477 chữ · ~4 phút đọc
Một đêm trôi qua thật nhanh, cả đêm nay Diệp Viễn vẫn luôn túc trực ở bên Tiểu Vũ.
Sáng sớm ngày hôm sau, cuối cùng Tiểu Vũ cũng tỉnh lại.
Khi cô ấy mở mắt thì đã nhìn thấy Diệp Viễn ngồi bên giường, đang dịu dàng ngắm cô ấy, cô ấy liền ngẩn người.
“Anh nhỏ, sao anh lại ở phòng em?”
Diệp Viễn mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu của Tiểu Vũ, dịu dàng nói.
“Tiểu Vũ bị ốm, anh đến thăm em!”
Hành động đột ngột của Diệp Viễn khiến Tiểu Vũ đỏ cả mặt.
Nhưng không biết tại sao, khi cô ấy nhìn thấy Diệp Viễn lại có cảm giác thân thiết vô cùng quen thuộc.
Hơn nữa hành động vừa nãy của Diệp Viễn hình như cũng vô cùng quen thuộc.
Lập tức khiến cô ấy có cảm giác như đã quen biết từ lâu, trong đầu đột nhiên như có hình ảnh gì đó lóe lên.
Chỉ đáng tiếc hình ảnh đó lóe lên rồi vụt tắt, cô ấy vốn không nhớ ra được gì.
Nghĩ một hồi cũng không nhớ ra gì, nên cũng không nghĩ nữa.
Sau đó lại nói với Diệp Viễn.
“Anh nhỏ, em nghe chú Vũ nói, anh là cao thủ, anh có thể dạy em tu hành không?”
Nhìn khuôn mặt đầy kỳ vọng của Tiểu Vũ, khi Diệp Viễn đang định đồng ý.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
“Không được!”
Cửa phòng bị đẩy mở, Vũ Đông Thanh đi vào.
Vẻ mặt kỳ vọng của Tiểu Vũ lập tức xẹp xuống.
Cái miệng nhỏ cũng chu lên.
“Chú Vũ, chú thật đáng ghét, cháu mặc kệ chú đấy! Hừ!”
Nhìn Tiểu Vũ giống như trẻ con, Vũ Đông Thanh và Diệp Viễn đều mỉm cười.
“Tiểu Vũ, bây giờ anh không thể dạy em tu hành, nhưng anh có thể đưa em đi chơi, em có đi không?”
“Thật không?”
Tiểu Vũ thường xuyên bị Vũ Đông Thanh hạn chế ở trong biệt thự, mấy tháng liền mới được ra ngoài một chuyến.
Vừa nghe thấy được đi chơi, trong đôi mắt Tiểu Vũ lóe lên ánh sáng, vẻ mặt hào hứng.
Khi Vũ Đông Thanh đang định lên tiếng, thì Diệp Viễn nói trước.
“Yên tâm đi, chú Vũ, có cháu ở đây, không ai có thể làm hại được Tiểu Vũ đâu!”
Vũ Đông Thanh do dự một lúc mới gật đầu.
Vũ Đông Thanh gật đầu đồng ý, Tiểu Vũ lập tức phấn khởi nhảy cẫng lên thật cao.
Sau khi ăn sáng xong, Tiểu Vũ thay bộ quần áo mà mình thấy đẹp nhất và còn trang điểm cẩn thận tỉ mỉ.
Thực ra chiếc áo đẹp nhất chính là chiếc áo da mà Tiểu Vũ mặc khi lần đầu tiên Diệp Viễn gặp Tiểu Vũ ở câu lạc bộ Thừa Thiên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.