3.055 chữ · ~21 phút đọc
Vậy, đêm hôm đó, là sự đền bù cho tình yêu sâu đậm khổ sở bấy lâu nay của cô sao? Cô ấy xem cô là gì? Xem tình cảm của cô là trò đùa sao?
Dương Hoa thề trong lòng, cô đời này sẽ không bao giờ buông tha cho cô ấy!
Vì tòa soạn tạp chí không chịu tiết lộ cô ấy đã đi đâu, cô sẽ tự mình tìm, cứ tìm mãi, đợi mãi.
Hai năm sau, Dương Hoa cuối cùng cũng tìm được tung tích của Thẩm Yên.
Dương Hoa nhìn tòa nhà nhỏ cũ kỹ trước mắt nhíu mày, để trốn cô, không tiếc chạy đến nơi hẻo lánh như thế này sao? Cô nhanh chóng chuyển đến căn hộ tầng trên của cô ấy, dọn dẹp nhà cửa xong, liền xuống dưới thăm người hàng xóm tốt bụng của mình.
Lần thứ hai gặp lại Thẩm Yên, Dương Hoa không khỏi ngẩn ngơ, cô luôn cảm thấy Thẩm Yên hình như ngọt ngào hơn, còn có một vẻ yếu đuối mong manh.
Thẩm Yên nhận ra cô, liền muốn đóng cửa.
Dương Hoa chen vào, mặt tái mét: "Thẩm biên tập, lâu rồi không gặp!" Cô hiếm khi tức giận trước mặt Thẩm Yên, lần này cô thực sự phát điên rồi.
Nhìn thấy thân hình cô dần áp sát, Thẩm Yên hét lên: "Dương Hoa, cô làm gì, tôi không phải đã nói chúng ta xong nợ rồi sao?"
Xong nợ, đường ai nấy đi.
Thẩm Yên để lại tờ giấy nhắn, ngày hôm sau đã biến mất.
Cô ấy không nhắc thì thôi, nhắc đến Dương Hoa càng tức giận hơn, từ từ nhếch khóe môi: "Mới có một lần, cậu đã muốn xong nợ, đừng hòng!"
Thẩm Yên nhìn ánh mắt nguy hiểm của cô, cứng cổ nói: "Đâu phải mới một lần, cô làm nhiều lần như vậy!"
Dương Hoa hơi sững sờ, lát sau nụ cười dịu dàng hơn rất nhiều: "Cậu còn nhớ à..."
Thẩm Yên biết mình lỡ lời, cắn môi không nói.
"Thế nào mới tính là một lần, phải do tớ nói mới tính." Dương Hoa dần tiến lại gần, dồn hai người vào ghế sofa, đưa tay vuốt lọn tóc rủ xuống bên mặt Thẩm Yên, v**t v* khuôn mặt cô ấy, "Yên Yên, tớ muốn nữa..."
Má Thẩm Yên dần ửng hồng, đôi mắt cũng đọng nước, cô ấy nhẹ nhàng đẩy Dương Hoa một cái: "Đừng gần quá!"
Dương Hoa mới nhận ra một mùi vị khác trong không khí, là mùi trái cây khác với tin tức tố của cô, giống như... mùi táo xanh.
Cô cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át của Thẩm Yên, một phỏng đoán dần hiện lên trong lòng.
"Cậu phân hóa lần hai rồi?"
Thẩm Yên cắn môi, lòng bàn tay nắm chặt.
Dương Hoa xác nhận, lại hỏi: "Cậu, đến thời kỳ ph*t t*nh rồi?"
Thẩm Yên bực bội trừng mắt nhìn cô: "Cô im miệng đi!"
Giọng nói mềm mại, hoàn toàn không có sức uy h**p.
"Cậu phân hóa khi nào?"
Thẩm Yên rõ ràng là nhớ lại điều gì, oán trách liếc cô một cái, mặt càng đỏ hơn, dường như xấu hổ không muốn nói ra.
Dương Hoa không hiểu sao lại hiểu ý, cười rạng rỡ, hỏi: "Hai năm trước, đêm cậu quyến rũ tớ?" Tác dụng của tin tức tố cấp SS lớn đến vậy sao, còn có thể gây ra phân hóa ư?
Thẩm Yên trở tay ném cái gối ôm tới: "Cậu im miệng đi!"
Dương Hoa đỡ lấy cái gối, cười toe toét: "Đáng đời, ai bảo cậu ăn xong rồi chạy!"
Thẩm Yên không muốn nói chuyện, nhắm mắt lại không thèm để ý, tin tức tố trong không khí cứ quanh quẩn mãi không tan, khiến mồ hôi lăn dài, cô đột nhiên mở mắt, khinh bỉ nói: "Cậu ra ngoài đi!" Nói xong liền với tay lấy ống thuốc ức chế trong ngăn kéo.
Dương Hoa chộp lấy món đồ đó, Thẩm Yên tức giận, trừng mắt nhìn cô: "Cậu làm gì?"
Dương Hoa vẻ mặt lãnh đạm, nhưng mang theo sự bướng bỉnh: "Cái cậu nợ tớ vẫn chưa trả hết."
Thẩm Yên cảm nhận tin tức tố ngày càng nồng đậm, ánh mắt trở nên mơ màng, quát khẽ: "Đồ khốn! Tôi và cậu sớm đã không còn quan hệ gì nữa rồi! Cậu buông tôi ra!"
Dù đã đoán trước được kết quả sẽ là như thế này, nhưng trái tim Dương Hoa vẫn không tránh khỏi bị co thắt một cái. Cô nghiêng người ôm lấy mặt người trong lòng, hôn bên tai: "Yên Yên, đừng nói những lời làm tớ đau lòng nữa... Dù thế nào tớ cũng sẽ không bỏ cuộc đâu."
"Cậu có biết, hai năm cậu bỏ đi tớ đã sống như thế nào không, tớ không lúc nào không nghĩ đến cậu, tìm kiếm cậu. Tớ đã nghĩ sự nồng nàn đêm đó của chúng ta là khởi đầu của hạnh phúc, nhưng khi tôi tỉnh dậy đầy hy vọng, lại phát hiện tất cả chỉ là mừng hụt, cậu có biết tôi đã đau khổ đến mức nào không?"
"Yên Yên, cậu thật nhẫn tâm, luôn biết cách làm tổn thương tôi nhiều nhất..."
Thẩm Yên run rẩy, mắt cụp xuống, chút kháng cự cuối cùng trong lòng dần tan biến, mặc cho tin tức tố mùi rượu vang của Alpha bào mòn lý trí của mình.
Mắt Dương Hoa sâu thẳm dần, cúi xuống ngậm lấy môi cô ấy: "Cái cậu nợ tôi, ngàn lần vạn lần cũng không trả hết." Chính cậu đã tự nói là mắc nợ, cố ý đền bù, vậy thì hãy dùng cả phần đời còn lại để trả đi!
Sau khi kết thúc, Dương Hoa ôm chặt eo Thẩm Yên nằm trên giường để ổn định dư vị.
"Cậu nói xem, tại sao lúc đó cậu lại bỏ chạy?" Dương Hoa cố chấp muốn có một câu trả lời.
Thẩm Yên đẩy cô ấy: "Cậu ôm chặt quá! Nới lỏng ra!"
Dương Hoa nới lỏng lực một chút, nhưng vẫn ôm cô ấy: "Đừng giở trò gì nữa, tôi sẽ không mắc lừa đâu." Hồi đó cô đã quá lơ là nên mới để người này trốn thoát.
"Tôi không chạy nữa, không bao giờ chạy nữa, được không, Dương Hoa, cậu buông tôi ra!"
Dương Hoa buông cô ấy: "Vậy cậu nói đi."
Thẩm Yên không dám nhìn cô, vẻ mặt chột dạ vô cùng: "Tôi, tôi cảm thấy chúng ta tiếp tục dây dưa cũng không có tương lai, cậu còn tiền đồ xán lạn, hà tất phải lãng phí vào tôi..." Giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ, sắc mặt Dương Hoa càng lúc càng tối sầm.
"Tôi thấy em vẫn còn sức lực, chúng ta làm thêm lát nữa nhé." Dương Hoa lật người đè lên cô ấy.
Thẩm Yên kinh hãi, nghiêm giọng từ chối: "Không! Hết sức rồi! Tôi không muốn nữa! Dương Hoa!!"
"Nhưng tôi không vui, do em chọc giận, em phải chịu trách nhiệm." Dương Hoa đi thẳng vào vấn đề.
Thẩm Yên c*n m** d***, nén lại âm thanh, vạch trần suy nghĩ của cô: "Đồ khốn! Cậu chính là muốn làm tôi!"
"Ừm, thông minh thật!" Dương Hoa cười hôn lên mặt cô ấy: "Nhưng Yên Yên, tính em xấu đi rồi, trước đây không như vậy."
Thẩm Yên quay mặt sang một bên không cho cô hôn: "Tại cậu đấy! Bây giờ tôi trở thành Omega yếu ớt nhất, nếu không dữ một chút, sớm đã bị người ta bắt nạt rồi!... Đồ khốn, nhẹ một chút đi!"
Sắc mặt Dương Hoa chùng xuống, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng: "Ai dám bắt nạt em, tôi sẽ xử lý hắn thay em!"
"Bây giờ cậu đang bắt nạt tôi!"
"Tôi không tính." Dương Hoa hôn hít cọ xát vào tai cô ấy một cách thân mật: "Tôi đang yêu em, khiến em vui vẻ, Yên Yên..."
Cuối cùng Thẩm Yên mệt quá ngất đi, Dương Hoa ôm cô ấy vào phòng tắm làm sạch rồi ôm trở lại, ôm lấy nhau ngủ bù.
Ngày hôm sau, Dương Hoa tỉnh dậy thấy bên cạnh trống không, cuống cuồng mặc đại quần áo đi ra ngoài tìm người, lại thấy Thẩm Yên bưng thức ăn đi ra, liếc thấy cô, hừ một tiếng: "Mặc quần áo vào cho tử tế!"
Dương Hoa thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi mở toang trước ngực, cài lại vài chiếc cúc.
Thẩm Yên cởi tạp dề, Dương Hoa liền dán lên: "Yên Yên, bây giờ chúng ta ở bên nhau rồi nhé."
"Cậu đừng nghĩ nhiều, hôm qua chỉ là ngoài ý muốn." Thẩm Yên liếc cô một cái, tiếp tục ăn cơm.
Dương Hoa tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng liếc thấy một bộ bát đũa khác được đặt sẵn trên bàn, cùng với vài món cô thích ăn, cơn giận lập tức tan biến.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Hừ! Em nói là ngoài ý muốn là ngoài ý muốn sao?
Vậy thì cô sẽ khiến mỗi tháng đều xảy ra cái sự ngoài ý muốn như tối qua!
Thẩm Yên hoàn toàn không biết quyết định trong lòng Dương Hoa, ngược lại hỏi cô ấy khi nào thì đi.
"Tôi không đi nữa, hôm qua vừa mới chuyển lên tầng trên rồi." Dương Hoa chỉ lên đầu, mỉm cười, "Yên Yên, sau này xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Thẩm Yên không hiểu sao thấy sau gáy lạnh toát, hỏi: "Cậu không quản công ty nữa sao?"
"Họp có thể qua video, công việc cũng có thể xử lý trực tuyến, hơn nữa ở đây không xa Lăng Giang, nếu gấp thì bay hai tiếng là tới. Với lại công ty có giám đốc điều hành chuyên nghiệp giúp quản lý, không cần tôi phải ở đó liên tục."
Thẩm Yên không nói gì nữa, cúi đầu lầm lũi ăn cơm.
Dương Hoa thành công ở lại, thay đổi cách tiếp cận thụ động và ôn hòa trước đây, vì cô nhận ra rằng, Thẩm Yên có đánh chết cũng không thể chủ động được, vậy thì chỉ có cô mới có thể chủ động.
Mỗi tháng chủ động ghé thăm, đóng vai trò là thuốc ức chế hình người, trong lúc Thẩm Yên mê loạn đã moi ra không ít lời, dần dần chắp vá được thân thế và quá khứ của Thẩm Yên.
Gia đình Thẩm Yên là gia đình tái hợp, mẹ cô ấy tái hôn với Lưu Thượng Vân, cha của Lưu Như Hương, lúc đó cô ấy mới bốn tuổi, Lưu Như Hương mười ba tuổi. Năm thứ hai, mẹ Thẩm Yên mang thai, sinh cho Lưu Thượng Vân một đứa con, vợ chồng họ cưng chiều đứa con út này hết mực, trong mắt chỉ có nó, Thẩm Yên và Lưu Như Hương không được quan tâm, dần trở nên thừa thãi.
*Editor: ở chương 1 tác giả viết Thẩm Yên là họ hàng xa bên cha (nghĩa là chồng của Như Hương), nhưng ở đây lại kể là con riêng của mẹ kế Như Hương... :v tui đã double check lại bản Trung rồi nên đây có thể là sạn nhé độc giả.
Thẩm Yên được Lưu Như Hương một tay nuôi lớn, theo tuổi tác lớn dần, cô ấy nảy sinh tình cảm không thể nói thành lời với người chị trên danh nghĩa.
Năm Lưu Như Hương 24 tuổi, muốn hủy hôn ước với Quý Tử Minh, con trai trưởng nhà họ Quý, người đã đính hôn từ nhỏ. Quý Tử Minh không đồng ý, muốn gạo nấu thành cơm, cưỡng ép đánh dấu vĩnh viễn Lưu Như Hương, Thẩm Yên bị trói ở bức tường cách đó không xa, sau đó Lưu Như Hương bị buộc phải kết hôn với Quý Tử Minh với cái bụng mang dạ chửa.
Thẩm Yên đau khổ tột cùng, từ đó vô cùng căm ghét Alpha, lại không thể chấp nhận chị gái kết hôn với người khác, đơn phương cắt đứt liên lạc với Lưu Như Hương.
Dương Hoa không chắc liệu Thẩm Yên có còn Lưu Như Hương trong lòng hay không, chỉ có thông qua việc liên tục chiếm hữu, cô mới có thể tìm thấy một chút bằng chứng rằng cô ấy có vị trí trong tim mình, nếu không, với tính cách của Yên Yên, hoàn toàn không thể để cô ấy đến gần.
"Yên Yên, tôi là ai?" Dương Hoa cố tình dừng lại hỏi cô ấy.
"Dương Hoa..."
"Ừm, đúng, nhưng chưa đủ, nghĩ lại đi."
Thẩm Yên r*n r* khó chịu, lục lọi hết lý trí còn sót lại để suy nghĩ, mới nói: "Dương Dương... cậu là Dương Dương..."
Dương Hoa cười tươi rói, hôn cô ấy một cái: "Đúng rồi."
Chỉ là lúc nồng nàn là một vẻ, nồng nàn xong lại là một vẻ khác. Thời kỳ ph*t t*nh vừa kết thúc, Thẩm Yên liền trở mặt không nhận, đối xử với cô như đối với một người bạn bình thường.
Đối với điều này, Dương Hoa chấp nhận tốt, dù sao Thẩm Yên có cô trong lòng, thân thể cũng là của cô, có chạy cũng không thoát.
Thời gian trôi qua, mối quan hệ của hai người vẫn chưa tiến thêm bước nào, Dương Hoa vẫn chưa có được danh phận, ngay cả con gái do Lưu Như Hương để lại cũng đã có vợ có con, cô bắt đầu không chắc chắn nữa.
Thẩm Yên thực sự có cô trong tim không? Hay chỉ xem cô là công cụ giải tỏa trong thời kỳ ph*t t*nh?
Cuối cùng, trong một buổi tiệc, Dương Hoa bắt gặp bên cạnh Thẩm Yên có những Alpha đang rục rịch vây quanh, mà cô ấy hoàn toàn không có ý thức tránh né, ngược lại còn cười nói vui vẻ, trông vô cùng quyến rũ, vẻ mị hoặc trong ánh mắt không thể nào che giấu được.
Dương Hoa nổi cơn thịnh nộ, tiến lên kéo người ta vào lòng, hung hăng hôn lên khi cô ấy đang giãy giụa.
"Thẩm Yên, nhìn rõ tôi là ai?"
"Đây là lý do em luôn không chịu đồng ý với tôi sao? Em đang đùa giỡn hay chơi tôi? Thú vị lắm sao, Thẩm biên tập!"
"Nếu em không thích tôi, thì đừng lên giường với tôi, đừng cho tôi ảo giác rằng em yêu tôi, hay nói cách khác, em xem tôi là công cụ để mua vui cho em rồi?"
Thẩm Yên tỉnh rượu.
"Dương Hoa..."
Ánh mắt dịu dàng của Dương Hoa phủ lên một tầng lạnh lẽo, cảm xúc trong mắt vô cùng phức tạp: "Thẩm Yên, tôi muốn nghe em nói tận miệng, em yêu tôi không, đã từng yêu không? Hay, có một chút xíu thích thôi cũng được không?"
Thẩm Yên đứng ngây ra, há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Lưng Dương Hoa vốn thẳng tắp dần cong xuống, tiều tụy và tuyệt vọng.
"Được, tốt lắm, cảm ơn em đã giải đáp thắc mắc, tôi biết phải làm gì rồi."
Thẩm Yên trơ mắt nhìn cô ấy từng bước lùi lại, quay lưng bỏ đi.
Thực tế chứng minh, khi một mối quan hệ đi vào bế tắc, sự k*ch th*ch thích hợp có lợi cho sự phát triển của một mối quan hệ hoàn toàn mới.
Khi giọng nói của Thẩm Yên vang vọng khắp sảnh sân bay, Dương Hoa biết, đời này cô sinh ra là để yêu Thẩm Yên, không thể không rung động, không thể sắt đá được.
Thẩm Yên mắt đẫm lệ kéo áo cô ấy: "Dương Dương, đừng đi, đừng bỏ rơi tôi, tôi không phải không thích cậu..."
"Vậy em yêu tôi không?" Dương Hoa hỏi thẳng.
Thẩm Yên ấp úng cúi mắt xuống, thấy Dương Hoa lại định bỏ đi, cô ấy không màng gì ôm chặt lấy: "Có! Tôi, tôi yêu cậu, Dương Dương, tôi là thật lòng. Nếu không yêu cậu, tôi đã không phải day dứt đến thế, càng không, không làm chuyện đó với cậu... Tôi chỉ làm chuyện đó với mình cậu thôi..."
Tai cô ấy đỏ bừng, Dương Hoa đoán khuôn mặt chắc chắn cũng đỏ rồi.
Cô bé hay dối lòng này, đã học được hết sự kiêu ngạo và cứng miệng ngày xưa của cô.
"Em không coi tôi là bạn tình cố định?" Dương Hoa thản nhiên hỏi ngược lại.
"Không phải không phải, trong lòng tôi không nghĩ như vậy, tôi, tôi chỉ là không dám thừa nhận, cũng không đúng, tôi là không hiểu rõ lòng mình..."
Dương Hoa nghe cô ấy giải thích lắp bắp, cuối cùng thở dài, kéo cô ấy vào lòng: "Đồ ngốc, trước đây em còn thông minh hơn tôi, sao bây giờ lại trì độn đến thế, nói một câu cũng không tròn vành rõ chữ."
Thẩm Yên nép trong lòng cô khóc nức nở: "Xin lỗi, Dương Dương, tôi không nên phung phí tình yêu của cậu, đừng oán trách tôi được không, trong lòng tôi sợ hãi quá..."
Dương Hoa hiểu, cô rốt cuộc vẫn là Alpha, ngay cả là do bản năng Omega quyến luyến Alpha, lý trí của Thẩm Yên cũng không cho phép cô ấy hoàn toàn sa ngã, huống chi cô ấy đã từng căm ghét và bài xích Alpha sâu sắc.
"Tôi biết, tôi không oán trách em." Dương Hoa hôn lên trán cô ấy, "Yên Yên, em nghĩ kỹ chưa, em thực sự yêu tôi, sẵn lòng ở bên tôi không?"
Thẩm Yên lau nước mắt, vô cùng kiên định: "Tôi đã nghĩ rất rõ rồi, Dương Dương, tôi yêu cậu, yêu con người Dương Hoa này, bất kể cô ấy là giới tính gì, thân phận gì. Tôi sẵn lòng ở bên cậu, sống trọn quãng đời còn lại."
Mắt Dương Hoa ướt át, vui mừng khôn xiết ôm chặt lấy Thẩm Yên.
Giấc mơ thời niên thiếu, cuối cùng cũng đã được trọn vẹn trong hiện thực.
Hoàn thành — Chương 48
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây
134 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.