596 chữ · ~4 phút đọc
Nói xong, Diệp Viễn tiến lên, cẩn thận kiểm tra hai chân Phùng Hạo.
Phát hiện hai chân Phùng Hạo vì không được trị liệu nên phần lớn cơ bắp đã co rút lại, có vài đoạn cơ đã hoại tử.
Tuy tình trạng khá nặng nhưng không thể làm khó được Diệp Viễn.
Phùng Tiêu Tiêu thấy Diệp Viễn khựng lại thì dò hỏi.
“Diệp Viễn, thế nào rồi?”
Vương Đông Lâm và các bác sĩ cũng căng thẳng nhìn Diệp Viễn.
Diệp Viễn nói: “Chắc là có thể chữa được”.
“Có thể chưa được ư?”, Vương Đông Lâm không dám tin cho lắm.
“Anh Diệp là thần y mà, bệnh gì lại không chữa được cơ chứ!”, Sở Vân Phi mặt đầy khinh thường trả lời.
Mà mẹ Phùng cùng với Phùng Tiêu Tiêu thì lại xúc động đến bật khóc.
Mấy năm gần đây bọn họ cũng bị dằn vặt không ít vì hai chân của Phùng Hạo.
Nhưng dù họ tìm đến bác sĩ nào, thì cũng nhận được câu trả lời là bất lực với tình trạng hai chân cậu bé.
Không ngờ hôm nay Diệp Viễn lại nói mình có thể chữa được hai chân của em trai cô ta.
Phùng Tiêu Tiêu xúc động đến mức muốn quỳ xuống dập đầu với Diệp Viễn.
“Diệp Viễn, chỉ cần anh có thể chữa khỏi hai chân cho em trai tôi, có bắt tôi làm trâu làm ngựa cũng được nữa!”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Diệp Viễn nhanh tay lẹ mắt kéo Phùng Tiêu Tiêu lại: “Đừng như thế, chúng ta là bạn bè, tôi giúp cô là chuyện nên làm thôi. Vả lại hôm nay em trai cô chịu khổ thế này đều do tôi mà ra, tôi không chữa khỏi cho cậu bé, lòng tôi cũng băn khoăn lắm!”
“Cậu Diệp, cậu có thể chữa khỏi hai chân của bệnh nhân này thật ư?”
Vương Đông Lâm đột nhiên mở miệng thêm lần nữa, vẻ mặt đầy mong chờ.
Diệp Viễn thoáng gật đầu, tất nhiên anh sẽ không nói dối lừa gạt mẹ con Phùng Tiêu Tiêu.
“Thế thì tốt quá rồi, vậy thì cậu Diệp này, khi cậu chữa trị cho bệnh nhân này, tôi có thể dẫn người của mình đến quan sát, học hỏi chút kinh nghiệm không? Sau này gặp phải bệnh nhân khác, chúng tôi cũng có thể chữa trị tốt hơn, tôi nghĩ đó là một tin vui rất lớn đối với những bệnh nhân mắc bệnh bại liệt đấy!”
“Tất nhiên, trong quá trình chữa trị, bệnh viện chúng tôi sẽ cung cấp cho bệnh nhân tất cả những tài nguyên mình có!”
“Được thôi!”, Diệp Viễn lại gật đầu.
Bây giờ nhà của Phùng Tiêu Tiêu đã bị hủy, gia đình bọn họ cũng còn nơi nào để về, cộng thêm sinh mệnh của Phùng Hạo tuy đã được cứu lại, nhưng vết thương cũng cần có thời gian nhất định để dưỡng lành.
“Thế thì tốt quá, cảm ơn anh Diệp nhiều!”
“Nào, mau chuyển cậu Phùng vào phòng bệnh tốt nhất của bệnh viện chúng ta!”
Nhận lệnh từ Vương Đông Lâm, Phùng Hạo được nằm trong phòng bệnh đắt đỏ xa hoa nhất.
Hơn nữa cũng sắp xếp cho mẹ Phùng và Phùng Tiêu Tiêu một phòng bệnh cao cấp để hai người tiện chăm sóc Phùng Hạo.
Điều này khiến Phùng Tiêu Tiêu và mẹ Phùng đều cảm thấy nơm nớp lo sợ.
Sau khi đám La Hạo Vũ rời đi thì Diệp Viễn cũng chuẩn bị rời khỏi đó.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.