938 chữ · ~7 phút đọc
Từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa từng trải qua chuyện giống như vậy.
Bên mình chỉ có hai người mà phải đối đầu với cả nhà họ Triệu.
Khung cảnh lúc này còn uy phong hơn cả trong tiểu thuyết Triệu Tử Long giết chết Tào Anh.
Nhìn Lý Dục Thần ở bên cạnh, trong mắt Lâm Vân tràn đầy ngưỡng mộ.
Ông nội thật sự có mắt nhìn người, từ 18 năm trước đã có thể giúp chị mình chọn được một vị hôn phu tốt thế này.
Mối quan hệ giữa hai chị em Lâm Vân cùng Lâm Mộng Đình vẫn luôn rất tốt.
Trước đây, cậu ta luôn cảm thấy trên đời này không có bất cứ ai xứng với chị của mình.
Ít nhất thì trong số những cậu chủ con nhà giàu mà cậu ta từng gặp thì chưa từng có ai lọt vào trong mắt của cậu ta.
Cậu ta luôn cho rằng tương lai chị của mình sẽ gả đi xa, bởi vì chỉ có những cậu chủ ở thủ đô mới có tư cách lấy chị của mình.
Thật không ngờ người anh rể lý tưởng của cậu ta lại đang ở thành phố Hòa.
"Cậu Lâm, cậu Lâm, cậu cẩn thận một chút, cẩn thận một chút đi..."
Triệu Thần Dương liên tục nhắc nhở Lâm Vân, rất sợ nếu như cậu ta không cẩn thận thì con dao sẽ cứa qua yết hầu của hắn.
Rất nhanh, bọn họ đã đi tới Tây viện.
Tế đàn của Ngô Hiền được đặt ở đó.
Lâm Vân liếc mắt liền có thể thấy được phía trên con bù nhìn có dán tờ giấy.
"Đúng là họ tên cùng ngày, tháng năm sinh của ông nội!", Lâm Vân tức giận nói.
Lý Dục Thần cau mày.
Anh nhìn con bù nhìn ở giữa, sau đó nhìn thấy 3 vật hiến tế trên bàn cùng bát máu đã khô cạn.
Đây không còn là vu thuật đơn giản nữa.
Vu pháp "Đình Đầu Tiến Thư" không phức tạp như vậy, cũng không cần một con bù nhìn lớn như vậy.
Bình thường đều là những con rối nhỏ có thể cầm trên tay.
Mà con bù nhìn này lại có kích thước gần giống người thật.
Nhìn thấy vật hiến tế cùng bát máu thì anh lại thấy nó giống vu ma đạo hơn.
Mục đích của người thi pháp không chỉ là giết chết người bị yểm pháp mà còn lợi dụng ma đạo để hấp thụ 3 hồn 7 phách của người ta về sử dụng.
Nhưng điều khiến Lý Dục Thần khó hiểu là ông cụ Lâm không phải người tu hành, hơn nữa ông cụ đã hơn tám mươi tuổi, sức lực cạn kiệt, thu lấy hồn phách của ông cụ thì có lợi ích gì?
✦ Truyện cùng thể loại
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch

Bia Đỡ Đạn Phản Công
1.350 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch

Cao thủ tu chân - Diệp Thiên (Truyện full) - Tác giả: Phong Hòa
3.393 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Trực tiếp hấp thu cũng chẳng có ý nghĩa gì mà cũng không thể sai khiến hồn phách, trừ phi...
Lý Dục Thần nghĩ đến một khả năng, sắc mặt anh biến đổi, trong mắt hiện lên một tia sát ý.
Trừ ma vệ đạo cũng là bổn phận của đệ tử Thiên Đô.
Trời có đức hiếu sinh, nhưng khi đối phó với tà ma thì đệ tử Thiên Đô quyết không bao giờ nhân nhượng.
Lý Dục Thần nắm lấy Triệu Thần Dương, hỏi: "Tế đàn này là do ai lập?"
Vừa hỏi anh vừa nhìn về phía Lâm Vân.
"Là do Ngô đại sư làm", Triệu Thần Dương đáp.
“Ngô đại sư cái quái gì, nói cho rõ ràng!”, Lý Dục Thần chỉ mũi dao vào mắt Triệu Thần Dương: "Tao không phải là người kiên nhẫn đâu. Tốt nhất là nói nhanh đi".
"Ông ta tên là Ngô Hiền, là một thầy phong thủy được bố tôi mời đến. Ông ta nói rằng ông ta biết cách thi triển vu thuật, chỉ cần lấy được bát tự của ông cụ Lâm thì có thể nguyền rủa ông ta chết sớm".
Lý Dục Thần thấy Lâm Vân đã bật điện thoại để ghi âm và chụp ảnh thì lặng lẽ gật đầu, trong lòng còn khen tên nhóc này rất thông minh.
"Tiểu Vân, đi tìm một cái túi lớn đến để đem bù nhìn cùng đồ vật trên tế đàn đi".
"Vâng".
Lâm Vân nghe lời liền đi tìm một cái bao tải ở góc sân rồi nhét mọi thứ trên tế đàn vào đó.
Nhưng con bù nhìn quá lớn, không thể nhét vừa nên Lâm Vân chỉ có thể cõng nó ở trên lưng.
"Anh rể, em dọn đồ xong rồi, chúng ta đi được chưa?"
Bỗng nhiên bọn họ lại nghe thấy tiếng nói truyền đến: "Các người nghĩ mình có thể đi được sao?"
Tiếp sau đó, các bảo vệ của nhà họ Triệu đều lần lượt nhường đường để một nhóm người khác bước vào.
Nhóm người này mặc quần áo màu đen giống như những người trong điện Bạch Hổ lúc trước, trên ngực có thêu hình hổ trắng.
Chỉ có người cầm đầu là mặc một chiếc áo có hai màu đen trắng đan xen.
Nhìn thấy người tới, Triệu Thần Dương như nhìn thấy cứu tinh, lập tức hét lớn: "Chú ba! Chú ba, cứu con với!"
Lý Dục Thần hỏi Lâm Vân: "Tiểu Vân, cậu có biết người này không?"
Lâm Vân lắc đầu: "Không biết".
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.