ố 9 đường Hỉ Vượng Mẹ của cô kinh doanh một tiệm giấy tiền vàng mã, một tay lo cho gia đình, ban ngày cô đi học, tối về sẽ phụ giúp mẹ mình làm việc. Khoảng thời gian nghèo khó nhưng bình lặng, không một gợn sóng. Sau đó, một anh chàng trẻ tuổi chuyển đến lầu dưới sống, người đó đẹp trai cao lớn, giữa mày có một loại khí chất vừa lạnh lùng lăng lệ khó bị gò bó, vừa lạnh lẽo thấu xương. Anh ta thường đi sớm về trễ, cả người đầy vết thương. Câu chuyện bắt đầu từ đây. * Lại một lần gặp nhau, trên một cao nguyên cao 4000m so với mực nước biển, đại bàng tung cánh bay qua giữa trời xanh, lướt qua vùng tuyết trắng mênh mông. Hứa Phương Phỉ tốt nghiệp trường quân đội năm thứ 2, nhận lệnh tiến vào khu không người vì bổ sung nhân viên kỹ thuật cho đội đặc chủng Lang Nha đang chấp hành nhiệm vụ tuyệt mật. Người đến đón cô lần này là chỉ huy tối cao của đợt hành động này. Đối phương mặc một thân quân trang thẳng như vẽ, khuôn mặt lạnh lùng càng nổi bật hơn giữa mênh mông núi tuyết, thêm vài phần lạnh lùng. Chỉ nhìn anh trong chốc lát, hai bên tai Hứa Phương Phỉ đã phiếm hồng, ũ rũ xoay mặt đi. Cộng sự thấy thế hiếu kỳ hỏi: "Trước đây cô có quen Trình đội hay sao?" Hứa Phương Phỉ trong lòng hoảng loạn, đầu lắc như trống bỏi, nói ngập ngừng: "Không...không quá quen." Đêm đó, cô ôm bàn chải đánh răng và chậu rửa mặt đi vệ sinh cá nhân. Đi ra doanh trại chưa được hai bước lại bị người ta một tay kéo lại ấn lên tường. Bốn phía tối om, Hứa Phương Phỉ tim đập như sấm. "Không quen?" Tiếng nói trầm thấp vang bên tai, chỉ hời hợt hai chữ, nhìn không ra vui giận. "..." "Lúc em 18 tuổi tôi đang chấp hành nhiệm vụ, liều sống liều chết lấy mạng che chở em, sau khi em vào trường quân đội tôi cũng làm người hướng dẫn, tôi cầm tay dạy em lắp súng, tay chạm tay dạy em cách bắn trúng bia, tháng trước trước khi tôi đi em còn treo trên cổ tôi làm nũng nhõng nhẽo không chịu buông tay. Không quá quen sao?" "..." Trịnh Tây Dã lạnh nhạt tự giễu cong môi, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ xinh xắn đang ửng đ
Bút Lạc Kinh Phong Vũ
Đô Thị · Huyền Huyễn