2.009 chữ · ~14 phút đọc
Cảnh báo: chương này có tình tiết "c**ng b*c" có thể gây khó chịu cho người đọc.
Kỷ Hành Nhất đã nghĩ kỹ rồi, cô muốn cùng Nguyễn Nặc và đứa bé sống những ngày bình yên, nên cô cố gắng đè nén phần tội lỗi cuối cùng trong lòng, chờ đến khi năm học mới bắt đầu, để Nguyễn Nặc bỏ lỡ cơ hội quý giá được vào đại học.
Chỉ còn mười ngày nữa là Đại học Lăng Giang khai giảng. Chỉ cần qua mười ngày này, cô có thể an tâm cùng Nguyễn Nặc chờ đón đứa bé chào đời.
Kỷ Hành Nhất như thường lệ đi làm ở quán bar. Đột nhiên, cô mơ hồ nhìn thấy một Omega đồng nghiệp, người từng nhiều lần giúp cô che giấu khi cô đến muộn hoặc về sớm đang bị vài vị khách kéo lại. Omega đó cô quen, là người rất hiền lành, tính tình nhu mì. Nhưng vì lấy phải một Alpha bất tài, tâm tính thất thường, lại không có học thức hay hậu thuẫn, hơn nữa đang mang thai, nên đành phải đến quán bar làm việc.
Kỷ Hành Nhất do dự một chút rồi bước lên ngăn cản, cô và mấy người đó xảy ra tranh cãi. Không để ý, có người dùng chai bia đánh mạnh vào đầu cô. Trước khi ngất đi, cô nhìn thấy Omega kia vùng vẫy điên cuồng mà vẫn bị kéo vào hẻm sau, bên tai vang lên tiếng vải bị xé rách và tiếng khóc xé lòng.
Hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu cô là Nguyễn Nặc khẽ mỉm cười e thẹn, tay nhẹ nhàng v**t v* bụng đã hơi nhô lên. Cô mơ hồ nghĩ: nếu mình chết rồi, Nguyễn Nặc có khóc không, có khóc vì mình không? Sau này, nếu mình không còn nữa, Nguyễn Nặc sẽ sống thế nào, cùng đứa con của mình...
Không biết qua bao lâu, có người gọi cô dậy. Đầu đau như búa bổ, cô đưa tay sờ thấy máu nơi sau gáy, chợt nhớ đến Omega kia, liền như phát điên chạy vào hẻm sau.
Cuối cùng, mọi người tìm thấy cô ấy ở một góc khuất của quán bar. Máu chảy ào ào dưới thân, quần áo rách rưới tả tơi, khắp người đầy dấu vết bị hành hạ, bị làm nhục.
Đứa bé trong bụng cũng không còn.
Kỷ Hành Nhất cởi áo khoác phủ lên người cô, Omega kia mở to đôi mắt trống rỗng, nhìn về phía Kỷ Hành Nhất, ánh sáng trong mắt lóe lên một thoáng rồi tắt ngấm, môi khẽ động.
Kỷ Hành Nhất nhìn rõ khẩu hình miệng cô: "Cảm ơn."
Người ta gọi xe cấp cứu, nhưng xe chưa kịp đến, người đã tắt thở.
Lúc đó mọi người mới phát hiện, cổ tay cô đã bị cắt, vết thương to bằng miệng bát, mép dao trắng bệch, máu gần như đã chảy cạn.
Kỷ Hành Nhất ngồi bệt xuống đất, trước mắt toàn là màu đỏ của máu, cô quay đầu, chạy đi nôn khan.
Ông chủ quán bar chửi một tiếng xui xẻo, gọi chồng của người chết đến đưa xác đi, rồi cho Kỷ Hành Nhất nghỉ một ngày.
Không ai bận tâm thêm, quán bar vẫn mở cửa như cũ, đêm đêm vẫn nhạc vang rộn rã, khách vẫn đến tìm vui như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Kỷ Hành Nhất ngơ ngác về đến nhà. Mùi máu nồng nặc cùng vết máu khô dính trên đầu khiến Nguyễn Nặc giật mình hoảng hốt, nước mắt lập tức trào ra ròng ròng.
Cô ấy khóc rồi, khóc vì cô.
"Kỷ Hành Nhất, chị... chị sao vậy?" Nguyễn Nặc ôm bụng, vội vàng chạy tới đỡ lấy cô.
"Không sao, đừng lo." Kỷ Hành Nhất phất tay, không cho Nguyễn Nặc đỡ, "Đừng để em và em bé bị ám mùi, tôi đi rửa qua một chút."
Nguyễn Nặc không yên tâm, đi theo sau. Thấy Kỷ Hành Nhất vừa rửa vừa nhăn nhó vì đau, cô khẽ nói: "Để em làm cho, em là Omega mà..."
Kỷ Hành Nhất nghe vậy, biết cô lại sắp nói đến cái "lý thuyết" rằng Omega thì phải hầu hạ Alpha, liền tránh đi, hơi khó chịu: "Omega thì sao? Tôi, một Alpha đường đường chính chính, đến chuyện nhỏ này mà còn làm không nổi à?"
Giọng cô hơi gắt, khiến Nguyễn Nặc luống cuống, mím môi không biết phải nói gì, nước mắt cứ lưng tròng.
Thấy vậy, Kỷ Hành Nhất lập tức hối hận, nắm lấy tay cô: "Tôi không phải quát em đâu. Chỉ là tôi thấy em nói không đúng. Dù trước đây ai dạy em như vậy, thì sau này đừng nói những lời đó nữa... Nè, em xem, tôi rửa xong rồi. Giờ em giúp tôi băng lại được không?"
Nguyễn Nặc cố nén nước mắt, giọng còn nghẹn ngào: "Được."
Cô kéo Kỷ Hành Nhất ra phòng khách, lấy hộp thuốc, lấy gạc và băng ra.
Kỷ Hành Nhất để cô ngồi trên sofa, còn mình thì ngồi xếp bằng dưới đất, quay lưng lại để cô băng bó. Động tác của Nguyễn Nặc rất nhẹ, hơi thở ấm áp khẽ phả lên tóc Kỷ Hành Nhất, khiến cô thấy ngứa ngứa.
"Xong rồi."
Kỷ Hành Nhất sờ lên đầu, phát hiện đã bị băng kín mấy lớp, nhưng vẫn quay lại khen: "Hê hê, Nguyễn Nặc, em băng giỏi thật đó."
Nguyễn Nặc ngượng ngùng cúi đầu, vừa hay chạm ánh mắt Kỷ Hành Nhất.
Trong lòng Kỷ Hành Nhất khẽ rung động, cô ngồi sát lại, vòng tay ôm lấy eo Nguyễn Nặc, tựa mặt lên bụng cô, hít sâu hương thơm nhẹ thoang thoảng, trên khuôn mặt hiện lên vẻ hạnh phúc mà chính cô cũng không nhận ra.
"Nguyễn Nặc, hình như em bé lại lớn thêm chút rồi, đúng không?"
Nguyễn Nặc nhẹ đáp: "Ừm, sắp bốn tháng rồi."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
"Ừ, tốt quá. Chỉ cần hai mẹ con bình an là được rồi."
Dần dần, Kỷ Hành Nhất thiếp đi, mơ hồ cảm thấy có người đang ôm đầu cô, khẽ thở dài.
Giấc ngủ ấy rất chập chờn. Người mẹ đã lâu không gặp xuất hiện trong mơ, vẫn mỉm cười dịu dàng như trước, xoa đầu cô, dạy cô rằng phải trở thành một Alpha tốt với Omega. Trong mơ, cô liên tục gật đầu, nói rằng mình đã làm được.
Nhưng ngay sau đó, mẹ cô nắm chặt tay cô, trách mắng rằng cô cũng giống y như cha mình bất tài, hèn hạ.
Kỷ Hành Nhất không ngừng lắc đầu, vừa lùi lại vừa phủ nhận.
Không phải! Không phải như vậy! Con không có! Con khác ông ta!
Cô như bị bóng đè, dù gọi thế nào cũng không tỉnh lại được.
Nguyễn Nặc sợ hãi đến hoảng loạn, càng lúc càng gấp gáp gọi cô. "Kỷ Hành Nhất, chị sao vậy? Tỉnh lại đi..."
Nước mắt cô không kìm được rơi xuống mặt Kỷ Hành Nhất, người kia chậm rãi mở mắt, thấy đôi mắt ngấn lệ mờ mịt của Nguyễn Nặc.
Cô lại khiến một Omega khóc rồi.
Mẹ cô nói đúng.
Cô bất tài, cô đánh dấu một Omega vô tội, khiến cô ấy mang thai, lại chẳng có khả năng cho hai mẹ con cuộc sống tốt đẹp, chỉ biết dày mặt ở nhờ nhà bà dì họ.
Cô còn hèn hạ, giấu cả giấy báo trúng tuyển của Omega, ngay cả nguyện vọng nhỏ nhoi là được đi học, cô cũng không chịu đáp ứng, chỉ muốn giữ cô ấy lại bên mình để sinh con cho mình.
Khi tỉnh dậy từ trên đùi Nguyễn Nặc, cô mới sững sờ nhận ra mình đã gối đầu lên đùi cô ấy mà ngủ thiếp đi.
Cô bật dậy, chân tê cứng, lảo đảo một cái rồi ngồi phịch sang bên, khuôn mặt tái nhợt, quay đầu sang Nguyễn Nặc gượng cười trấn an: "Không sao, tôi chỉ ngủ quên thôi, mơ thấy ác mộng ấy mà."
Đột nhiên cô ngồi bật thẳng dậy, lo lắng hỏi: "Chân em sao rồi, có tê không, có cần tôi bế vào phòng không? Hay để tôi bế em vào đi."
Nói xong, cô liền bế bổng Nguyễn Nặc lên, cẩn thận ôm vào thư phòng, quỳ trên giường nhẹ nhàng đặt xuống. "Để tôi xoa cho em nhé."
Cô đỡ lấy đôi chân nhỏ của Nguyễn Nặc, nhẹ nhàng xoa bóp.
Nguyễn Nặc lặng lẽ nhìn cô, cảm thấy cô hôm nay có gì đó lạ lạ. Không biết lấy đâu ra dũng khí, cô lại dám vòng tay ôm lấy Alpha.
Kỷ Hành Nhất vốn định giãy ra, nhưng sợ động vào bụng cô nên không dám cử động mạnh. "Nguyễn Nặc, em làm gì vậy?"
"Kỷ Hành Nhất, hình như em bé vừa cử động, chị nghe thử đi."
Lần trước cô nói muốn nghe, nhưng vẫn chưa làm được.
Kỷ Hành Nhất ngừng lại, chống khuỷu tay lên giường, ép tai sát vào bụng Nguyễn Nặc: "Thật sao? Cử động mạnh không? Để tôi nghe thử..."
Sau đó Kỷ Hành Nhất vẫn không nghe được gì, cô đỡ Nguyễn Nặc nằm nghiêng, rồi cũng nằm xuống bên cạnh, đặt tay lên bụng tròn của cô, nghiêng tai lắng nghe.
Vẫn không nghe thấy gì.
Nhưng hương thơm trên người Nguyễn Nặc thật dễ chịu, khiến cô cảm thấy yên lòng. Cô lưu luyến, không nỡ rời đi.
Cứ như thế, Kỷ Hành Nhất ôm lấy bụng của Nguyễn Nặc, lại ngủ thiếp đi một giấc.
Nửa đêm, cô giật mình tỉnh lại, trong mơ là hình ảnh của Omega chết thảm kia, cùng đứa con chưa kịp chào đời của cô ta.
Quán bar bẩn thỉu, đủ loại người, đầy rẫy bất an. Lần này, đến cả cô cũng thấy rùng mình sợ hãi.
Còn bây giờ, trước mắt cô là đứa con chưa chào đời của chính mình, và Omega non nớt, dịu dàng, chưa hiểu sự đời...
Cô nhẹ nhàng bò dậy, như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay khẽ vuốt lên gương mặt của Nguyễn Nặc. ( ma quỷ: toi bị nhét chữ (ToT ))
Nguyễn Nặc đã ngủ say, hơi thở đều đặn và mềm mại phả lên cánh tay cô, vô thức cọ nhẹ vào lòng bàn tay cô, hai tay vẫn ôm lấy bụng.
Trái tim Kỷ Hành Nhất mềm nhũn ra như bùn...
Dưới ánh trăng mờ, cô thấy sợi dây đỏ trên cổ tay mình, đó là chiếc bùa bình an do Nguyễn Nặc tự tay đan.
Cô nhớ lại ngày hôm đó, Nguyễn Nặc ngượng ngùng đeo nó cho cô, ôm cô một cái trước khi ra cửa, dặn cô phải cẩn thận giữ an toàn.
Nguyễn Nặc... Nguyễn Nặc...
Kỷ Hành Nhất khẽ lẩm bẩm gọi tên cô hết lần này đến lần khác, bỗng nhiên cô hiểu ra tất cả.
Nếu hôm nay người chết là cô, thì Nguyễn Nặc - một người nhút nhát, yếu đuối, lại đang mang thai làm sao mà sống nổi?
Chỉ cần nghĩ đến việc Nguyễn Nặc có thể sẽ phải chịu cảnh giống như Omega kia, cô liền muốn phát điên, muốn hủy diệt tất cả!
Cô bật dậy, đi ra phòng khách, bật chiếc đèn nhỏ, lấy ra tập giấy vụn từng là giấy báo trúng tuyển, được cô giữ kỹ bấy lâu nay.
Cô cẩn thận, từng chút từng chút một, dùng keo dán ghép lại.
Cô đã nghĩ thông rồi.
Cô phải cho Nguyễn Nặc đi học đại học, dù có vắt kiệt mình cũng phải lo cho cô ấy học.
Nguyễn Nặc không giống cô, một kẻ hư hỏng như cô.
Cô ấy phải sống dưới ánh sáng, trong một thế giới rực rỡ và tươi đẹp.
Còn cô, không thể kéo cô ấy cùng chìm xuống.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây
134 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.