580 chữ · ~4 phút đọc
Chương 17: Cố gắng hết sức (2)
Những người có mặt đều có sự kiêu ngạo của riêng mình, câu nói của Tiêu Lâm giống như xem thường họ khiến họ cảm thấy uất hận.
Tiêu Lâm liếc nhìn họ để xem aỉ không phục, thế là bọn họ lại ngậm miệng.
“Một đám chỉ biết lầm bầm nói miệng”, Tiêu Lâm thầm tỏ ra khỉnh thường.
Đồng phương thư hỏi Chu Hành: “Chu công tử có đồng ý không?”
“Ta…”, Chu Hành nhìn vẻ mặt thản nhiên của Tiêu Lâm thì cảm thấy không phục. Nhưng giờ đã leo lên lưng cọp rồi, hắn ta nào ngờ Đồng phương thư lại có mặt. Trước mặt nhiều người thế này thì tuyệt đối không thể thua thằng rể ở đợ đó được.
Hắn ta mỉm cười, giả vờ tỏ ra điềm đạm với Tiêu Lâm: “Chu mỗ đồng ý”.
Đồng phương thư cao giọng nói với mọi người: “Nếu đã vậy hôm nay sẽ do bổn quan chọn từ bài, Chu công tử và Tiêu công từ làm bài từ cùng một từ bài để phân cao thấp. Năm mười từ bài, không biết là sẽ lật phải tấm nào. Bổn công sẽ nhắm mắt lật, mọi người có thấy công bằng không?”
Giọng nói có vài phần khinh khỉnh thế nhưng Chu Hành hiếu chiến không hề nhận ra: “Đồng phương thư đã đích thân chọn bài thì sao Chu mỗ dám không phục chứ’.
Đồng phương thư không để lộ biểu cảm gì, chỉ thấy bàn tay ngọc ngà của nàng ta dỉ chuyển, đám đông rướn cổ.
✦ Truyện cùng thể loại
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)
2.305 ch
Giáo Chủ Ma Giáo - Lâm Diệp (FULL)
961 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Thủ Thư Xuyên Không - Trương Huyền (FULL)
3.577 ch
Đồng phương thư lấy lên một tấm bài, lật ra trước mặt mọi người: “Tên từ bài Bồ Tát Man. Tiếp theo hai vị công tử trong vòng nửa nén nhang làm bài”.
Bồ Đề Man, thể thơ ngũ thất ngôn, bốn mươi bốn chữ, gieo vần haỉ câu một thì đổi, với cách gieo vần tiết tấu sâu sắc, thể hiện tình cảm thâm thúy nên các tác phẩm của Hoa Hạ từ xưa tới nay không đều. Trong đó có Lý Bạch, ôn Đình Quân là đặc sắc nhất.
Trong thời gian nửa nén hương, Chu Hành nhìn trời nhìn đất, bước bước nhỏ, đầu lắc lư nhẹ nhàng, miệng thì lầm bầm, cứ như sắp có một kiệt tác ra đời vậy.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Chu Hành. Chỉ có đập cho Tiêu Lâm một cú thật đau thì bọn họ mới cảm thấy hả giận.
Tiêu Lâm chỉ lặng lẽ đứng ỉm, đợi thời gian nửa nén hương kết thúc, hắn vốn có thể đứng ra
trả bài ngay nhưng ức hiếp Chu Hành quá cũng không tốt. Nhỡ đâu Chu Hành tức quá bật khóc thì đó không phải là hành động của người quân tử.
Giọng thơ vang lên, tinh tế và có hồn, ý tứ của người thiếu niên rõ ràng và sinh động như thật.
Lúc ngâm thơ, ánh mắt Chu Hành cứ nhìn chăm chăm về phía Tần Phượng Uyển, khiến nàng đỏ mặt tía tai, thầm cảm thấy vui lắm.
“Hay”, những tiếng vỗ tay vang lên. Các cô gái khác cũng thẹn thùng, cảm thấy giống như Chu Hành đang tỏ tình với mình vậy.
Trong một khoảng thời gian ngắn mà nghĩ ra được một bài thơ sinh động như vậy, quả không hổ danh là đệ nhất thiên tài của kình thành.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
421 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.