524 chữ · ~4 phút đọc
Sau lưng ông lão đó còn có một người đàn ông trung niên chừng ba mươi tuổi, huyệt thái dương của người đó cũng nổi rõ, trông có vẻ là một cao thủ.
Từ ánh mắt đầu tiên Diệp Viễn đã nhận ra ông lão kia chắc chắn xuất thân từ quân đội, hơn nữa còn là người lính từng giết người.
Vì hơi thở sắc bén và kiên cường mà ông ta có không phải là thứ mà người lính bình thường có thể sở hữu được.
Đồng thời, Diệp Viễn cũng chú ý thấy cả người ông lão đó cũng bị luồng tử khí bao trùm, nguồn gốc giống với tử khí trên người thanh niên kia.
“Dạ, thưa ông nội!”
Thanh niên ban nãy vẫn còn kiêu căng và bá đạo nghe thấy lời ông lão nói lập tức ngoan ngoãn như con mèo.
Lúc này, trên mặt ông lão là nụ cười mỉm, đi tới chỗ Diệp Viễn nói.
“Xin lỗi cậu nhé, thằng nhóc này bị tôi chiều hư rồi, tôi thay nó xin lỗi cậu, mong cậu có thể rộng lòng bỏ qua cho!”
“Không có gì!”
Diệp Viễn khẽ cười.
“Ranh con, còn chưa chịu xin lỗi người ta nữa hả!”
“Thật lòng xin lỗi!”
Hình như thanh niên kia có vẻ e dè ông lão lắm nên lên tiếng xin lỗi Diệp Viễn và Phùng Tiêu Tiêu.
Nhưng giọng không cam tâm là mấy.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Diệp Viễn cũng không quan tâm tới lời xin lỗi của thanh niên kia, mà chỉ quay sang nhìn ông lão nói.
“Thưa ông, bởi vì ông đã lên tiếng xin lỗi trước nên tôi nhắc nhở ông một câu, tôi thấy ấn đường của ông đã biến thành màu đen, quanh thân đầy khí đen, e là hôm nay sẽ gặp nguy hiểm tính mạng!”
“Nếu ông muốn sống, tốt nhất nên ném cái thứ trên tay đứa cháu kia đi thật xa, nếu không e là ông sẽ không sống qua đêm nay!”
Diệp Viễn vừa mới thốt lên, thanh niên bên cạnh đã lập tức nổi giận.
Lúc nãy bị Diệp Viễn lờ đi đã khiến thanh niên đó rất khó chịu rồi, bây giờ anh còn rủa ông nội mình không sống qua đêm nay.
“Mẹ mày, mày mới không sống qua đêm nay ấy. Chú Lý, chú mau giết chết thằng khốn dám nguyền rủa ông nội tôi đi!”
Đột nhiên bị người ta nói mình không sống qua đêm nay, một ông lão tính tình hòa nhã cách mấy cũng cảm thấy bực bội.
Người đàn ông trung niên kia chẳng nói lời nào dư thừa, một chưởng đánh thẳng vào ngực Diệp Viễn.
Đòn tấn công của người đàn ông trung niên đó rất hung hãn, còn tạo thành tiếng rít trong gió.
Nhưng Diệp Viễn lại bình tĩnh đứng đó.
Chậm rãi giơ tay lên, cũng nhẹ nhàng đánh ra một chưởng.
“Rầm!”
Hai chưởng chạm vào nhau, Diệp Viễn vẫn đứng yên ở đó.
Mà người đàn ông trung niên kia lại đột nhiên lùi về sau vài bước, mặt mũi trắng bệch.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.