1.920 chữ · ~13 phút đọc
17.
Chiến sự biên quan giằng co, tin thắng trận và danh sách tử thương thay nhau truyền đến.
Mỗi khi có ngựa trạm vào phủ, lòng ta lại thắt lại.
Có lần trong danh sách có người họ Trương, ta tối sầm cả mắt.
Sau này mới biết là trùng họ.
Thế tử sắp thành thân, người cưới là thiên kim của Binh bộ Thượng thư.
Cả phủ trên dưới bận rộn như kiến bò chảo nóng.
Trong của hồi môn của tân nương có một chiếc nhuyễn giáp kim tuyến, nghe nói đao thương bất nhập.
Ta nhìn chằm chằm vào chiếc nhuyễn giáp đó rất lâu.
Giá mà trên chiến trường hắn cũng có một chiếc như vậy thì tốt biết bao.
Ngày đại hỷ, khắp phủ giăng đèn kết hoa.
Ta trốn trong Phật đường chép kinh, nghe thấy bên ngoài cửa sổ có người khẽ gọi tên ta.
Là phó tướng của Trương Tần Thương, dáng vẻ phong trần mệt mỏi.
"Tướng quân sai ta giao thứ này cho cô nương."
Đó là một gói vải nhuốm m.á.u, bên trong đựng mấy viên bảo thạch dị vực, kèm theo một lá thư ngắn.
Trên thư chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [An hảo, vật niệm.]
Nét chữ nguệch ngoạc, hiển nhiên là viết trong lúc vội vàng.
Ta đem bảo thạch chôn dưới gốc cây quế ở góc viện.
Tựa như chôn giấu một bí mật chỉ mình ta biết.
Lão phu nhân thấy ta dạo này chép kinh vô cùng chuyên tâm nên ban cho ta một đôi vòng bạc.
Ta tạ ơn, quay người liền đem cầm đôi vòng, tiền đổi được đều nhờ phó tướng mang đến biên quan.
Ta biết, hắn cần đến nó.
Phó tướng trở lại đã là hơn nửa năm sau.
Thư của Trương Tần Thương dày hơn lần trước một chút, ngoài việc báo bình an, còn thêm vài câu kể về những điều mắt thấy tai nghe ở biên cương.
Hắn kể rằng ở đó đã đổ trận tuyết đầu mùa, kể rằng tướng sĩ dùng nước tuyết nấu trà, hương trà thanh khiết.
Cuối thư, hắn viết: [Kiến tự như diện, phán trùng phùng.]
Ta áp bức thư vào lồng ngực.
Cảm giác như nét mực ấy vẫn còn vương hơi ấm của hắn.
18.
Sau khi Thế tử đại hôn, phong hướng trong phủ đã thay đổi.
Thế tử phi là một nhân vật lợi hại, quản Thế tử đến mức phục tùng răm rắp.
Xuân Đào khóc lóc đến tìm ta, nói Thế tử phi đã đuổi nàng ta ra khỏi viện.
"Sớm biết thế này..." Nàng ta khóc đến nhòe cả phấn son.
Ta đưa cho nàng ta chiếc khăn tay, không nói gì.
Có những con đường, chọn sai rồi thì không thể quay đầu.
Lão phu nhân bảo ta giúp đối soát sổ sách của các điền trang.
Đây là lần đầu ta tiếp xúc với sản nghiệp của phủ, nên vô cùng cẩn trọng.
Có một ngày phát hiện thu hoạch ở một điền trang không khớp, ta lẳng lặng ghi chép lại.
Đêm đến đối diện với sổ sách mà ngẩn ngơ, nhớ lại Trương Tần Thương từng nói: "Binh mã vị động, lương thảo tiên hành."
Hóa ra hắn đã sớm dạy ta, chỉ là bây giờ ta mới thấu hiểu.
Chiến sự biên quan nguy cấp, triều đình yêu cầu Hầu phủ cung cấp thêm một đợt lương thảo.
Lão Hầu gia lo lắng đến đổ bệnh, Thế tử căn bản chẳng hiểu gì về những chuyện này.
Ta lấy hết can đảm, đem vấn đề sổ sách phát hiện được bẩm báo với Lão phu nhân.
"Ngươi quả nhiên tâm tư tinh tế." Lão phu nhân nhìn ta đầy thâm ý.
"Đã nhìn ra được, vậy chuyện này cứ giao cho ngươi đi xử lý."
"
Ta dẫn theo vài gia đinh đến điền trang.
Trang đầu lúc đầu còn muốn dối trá, ta trải sổ sách ra, tính toán từng khoản với hắn.
"Nếu tướng quân ở tiền tuyến đứt đoạn lương thảo." Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn.
"Ngươi nói xem, đây là tội của ai?"
Trang đầu toát mồ hôi lạnh, ngay trong ngày hôm đó đã bù đắp đủ số tiền thiếu hụt.
19.
Trên đường hồi phủ, ta gặp phải sơn phỉ.
Gia đinh sợ tới mức chân nhũn cả ra.
Ta vén rèm xe, cố giữ bình tĩnh: "Chúng ta là người của Trấn Bắc Hầu phủ."
"Lương thảo đợt này là để vận chuyển tới tiền tuyến."
Tên cầm đầu sơn phỉ cười lớn: "Tiểu nương tử cũng thật to gan."
Ta tháo trâm bạc trên đầu xuống: "Thứ này đủ để mua đường đi chưa?"
Chiếc trâm đó là Trương Tần Thương tặng ta trước lúc lên đường để phòng thân.
Không ngờ lũ sơn phỉ đó lại chịu thả chúng ta đi.
Hóa ra tên cầm đầu kia từng là quân nhân biên giới.
Vì bị thương mà xuất ngũ, đường cùng không còn cách sinh nhai nên mới phải lên núi làm cướp.
Hắn nói trước khi đi: "Hãy nhắn lại với Trương Tướng quân."
"Vương Lão Ngũ vẫn luôn ghi nhớ ân tình của ngài ấy."
Ta khắc ghi lời này vào trong lòng.
Lương thảo được đưa tới nơi đúng kỳ hạn, lão Hầu gia đích thân khen ngợi ta.
Thế tử phi lại bắt đầu gây khó dễ cho ta mọi bề.
Có lần ta dâng trà, nàng ta cố tình chạm đổ chén trà, làm tay ta bị bỏng.
"Hạ nhân mãi là hạ nhân," nàng ta cười lạnh.
"Đừng có mơ tưởng trèo cao."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ta nhìn những nốt phỏng trên tay, lại nhớ đến lời của Trương Tần Thương: "Nhẫn nhịn nhất thời, mưu tính toàn cục."
20.
Tin chiến thắng ở biên quan cuối cùng cũng truyền về.
Trương Tần Thương dẫn quân thẳng tiến doanh trại địch, bắt sống thủ lĩnh quân địch.
Tin thắng trận vang dội khắp kinh thành, Thánh thượng đại hỷ, muốn đích thân khao thưởng ba quân.
Trong phủ người người đều bàn tán về sự anh dũng của Trương Tướng quân.
Ta nhìn về phía bắc đến xuất thần, những vết thương trên người hắn, liệu đã lành hết chưa?
Ba ngày sau khi có tin chiến thắng, một đội thân binh bất ngờ tới Hầu phủ.
Vị phó tướng đứng đầu bưng một bộ phượng quan hà bài, quỳ một chân trước mặt ta:
"Tướng quân có lệnh, nghênh đón phu nhân hồi phủ."
Sắc mặt Thế tử phi lúc này, còn khó coi hơn cả lớp lụa là gấm vóc trên người nàng ta.
Bộ phượng quan hà bài bày ra trước mắt, ta không nhận ngay.
"Tướng quân đâu?" Ta hỏi phó tướng.
"Tướng quân vẫn còn ở biên quan xử lý quân vụ, hạ lệnh cho mạt tướng nghênh đón phu nhân vào phủ trước."
Ta nhìn bộ đồ cưới hoa mỹ ấy, nhưng điều ta nhớ tới lại là củ khoai lang nướng hắn từng đưa cho ta ở chuồng ngựa.
"Hãy nhắn với Tướng quân," ta đẩy bộ đồ cưới trả lại.
"Ta muốn đích thân hắn đến đón."
Tin tức truyền ra, cả kinh thành đều chê cười ta không biết tốt xấu.
Thế tử phi cố tình tới khuyên bảo: "Hôn sự tốt thế này, người khác cầu còn không được, thế mà ngươi lại bày đặt kiêu kỳ."
Ta nghiêm mặt đáp: "Đại sự hôn nhân, sao có thể đùa cợt? Hắn đã đối đãi với ta bằng chân tâm, ta tất sẽ báo đáp bằng chân tình."
Thế tử phi bực bội rời đi, trước khi đi còn lẩm bẩm: "Chẳng qua cũng chỉ là xuất thân phu ngựa..."
21.
Biên quan cuối cùng đã được bình định hoàn toàn.
Ngày Trương Tần Thương trở về kinh thành, người người đổ ra đường chào đón.
Hắn cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, toàn thân mặc giáp sắt đi qua phố dài, rồi dừng ngựa trước cửa Hầu phủ.
Dưới ánh mắt của mọi người, hắn xuống ngựa, từng bước đi tới trước mặt ta.
"Ta đã về rồi." Hắn nói, trong mắt ánh lên tia sáng như sao trời.
"Ta biết chàng sẽ trở về." Ta mỉm cười, nhưng nước mắt đã rơi xuống trước.
Hắn không vội đề nghị hôn sự ngay, mà xin gặp lão Hầu gia trước.
"Mạt tướng muốn xin cưới Vương Tiểu Phiến cô nương trong phủ," hắn quỳ một chân xuống đất.
"Bằng lễ cưới chính thê, ba môi sáu lễ đàng hoàng."
Lão Hầu gia vuốt râu cười lớn: "Tốt, tốt, tốt, không ngờ trong phủ ta lại có ngày xuất giá một vị tướng quân phu nhân."
Thế tử sắc mặt tái mét, bị Thế tử phi nắm chặt lấy tay áo.
22.
Hôn sự được cử hành vô cùng long trọng.
Hắn mời những thợ thêu giỏi nhất kinh thành để làm đồ cưới cho ta, còn ta thì nhất quyết muốn tự tay thêu khăn trùm đầu.
"Coi như là để kiểm tra tay nghề kim chỉ mà chàng đã dạy ta vậy," ta mỉm cười nói.
Hắn đứng phía sau ta, nhìn ta thêu đôi uyên ương, cúi người xuống nói khẽ: "Khá hơn bộ quần áo mà nàng vá cho ta năm đó nhiều rồi."
Đêm tân hôn, hắn cẩn thận vén khăn trùm đầu lên.
"Còn đau không?" Hắn nhẹ nhàng xoa vết sẹo cũ trên tay ta.
"Sớm đã không đau nữa rồi." Ta nhìn vết sẹo mới trên ngực hắn.
"Còn chàng thì sao?"
Chúng ta nhìn nhau cười, cười một hồi, trong mắt đều đẫm lệ.
Trở thành tướng quân phu nhân, cuộc sống cũng chẳng mấy thảnh thơi.
Ta phải học quy củ, phải ứng đối xã giao, phải quán xuyến việc trong phủ.
Trong một buổi yến tiệc, vài vị quý phu nhân cố tình dùng thuật ngữ quân sự để làm khó ta.
Ta đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười: "Các vị phu nhân đang nói tới Yểm Nguyệt Trận sao? Th.i.ế.p thân cho rằng, trận pháp này tuy tốt, nhưng lại không linh hoạt bằng Nhạn Hành Trận mà tướng quân đã cải tiến."
Họ nhìn nhau, không dám xem thường người vợ từng là phu ngựa như ta nữa.
Trương Tần Thương ở trong triều cũng chẳng được thuận lợi.
Luôn có quan ngôn luận hạch tội hắn vì xuất thân hèn kém, không biết lễ nghi.
Có ngày hắn bãi triều trở về, sắc mặt âm trầm.
Ta chẳng hỏi han gì, chỉ pha cho hắn chén trà hắn thích uống nhất.
"Tiểu Phiến, nếu như... nếu như ta không làm tướng quân nữa..."
"Vậy thì tốt quá," ta cười đáp.
"Chúng ta về chuồng ngựa, th.i.ế.p lại tiếp tục đưa cơm cho chàng."
Hắn mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Về sau này, các vị phó tướng của hắn bắt đầu gọi ta là phu nhân.
Ban đầu chỉ là cách gọi kính trọng, dần dần sau đó, đều chứa đựng tấm lòng chân thành.
Vì ta nhớ rõ sở thích của từng người, nhớ cả tên người nhà của họ.
Mỗi khi họ xuất chinh, ta lại lén nhét thuốc trị thương cùng đặc sản quê nhà vào trong hành lý.
"Phu nhân còn chu đáo hơn cả Tướng quân." Có người đã nói như vậy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.