473 chữ · ~4 phút đọc
“Tôi những tưởng cả đời này đều sẽ bị hủy hoại trong tay nhà họ Chu, hôm đó tâm trạng không tốt, tôi ra ngoài mượn rượu giải sầu, rồi gặp được anh Hạng…”
Nói đến đây, trên cơ bản Hạng Tư Thành và Vân Tịnh Nhã đã hiểu đầu đuôi câu chuyện rồi, nhưng hiểu là một chuyện, phải làm sao lại là một chuyện khác.
Phải biết rằng, trong thành phố Bất Dạ, tiếng tăm của nhà họ Nguyệt được xếp vào top một top hai, ngay cả những gia tộc mang dòng dõi hoàng triều cao ngạo ấy cũng không sánh bằng. Nhà họ Nguyệt ghê gớm là thế, vậy mà lại phải cúi đầu trước nhà họ Chu, đủ để thấy thế lực của nhà họ Chu lớn đến mức nào.
“Chẳng lẽ cô Uyển Như nhất định phải gả cho tên khốn đó sao?”
Vân Tịnh Nhã cắn môi.
Nguyệt Uyển Như nở nụ cười bi thảm. Không gả? Không gả thì làm gì được đây?
Chẳng lẽ cô ta lại kéo cả nhà họ Nguyệt chết theo mình sao?
Thế nhưng cô ta cũng coi như yêu một lần rồi, có thể nói là đã bù đắp được nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời…
“Tư Thành, anh mau nghĩ cách đi chứ!”
✦ Truyện cùng thể loại
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Giáo Chủ Ma Giáo - Lâm Diệp (FULL)
961 ch
Linh Dược Thần Sư - Á Sơn Lịch (FULL)
1.880 ch

Người Chơi Của Ta Đều Là Phái Kỹ Thuật Diễn
50 ch
Tu La Thiên Đế - Tần Thiên
150 ch
Thủ Thư Xuyên Không - Trương Huyền (FULL)
3.577 ch
ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG
1.641 ch
Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)
1.518 ch
Hạng Tư Thành cười khổ một tiếng, nhà họ Chu quyền cao chức trọng, nếu muốn bọn họ hủy bỏ hôn ước thì phải nghĩ một kế sách vẹn toàn.
“Chuyện này không vội được đâu…”
Hạng Tư Thành sờ mũi nói khẽ. Bất luận về công hay về tư, mối quan hệ giữa anh và Nguyệt Uyển Như cũng đủ để khiến anh không thể trơ mắt nhìn cô ta rơi vào hố lửa.
Phải rồi!
Đột nhiên, nghĩ tới điều gì đó, Hạng Tư Thành nhìn chằm chằm vào Nguyệt Uyển Khung.
Nguyệt Uyển Khung sửng sốt, lúng túng cười một tiếng: “À ừm, vừa rồi cuống quá nên em mới gọi anh là anh rể…”
Hạng Tư Thành lắc đầu, chỉ vào anh ta: “Có phải anh bị Chu Bá Quang bắt thóp gì rồi không?”
Anh nói vậy, ngay cả Vân Tịnh Nhã và Nguyệt Uyển Như cũng đều chuyển mắt nhìn sang Nguyệt Uyển Khung.
“Không, sao lại thế được?”
Nguyệt Uyển Như mở to đôi mắt. Tuy rằng đứa em trai này của cô ta không làm được công trạng gì, nhưng từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, càng không bao giờ đụng tới tệ nạn xã hội, nhưng đã bị Chu Bá Quang bắt thóp thì làm sao có thể là chuyện nhỏ được?
“Nói đi, nói ra thì có lẽ mọi người có thể giúp anh”.
Thực chất Hạng Tư Thành cũng không hẳn là ghét Nguyệt Uyển Khung.
“Không nói đi mau lên!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Năm Tháng Không Từ Bỏ
68 ch
Khắc Ghi
12 ch
Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ - Thẩm Miên
81 ch
Cố Ảnh Hậu Là Tiểu Đồ Ngốc
137 ch
Nữ Thần Là Phải Đem Về Sủng
77 ch
Xuyên Thành Vợ Trước Của Bạch Nguyệt Quang
51 ch
Phải Lòng Ảnh Hậu "Đã Có Chồng" - An Cát x Du Quân (FULL)
94 ch
Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách - Ninh Hi
54 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.