thật đấy chứ? Thế chẳng phải là thành toàn cho cả nhà gã đàn ông tồi tệ kia sao? Dì không khờ đến mức ấy chứ? 」
Tôi nhìn bà bằng ánh mắt chân thành và ngây thơ nhất.
Mẹ Kỳ Tuyên:「……」
「 Được rồi dì ơi! Chúng ta lại lùi thêm một vạn bước nữa! 」
「 Cho dù dì có ngứa mắt với việc Kỳ Tuyên đi múa, thì cũng không thể trông chờ vào việc anh ấy học Luật để giúp dì xử lý ả nhân tình được đâu! 」
「 Không thể nào, không đời nào đâu. Kỳ Tuyên chính là một kẻ mù Luật, chính miệng thầy chủ nhiệm khoa Luật của anh ấy nói thế đấy. 」
Kỳ Tuyên:「……」
Mẹ Kỳ Tuyên lúc này mới hoàn toàn phản ứng lại.
Cuối cùng bà cũng thốt ra câu hỏi mà đáng lẽ nên hỏi từ sớm ——
「 Không phải, cô là ai thế hả? Chuyện của tôi và con trai tôi mắc mớ gì đến cô mà cô xen mồm vào? Tôi thích chết thì chết, cô quản được chắc?! 」
Tôi thầm nghĩ chuyện này đúng là nên hỏi từ sớm.
Tôi nhìn bà, mỉm cười dịu dàng, rồi dùng giọng điệu đanh thép nói:「 Cháu quản được! 」
「 Cháu đang mang thai cháu nội của dì đây! Anh ấy bảo sau này con là do mẹ anh ấy chăm, cho nên dì bắt buộc phải sống! 」
Kỳ Tuyên:「……」
Mẹ Kỳ Tuyên:「……」
Hệ thống: "Đỉnh của chóp……" Nhân tiện dừng luôn đồng hồ đếm ngược.
Tốt rồi, thấy hệ thống dừng lại là tôi yên tâm rồi.
Mẹ Kỳ Tuyên lần này chắc là hết muốn nhảy lầu nổi.
... ... ...
[21]
Tuy nhiên để cho chắc ăn, tôi vẫn gọi điện cho mẹ mình một chuyến.
Mẹ tôi cả đời này luôn tận tâm tận lực tiêu diệt tất cả những kẻ lụy tình, sau khi nghe tôi mô tả qua tình hình, bà không nói hai lời mà lao thẳng tới đây ngay.
Vừa vào đến nơi, bà đã xông đến bên cạnh mẹ Kỳ Tuyên và bắt đầu thực hiện màn "tẩy não".
Đại loại luận điệu của bà là: "Đàn ông chỉ là công cụ, vì đàn ông mà đau lòng thì đúng là nỗi sỉ nhục của phụ nữ" cùng những lý lẽ tương tự như thế.
Kỳ Tuyên, với tư cách là người đàn ông duy nhất có mặt tại hiện trường, mang một vẻ mặt vô cùng vi diệu.
Tôi đứng bên cạnh âm thầm kéo kéo áo cậu ấy, nháy mắt ra hiệu bảo cậu mau chạy ngay đi.
Ý định của tôi là muốn cậu cùng tôi rời khỏi ngôi nhà này.
Nhưng chẳng biết người này đã hiểu lầm cái gì, sau một hồi im lặng, cậu nắm lấy tay tôi, trực tiếp kéo thẳng vào trong phòng ngủ.
Tôi bị cậu dùng lực ấn mạnh lên cánh cửa.
Chưa kịp để tôi mở lời, một cái đầu bù xù đã gục xuống bên cổ tôi, từng chút từng chút một, chậm rãi cọ vào gáy tôi, khiến tôi cảm nhận được một luồng điện tê dại nổ tung từ vùng da trên cổ.
Tiếp đó, hình như có thứ gì đó ẩm ướt khẽ chạm nhẹ vào vành tai tôi, khiến cơ thể tôi lập tức cứng đờ tại chỗ.
Tôi giơ tay lên nhưng chẳng biết nên đặt vào đâu, chỉ có thể giơ giữa không trung, run rẩy gọi:「 Kỳ Tuyên…… 」
「 Ừ. 」Cậu đáp lại một tiếng rồi không nói gì thêm, tôi mập mờ cảm thấy sau gáy hơi ướt, nhưng lại không chắc chắn lắm.
Mãi một lúc lâu sau, Kỳ Tuyên mới ngẩng đầu nhìn tôi, đuôi mắt hơi ửng hồng.
Tôi có chút chấn động, xen lẫn chút kinh ngạc, không kìm được mà đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt cậu.
Tôi khẽ hỏi:「 Cậu khóc đấy à? 」
Vành tai cậu lập tức đỏ bừng, sau đó tôi nghe thấy cậu cứng giọng phủ nhận.
「 Không có. 」
Tôi "ồ" một tiếng, thực ra cũng không chắc chắn lắm.
Hai chúng tôi lại một lần nữa cùng rơi vào im lặng.
Cảm thấy bầu không khí có chút mờ ám, tôi đành mở lời phá vỡ nó:「 Cái đó, xin lỗi nhé. 」
「 Hửm? 」Kỳ Tuyên hoài nghi nhìn tôi,「 Xin lỗi chuyện gì, vu khống sự trong sạch của tôi sao? 」
Tôi lườm cậu, thầm nghĩ: Rốt cuộc tôi làm vậy là vì ai chứ?
Tôi hậm hực nói:「 Không phải, là chuyện trước đây tôi chưa hiểu rõ tình cảnh của cậu đã nói cậu tùy tiện từ bỏ việc múa, là do tôi quá tự cho bản thân là đúng. 」
Tôi thu lại vẻ mặt đùa cợt, khẽ thở dài, áy náy nói:「 Cậu nói đúng, là tôi không hiểu cậu, xin lỗi, tôi xin lỗi vì những lời tôi đã nói trước đây. 」
Tôi cúi đầu, không nhìn vào gương mặt của Kỳ Tuyên, nhưng lại tình cờ thấy lồng ngực cậu phập phồng kịch liệt.
Đột nhiên, tôi bị cậu ôm chặt vào lòng, hơi thở ấm nóng của cậu ấy phả ngay bên tai.
「 Người phải nói lời xin lỗi là tôi, thái độ của tôi đối với cậu từ trước đến nay đều không mấy thân thiện. 」
Tôi thầm nghĩ người này cũng biết điều đó cơ đấy, nhưng bên ngoài vẫn rộng lượng vỗ vỗ lưng cậu:「 Không sao, tôi là người bao dung mà. 」
Kỳ Tuyên bất lực mỉm cười.
Cậu buông tôi ra, dắt tôi đến bên giường, hai chúng tôi ngồi vai kề vai trên mép giường, cuối cùng thì cậu ấy cũng lần đầu tiên bộc bạch nỗi lòng của mình với tôi.
... ... ...
[22]
「 Ba tôi từng là diễn viên của đoàn múa, sau này ông ấy ngoại tình với một nữ diễn viên cùng đoàn rồi ly hôn với mẹ tôi, hiện tại ông ta sống khá tốt. 」
「 Mẹ tôi cứ luôn canh cánh trong lòng về chuyện này, cậu cũng nghe thấy rồi đấy, bà ấy nghĩ vì ba tôi đi múa nên mới quen biết người đàn bà kia, thành ra bà ấy vô cùng căm ghét việc tôi học múa. 」
Kỳ Tuyên nở một nụ cười khổ đầy bất lực.
Tôi vỗ vỗ lên mu bàn tay cậu, lẳng lặng an ủi.
「 Nói chung một mình bà ấy nuôi tôi khôn lớn cũng không dễ dàng gì, ngày thường thì không sao, nhưng cứ hễ phát hiện tôi đi múa là bà ấy lại phát điên, nhảy lầu, cắt cổ tay, uống thuốc ngủ, mấy việc này bà ấy đều từng làm qua cả rồi. 」
「 Tôi cũng đã nghĩ vài cách nhưng đều không có tác dụng, sau đó thì nghĩ thôi chẳng múa nữa, làm việc khác vậy, miễn là tự nuôi sống được bản thân là được. 」
Tôi biết cậu ấy đang muốn khiến bản thân nghe có vẻ thanh thản, buông bỏ hơn.
Nhưng nghĩ đến cơ duyên mà hai chúng tôi quen biết nhau…… Tôi biết lựa chọn này nặng nề hơn những gì cậu ấy nói rất nhiều.
「 Nhưng sau đó tôi phát hiện ra không ổn lắm, bởi vì ngoài múa ra tôi chẳng biết làm cái gì cả—— nếu không tính chuyện đánh nhau. 」
Tôi lườm cậu một cái, nói kháy:「 Thế thì cậu cũng cừ quá cơ. 」
Kỳ Tuyên bật cười.
Cậuđột nhiên đưa tay ra nắm lấy tay tôi, rồi cụp mắt, khẽ nói:「 Thẩm Nam, tôi không biết vì sao cậu lại để tâm đến chuyện sống chết của tôi như vậy, cậu không muốn nói thì tôi cũng không ép. 」
「 Nhưng tôi thực sự phải cảm ơn cậu, nếu không có sự kiên trì của cậu, có lẽ tôi đã không bị ép đến mức phải quay trở lại sân khấu. 」
「 Đến khi một lần nữa đứng trên sân khấu, tôi mới nhận ra những hoang mang và sa sút trước đây thực ra đều không cần thiết, tôi thích nơi này, và cũng thuộc về nơi này, chỉ có tôi ở trên sân khấu mới là chính mình thực sự. 」
Cậu ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
「 Cảm ơn cậu, tôi sẽ kiên trì đi tiếp trên con đường này. 」
Tôi nhìn vào mắt cậu, cảm giác như mình thực sự vừa làm được một điều gì đó vô cùng vĩ đại vậy, không kìm được mà có hơi muốn rơi nước mắt, thế là đành ngoảnh mặt đi chỗ khác, giả vờ thoải mái nói:
「 Thế thì tốt quá rồi, nhưng còn phía mẹ cậu thì sao? 」
「 Tôi sẽ nghĩ thêm vài cách nữa để giao tiếp đường hoàng với bà ấy. 」
Tôi "ừ" một tiếng, biết rõ chuyện này không thể vội vàng được, nhưng chỉ cần bản thân Kỳ Tuyên đã hạ quyết tâm thì mọi chuyện sẽ không còn là vấn đề nữa.
Tôi ngẩng đầu lên, vô tình liếc thấy bức ảnh trên bàn của Kỳ Tuyên.
Cậu bé trong ảnh mặc bộ trang phục thiết kế riêng, ôm chiếc cúp vô địch và mỉm cười rạng rỡ.
Khoảnh khắc này, tôi như vượt qua dòng thời gian, nhìn thấy cậu bé thuở ban đầu mới tiếp xúc với vũ đạo.
Thuần khiết và ngập tràn niềm vui.
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.