442 chữ · ~3 phút đọc
“Một đám nhà quê nghèo mạt, cho ít tiền là ngoan ngoãn rời đi ngay ấy mà!”
Câu này vừa dứt, mấy người Diệp Viễn nhíu mày, toàn bộ đều dừng bước.
Sở Vân Phi trực tiếp quay lại, túm lấy cổ áo của thanh niên kia.
“Mày nói gì?”
Thanh niên bị Sở Vân Phi tóm lấy thì bắt đầu cảm thấy khó thở.
Gã há mồm hét lớn.
“Mẹ nó, thả ông mày ra!”
Lúc này, đám vệ sĩ cũng phản ứng, xông lên muốn xử lý Sở Vân Phi.
Khi Tiểu Vũ vừa định cử động, quản lý khách sạn lại nói.
“Mọi người đừng manh động mà, bình tĩnh lại đi!”
“Thưa quý khách, chúng tôi sẽ bồi thường gấp đôi cho tổn thất của cậu, mong cậu buông ra!”
Sở Vân Phi đang khó chịu, anh ta đẩy người quản lý ra.
“Ai thèm bồi thường của mấy người, ông cảm thấy tôi là dạng thiếu tiền à!”
Nhờ vào việc đan Thăng Cảnh được đấu giá, hiện tại tài sản của Sở Vân Phi đã đạt tới con số trên trời.
Cộng thêm việc nhà họ Sở lấy được toàn bộ mối làm ăn ở Sở Châu nhờ vào sự giúp đỡ của Diệp Viễn.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Hiện tại giá trị con người của Sở Vân Phi cũng xấp xỉ người giàu nhất.
“Hừ, ra vẻ gì chứ, chả lẽ tôi lại không biết đám mấy người, đảm bảo là đang muốn lừa thêm tiền bồi thường thôi!”
“Loại này tôi gặp quá trời rồi!”
Thanh niên bị Sở Vân Phi túm lấy nhưng miệng vẫn không chịu ngậm lại.
Mà hiện tại chung quanh có rất nhiều khách khứa, chuyện này cũng thu hút sự chú ý của họ.
Mọi người đều vây quanh.
Vài thực khách trong này là fan của Liễu Tiêu Tiêu, mở miệng hùa theo thanh niên.
“Tôi nói này, các người rời đi bằng cửa sau thì có sao đâu, khách sạn đã bồi thường, đừng tham lam quá mức!”
“Nhìn là biết đám này chuyên ăn vạ rồi, đừng để ý tới! Mau ném đám rác rưởi này ra bằng cửa sau đi!”
“Đúng đó, vừa nhìn là biết đám nghèo hèn từ bên ngoài tới, còn muốn lừa tiền tỉnh Tiềm Long chúng ta à, đúng là nằm mơ giữa ban ngày”.
“...”
Nghe tiếng bàn tán của đám đông, mấy người Diệp Viễn nhíu chặt mày.
Bọn họ nhà quê, bọn họ nghèo hèn?
Thế mà giờ họ lại bị đám này trào phúng là nghèo, là tới ăn vạ.
Đây đúng là chuyện buồn cười nhất trên đời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.