463 chữ · ~4 phút đọc
Hứa Mặc đến gần, dùng ánh mắt vô cùng độc ác nhìn Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình.
Như thể đang muốn dùng ánh mắt trực tiếp giết chết hai người.
Trước đó là bị đánh ngay trên máy bay, sau đó lại bị ném ra khỏi máy bay khiến Anderson vô cùng tức giận.
Khi họ về đến Sở Châu, Anderson đã kể lại chuyện này cho nhà họ Hứa.
Vì Anderson là một vị khách cực kỳ quan trọng của nhà họ Hứa, nên gia đình họ cũng vô cùng tức giận, hung hăng cho Hứa Mặc một trận.
Cuối cùng lại giao cho Hứa Mặc trách nhiệm tìm kiếm đám Diệp Viễn và mang về để xin lỗi Anderson.
Lâm Vãn Tình nhìn thấy bọn họ có nhiều người như thế nhưng trong lòng không hề có chút sợ hãi nào, vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
“Các người muốn làm cái gì?”
“Muốn làm cái gì hả? Mẹ nó mày hỏi bố mày muốn làm gì ấy hả?”, Hứa Mặc dùng chất giọng đầy oán độc quát.
“Chúng mày, chặt đứt tay chân thằng chó đó rồi bắt con gái điếm thối tha đó lại cho tao!”
Nếu Anderson không để mắt tới Lâm Vãn Tình, ra lệnh cho anh ta nhất quyết không được tổn thương cô ta thì Hứa Mặc đã giải quyết luôn cả hai rồi.
“Bốp!”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Nhưng Hứa Mặc vừa mới nói dứt lời thì cơ thể đã lao vụt lên không trung.
Bị một cái tát của Diệp Viễn tiễn bay.
“Rầm!”
Vừa rơi xuống đất, Hứa Mặc đã há miệng hộc ra mười cái răng.
“Má nó, thằng chó đó mạnh quá vậy?”
Trong đám đông có người thốt lên những âm thanh sợ hãi.
“Mạnh cái gì mà mạnh, Hứa Mặc mà cũng dám đánh, đúng là chán sống rồi”.
“Thứ vô liêm sỉ này, mày muốn chết rồi!”
Lúc này, đám áo đen kia mới phản ứng lại, cả bọn lao vụt tới chỗ Diệp Viễn.
Gần trăm người cùng lao tới, như cơn thủy triều đen ập thẳng về phía Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình.
“Đám chúng mày mới chán sống đấy!”, Diệp Viễn lạnh lùng hừ một tiếng, chủ động nghênh đón đám áo đen.
“Rầm…”
“A…”
Cùng với những tiếng va chạm và tiếng la hét thảm thiết, đám người áo đen như bị gió lốc cuốn bay, cả đám đều ngã xuống.
“Má nó, thế này thì hơi mạnh quá rồi đó?”
Ai mà ngờ được, kết quả là hoàn toàn trái ngược.
Gần trăm người khôi ngô vạm vỡ, khí thế hung hãn là thế lại không thể đánh lại Diệp Viễn, bị một người chẳng mấy to lớn như anh lật như lật bánh tráng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.