547 chữ · ~4 phút đọc
Khi mọi người cùng tiến tới thì hoảng sợ phát hiện, ngực Trung Tam Dã Tường đã lõm xuống một cái lỗ rất to.
Miệng liên tục trào ra máu tươi, trong đó còn lẫn cả vài mảnh nội tạng nhỏ.
Một đấm của Diệp Viễn trực tiếp nổ nát lục phủ ngũ tạng của Trung Tam Dã Tường, chắc chắn không còn hi vọng sống sót nào.
Khoảnh khắc Trung Tam Dã Tường ngã xuống thì cuộn da dê cũng rơi xuống đất.
“Gì thế này, sao lại có thêm một cuộn nữa vậy?”
Diệp Viễn tiện tay nhặt cuộn da dê lên, có chút khó hiểu.
“Loạt soạt!”
Đúng lúc này, cách đó không xa có tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, năm tên võ giả và ninja người của Trung Tam Dã Tường mang theo lửa giận ngập trời liều mạng đánh về phía Diệp Viễn.
“Thứ vô liêm sỉ này, ở địa bàn của Hoa Hạ mà lại dám hành động ngông cuồng thế ư”.
Mấy ông lão của Lục Phiến Môn cũng gầm thành tiếng, muốn lao tới ngăn cản mấy người kia.
Thế nhưng, bọn họ vừa mới đứng dậy thì đã phát hiện Diệp Viễn đứng trước mặt sáu người kia.
Đối với sáu người của phái Bát Kỳ này, Diệp Viễn không hề có ý định buông tha.
“Bốp bốp bốp…”
Chỉ nghe thấy vài tiếng trầm đục vang lên, bóng dáng Diệp Viễn đã xuất hiện trước mặt Cổ Thông Thiên và đại trưởng lão Phệ Thiên Giáo.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Mà lúc này, mọi người mới kinh hãi phát hiện, đám võ sĩ của nước Uy nhắm về phía Diệp Viễn đã nằm dài dưới đất với vẻ mặt khiếp sợ.
Trước ngực bọn họ đều là một cái hố to tướng.
Một phía khác, không ai chú ý tới người của Phệ Thiên Giaó đang đưa đại trưởng lão của bọn họ lao xuống dưới chân núi.
Khi Diệp Viễn tóm lấy Cổ Thông Thiên thì họ đã biết hôm nay không được may mắn rồi.
Vì thế đã lặng lẽ rut lui, sau này lại tìm cơ hội báo thù Diệp Viễn sau.
“Tôi cho các người đi chưa?”
Nhưng vào đúng lúc này, giọng nói lạnh như băng của Diệp Viễn lại đột ngột vang lên sau lưng.
Bọn họ lập tức chấn động, không dám quay đầu lại, chân lại dồn hết sức bình sinh, liều mạng chạy xuốn chân núi.
“Chán sống!”
Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng, bóng người chợt di chuyển, này từ trên núi Ngọa Long xuống.
Đại trưởng lão Phệ Thiên Giáo đang cố gắng bỏ chạy lập tức cảm nhận được một luồng sát khí lan đến từ sau lưng.
Ông ta vừa quay đầu lại thì đã thấy một nắm đấm không ngừng phóng to trước mặt mình.
“Đùng!”, một tiếng.
Đầu đại trưởng lão nhanh chóng nổ tung như quả dưa hấu, có đỏ có trắng.
“Đại trưởng lão!”
Cậu Vu hét thảm một tiếng, ánh mắt cũng biến thành màu đỏ như máu.
Bản thân là người được đại trưởng lão trông từ nhỏ đến lớn, dạy dỗ võ đạo, chăm sóc đến từng bữa ăn giấc ngủ, còn săn sóc hơn cả bố ruột.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.