485 chữ · ~4 phút đọc
Bác sĩ Tưởng vẫn nhìn chằm chằm vào Phùng Tiêu Tiêu nên không phát hiện ra có Diệp Viễn bước vào.
“Bố mày đến đánh mày đấy!”
Diệp Viễn chẳng nói chẳng rằng, tiến tới đánh cho tay bác sĩ kia một trận ra trò.
Cuộc đời anh hận nhất là loại cặn bã lừa gạt phụ nữ này.
Huống chi tên mặt người dạ thú đó còn khoác chiếc áo blouse trắng của bác sĩ, đúng là bôi nhọ cho cái nghề thần thánh đó, bôi nhọ tất các bác sĩ.
Nếu Phùng Tiêu Tiêu không ngăn lại, có lẽ Diệp Viễn đã tiễn tên bác sĩ khốn nạn này đi chầu Diêm Vương.
“Hay, hay hay, Phùng Tiêu Tiêu, mẹ nó cô chờ đó cho tôi, bây giờ tôi sẽ khiến cho bà mẹ ốm bệnh chết tiệt của cô cút khỏi bệnh viện”.
Bác sĩ Tưởng mặt mũi bầm dập, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Viễn và Phùng Tiêu Tiêu, vội vàng rời khỏi văn phòng.
“Òa”, một tiếng!
Phùng Tiêu Tiêu ngồi xổm xuống mặt đất khóc, gánh nặng cuộc sống cùng với áp lực đè nặng trong lòng đã hoàn toàn đẩy ngã Phùng Tiêu Tiêu vào giờ phút này.
Cô ta tuyệt vọng, như muốn chết mất.
Diệp Viễn khẽ thở dài một tiếng, cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng Phùng Tiêu Tiêu để cô ta có thể trút hết ra.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chẳng mấy chốc, bên ngoài đã có tiếng ồn ào.
Diệp Viễn ngước mặt lên, nhìn thấy cửa phòng bệnh xa xa là bác sĩ Tưởng cùng với hai vệ sĩ đang đẩy một người phụ nữ trung niên ra khỏi phòng.
Bởi vì bảo vệ quá hung hăng, nên người phụ nữ trung niên kia ngã mãnh xuống đất, đau đớn kêu rên.
Nghe tiếng, Phùng Tiêu Tiêu đứng dậy khỏi mặt đất, chạy ra ngoài như điên.
“Mẹ!”
Diệp Viễn cũng vội vàng theo sau.
Bác Sĩ Tưởng nhìn thấy Diệp Viễn thì lập tức quát hai bảo vệ kia.
“Chính là tên khốn này ra tay đánh người, mau bắt tên khốn nạn đó lại!”
Mà chuyện này cũng nhanh chóng hấp dẫn sự chú ý của bệnh nhân và người thân trong bệnh viện, cùng với bác sĩ ý tá.
“Bố, có chuyện gì thế ạ?”
Lúc này, trong đám đông, Lâm Oánh Oánh đang đẩy xe lăn của Tưởng Thế Kiệt đi tới.
“Diệp ngu ngốc, là mày, bố mày giết chết mày!”
Bác sĩ Tưởng nhìn thấy con trai mình ngồi xe lăn, trên mặt và người đầy vết thương thì lập tức hoảng hốt.
“Bố à, bố phải đòi lại công bằng cho con, hôm qua vì tên khốn này nên con mới bị người ta đánh gãy chân”.
“Cái gì, chân của con gãy vì thằng khốn này á, quân khốn nạn, tao giết chết mày!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Thần Dẫn Vào Ngực: 101 Nụ Hôn Sâu (Tỷ Vạn Ngôi Sao Không Bằng Em)
783 ch
Cô Vợ Từ Trên Trời Rơi Xuống
44 ch
Kiều Thê Của Phó Tổng - Trầm Tương
45 ch
Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa
220 ch
Đèn Trời Thả Giữa Đêm Hè
20 ch
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
56 ch
Kiếp Này Gặp Được Người
83 ch
Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy
140 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.