3.385 chữ · ~23 phút đọc
Mấy ngày sau, buổi họp phụ huynh đầu năm học mới diễn ra đúng như dự kiến.
Sáng sớm hôm đó, Bạc Nhất Minh vẫn đang lăng xăng tự tay lựa chọn quần áo cho ba nhỏ của mình.
Ôn Từ Thư đã nhắc nhở nhóc con từ sớm rằng đây là đi họp phụ huynh chứ không phải đi tham dự tuần lễ thời trang, thế nên không cần phải chuẩn bị phục trang quá mức hoa hòe loè loẹt làm gì.
Thế nhưng rõ ràng là Bạc Nhất Minh nghe tai này ra tai kia, nhóc con vẫn khăng khăng giữ chặt lấy bộ quần áo mà mình đã định sẵn cho ba nhỏ.
Nhóc con còn nói năng vô cùng hùng hồn đầy lý lẽ: "Đây là lần đầu tiên ba nhỏ đi họp phụ huynh cho con mà! Dĩ nhiên là phải biến thành tâm điểm chú ý của mọi người rồi!"
Ôn Từ Thư ôm chiếc gối tựa ôm, trong mắt tràn ngập một chữ "KHÔNG" viết hoa in đậm.
Chẳng những thế, đối mặt với sự phản nghịch thỉnh thoảng lại bộc phát của nhóc con, cậu liền vung tay hô lớn: "Ba muốn mặc áo sơ mi với vest cơ! Kiểu đồ công sở chính trang giống như ba lớn của con ấy."
"Ơ?"
Bạc Nhất Minh cúi đầu nhìn bộ quần áo mang đầy phong cách lãng tử, phiêu diêu đang vắt trên khuỷu tay mình, "Đồ chính trang trông nghiêm túc, khó coi lắm ạ."
Ôn Từ Thư ấu trĩ nhướng cằm lên: "Cứ mặc, ba cứ thích mặc thế đấy!"
Bạc Nhất Minh: Cái giọng điệu này sao nghe quen tai thế nhỉ?
Ừm, ba nhỏ nhất định là học cái thói này từ ba lớn rồi.
Vừa vặn lúc đó dì Chung bưng đĩa trái cây đã gọt sẵn bước vào phòng.
"Dì Chung ơi!"
Bạc Nhất Minh nhảy tót qua bên đó, sau khi tường thuật lại sự việc một lượt liền nhờ dì phân xử, "Dì nói xem là bộ đồ con chọn đẹp hơn, hay là mặc vest đẹp hơn ạ?"
Ôn Từ Thư nhón một quả việt quất bỏ vào miệng ăn, mặt mày cong cong ý cười.
Câu hỏi này nhìn thì có vẻ là một bài toán lựa chọn, nhưng kỳ thực đáp án chọn cái nào cũng đều như nhau cả thôi.
Dì Chung liền đưa ra hướng giải quyết của mình: "Vấn đề này đúng là vô cùng quan trọng đấy nhé. Để dì gọi điện ngay cho quản gia Từ hỏi thăm ý kiến giúp con xem sao. Đúng rồi, phải gọi ngay mới được, dì đi tìm điện thoại đã nhé, con đợi dì một chút nha."
Dì vừa nói vừa rảo bước thật nhanh rời khỏi phòng.
Bạc Nhất Minh: ==
"Ha ha ha." Ôn Từ Thư cười đến mức ngã lăn ra ghế sofa.
Dì Chung quả thực là quá đáng yêu mà.
Bạc Nhất Minh dẩu môi, chuẩn bị bày trò ăn vạ.
Ôn Từ Thư liền đút cho nhóc con một quả việt quất, khẽ nhéo cái má phúng phính rồi dỗ dành: "Sau này lần nào trường tổ chức họp phụ huynh ba cũng đều sẽ đi mà, đâu phải chỉ đi mỗi lần này thôi đâu, đúng không? Không cần phải làm quá mức long trọng như vậy đâu, cứ tự nhiên một chút là được."
Bạc Nhất Minh cắn vỡ quả việt quất trong miệng, nghe được những lời này thì lòng dạ ngọt ngào vô cùng.
Nhóc con bèn hỏi: "Thế sau này con lớn lên, lúc tốt nghiệp đại học tung mũ cử nhân, ba nhỏ cũng phải đi đó nha?"
"Dĩ nhiên rồi."
Ôn Từ Thư ngồi thẳng dậy, choàng tay ôm lấy bả vai con, "Làm sao ba có thể bỏ lỡ khoảnh khắc nhân sinh quan trọng như vậy của bảo bối nhà mình được chứ?"
Cậu nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm: "Mặc kệ là con học đại học ở trong nước hay ra nước ngoài, ba và ba lớn của con nhất định đều sẽ có mặt, chúng ta còn phải chụp thật nhiều ảnh chung nữa đấy."
Bạc Nhất Minh xa xăm tưởng tượng về tương lai, khung cảnh mới tốt đẹp làm sao, nhóc con liền bật cười khúc khích: "Hi hi ~"
Đuôi mắt chợt thoáng nhìn thấy một bóng người, nhóc con quay đầu lại nhìn rồi kinh ngạc thốt lên: "Ba lớn? Sao ba lại đột nhiên về nhà thế ạ?"
Nói rồi nhóc con lại quay sang quan sát biểu cảm của ba nhỏ.
Ôn Từ Thư cũng đầy nghi hoặc, nhìn hắn hỏi: "Chẳng phải đã bảo là anh không cần về đón sao? Trường học cũng đâu có xa."
Cậu biết công việc của Bạc Thính Uyên rất bận rộn, lịch trình luôn dày đặc, nên từ tối qua đến sáng nay cậu đều đã đặc biệt dặn dò hắn rồi.
Bạc Thính Uyên rảo bước đi tới phía sau lưng ghế sofa, đặt lòng bàn tay lên vai cậu nhẹ nhàng x** n*n: "Lần đầu tiên em đi họp phụ huynh, tôi muốn đi cùng em. Tôi không vào trong trường đâu, chỉ ngồi ở ngoài xe chờ thôi."
Ôn Từ Thư ngửa đầu chớp chớp mắt, trong đôi mắt đen láy phảng phất như đang muốn nói: Bạc tổng ơi, làm ơn anh tỉnh táo lại giùm cái, người đi học ngày đầu tiên đâu phải là em!
Bạc Nhất Minh thì ôm chặt lấy cánh tay của ba nhỏ: "Con cũng phải đi nữa chứ ạ. Con sẽ chịu trách nhiệm dẫn ba nhỏ đến phòng họp phụ huynh."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Bộ cái buổi họp phụ huynh này là cái nơi mà hễ cứ hở ra một tí là người ta lao vào đánh nhau hay sao vậy?
"Yeah ~~" Bạc Nhất Minh phấn khởi nhảy dựng lên, "Thế thì con phải đi chọn cho mình một bộ quần áo thật bảnh mới được!"
Ôn Từ Thư bất lực đỡ trán, ngửa đầu ra sau rồi nói nhỏ: "Bạc tổng này, con trai anh thuộc họ nhà công đấy à? Sao mà thích xòe đuôi làm dáng thế không biết."
Bạc Thính Uyên khẽ nhướn mày, không tỏ ý kiến gì.
Hắn nhón từ trong đĩa trái cây ra một quả việt quất có kích thước vừa vặn, đưa tới bên môi Ôn Từ Thư.
Bờ môi hơi ẩm ướt của cậu lúc này trông có vẻ đặc biệt mềm mại.
Ôn Từ Thư theo thói quen mở miệng định đón lấy, nào ngờ tay Bạc Thính Uyên lại hơi nâng lên cao một chút, khiến cậu theo bản năng phải ngửa cổ lên định cắn giữ quả việt quất lại.
Đến khi phản ứng lại được trò trêu chọc này, cậu mới vội lùi người dựa về phía sau, lườm hắn: "Giữa ban ngày ban mặt, không lo ở công ty làm việc cho hẳn hoi, lại chuyên môn chạy về nhà để trêu ghẹo em đấy à?"
Bạc Thính Uyên đưa quả việt quất vừa mới quẹt qua bờ môi mềm của cậu vào trong miệng mình, hai tay chống lên thành lưng ghế sofa, cúi người nhìn cậu chăm chú.
Ôn Từ Thư liền nghiêng người né về phía một bên tay vịn, dùng ánh mắt đầy cảnh cáo để nhắc nhở: Nhóc con có thể nhảy xổ ra bất cứ lúc nào đấy.
Bạc Thính Uyên cũng không có thêm động tác tiến tới nào nữa.
Chỉ là ban ngày không được ở bên cạnh cậu, trong lòng hắn lúc nào cũng thôi thúc muốn được nhìn cậu thêm vài cái cho thỏa nỗi nhớ.
Đến khi Bạc Nhất Minh tí tởn chạy trở lại, hai người ba với hai loại khí chất hoàn toàn khác biệt nhưng đều hết sức anh tuấn đồng thời ngẩng mặt lên nhìn nhóc con.
Nhìn thấy cảnh này, nhóc con bỗng cảm thấy vô cùng tiếc nuối mà nghĩ bụng, tại sao buổi họp phụ huynh lại không mời cả hai vị phụ huynh cùng tham gia luôn nhỉ?
Chỉ chuẩn bị có mỗi một chiếc ghế ngồi cho người nhà, đúng thật là quá ít rồi!
-
Tại trường quốc tế.
Khi xe vừa dừng bánh, Bạc Nhất Minh đã tinh mắt nhìn thấy xe của nhà bạn học cùng lớp, nhóc con liền nhảy xuống xe trước rồi chạy tót tới chào hỏi.
Ở hàng ghế sau, Ôn Từ Thư khẽ chỉnh lại vạt áo sơ mi trắng cùng mái tóc của mình, rồi có chút lo lắng mà nhỏ giọng hỏi: "Anh nói xem, liệu thầy cô giáo có cảm thấy em ăn mặc thế này chưa đủ trang trọng không? Liệu có làm Nhất Minh bị trừ điểm ấn tượng không?"
Bạc Thính Uyên đưa mắt ngắm nhìn cậu.
Hiếm khi thấy Ôn Từ Thư diện một chiếc áo sơ mi chính trang chỉnh tề thế này, tuy rằng cậu có mở hai chiếc cúc trên cùng để trông thoải mái, giản dị hơn, nhưng vẫn toát lên một sức hút vô cùng độc đáo.
Vòng eo thon thả, bờ vai thẳng tắp cùng chiếc cổ thon dài của cậu dường như đều có thể khiến cho chiếc sơ mi trắng đơn điệu trở nên nổi bật và thu hút hơn rất nhiều.
Mãi không nghe thấy tiếng Bạc Thính Uyên đáp lại, Ôn Từ Thư đầy nghi hoặc ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt hắn đang đắm đuối nhìn mình chằm chằm.
Người đàn ông này xưa nay ánh mắt lúc nào cũng rực cháy như đuốc, dễ dàng thiêu đốt khiến cậu phải tan chảy.
Cậu vội vàng đẩy cửa xe bước ra: "Được rồi, anh cứ ngồi đấy mà chờ đi nhé!"
Sau khi xuống xe.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Bạc Nhất Minh lại lăng xăng chạy ngược trở lại. nhóc con cúi người ngó vào hàng ghế sau nhìn ba lớn, rồi tò mò hỏi: "Ba nhỏ ơi, sao con thấy ba lớn có vẻ lo lắng cho ba lắm thế ạ?"
Ôn Từ Thư nhìn một lượt các xe ô tô xung quanh cùng các vị phụ huynh đang bước xuống, liền lầm bầm: "Ba lớn không phải lo lắng đâu, ba là đang --"
Lời nói của cậu đột ngột im bặt.
Bạc Nhất Minh nghe xong mà trong đầu đầy dấu chấm hỏi, nhóc con hậm hực nghĩ thầm:
Dạo này hai ba cứ dùng ánh mắt để giao lưu với nhau suốt, lúc nào cũng như đang giấu mình để ra ám hiệu riêng vậy á.
-
Tại phòng hội trường của nhà trường.
Một số bạn nhỏ từng xem chương trình thực tế [ Nhóc Tì Là Siêu Nhân ] vào kỳ nghỉ hè vừa qua, vừa nhìn thấy hai ba con bước vào liền lập tức bàn tán xôn xao, náo nhiệt hẳn lên.
Có mấy đứa nhỏ tuổi hơn còn cứ đứng đờ người ra ngay cạnh bố mẹ mình, trố mắt nhìn Ôn Từ Thư đầy tò mò.
Ôn Từ Thư liếc mắt nhìn chú khỉ nhỏ đang tỏ vẻ kiêu ngạo một cách vô cớ ở bên cạnh, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa.
Suốt bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cậu tới tham dự một buổi họp thế này.
Nhất Minh lúc còn nhỏ, chắc hẳn đã từng có những lúc tủi thân và buồn bã lắm.
Cậu đưa tay ra nắm lấy tay con, đang định nói vài lời dịu dàng thì lại bị nhóc con khẽ khàng né tránh.
Bạc Nhất Minh vội vàng lí nhí bảo: "Ba nhỏ ơi, ba đừng nắm tay con nữa, các bạn học nhìn thấy sẽ cười con mất thôi."
Ôn Từ Thư nghiến răng: "Thằng ranh này!"
Bạc Nhất Minh thấy ba nhỏ biến sắc, đành tỏ vẻ miễn cưỡng mà chìa tay ra: "Thôi được rồi, nếu ba nhỏ muốn nắm thì con cho ba nắm một tí xíu vậy nhé."
Ôn Từ Thư lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Không thèm!"
Cậu nhại lại chính giọng điệu của nhóc con: "Bị các bậc phụ huynh khác nhìn thấy, họ cũng sẽ cười t ba cho mà xem nha."
Bạc Nhất Minh: "..."
-
Lớp học của Bạc Nhất Minh tổng cộng chỉ có hai mươi học sinh.
Các bậc phụ huynh lần lượt ổn định chỗ ngồi xung quanh chiếc bàn họp lớn hình chữ U.
Trong toàn bộ phòng họp lúc này, hầu như mọi người đều đã biết đến Ôn Từ Thư thông qua chương trình thực tế dạo trước.
Chỉ có bản thân cậu là đang trưng ra gương mặt ngơ ngác đầy vẻ "lần đầu tiên đi họp phụ huynh".
May mắn là các phụ huynh khác đều vô cùng thân thiện, Ôn Từ Thư liền vui vẻ trò chuyện vài câu với những người ngồi bên trái và bên phải mình.
"Trong lớp này nhóc Nhất Minh nhà cậu đánh tennis giỏi nhất đấy. Con gái tôi mấy hôm trước còn nhắc suốt, bảo là mong đến ngày khai giảng để được lập đội chơi bóng chung với thằng bé."
"Môn cưỡi ngựa của nhóc con cũng xuất sắc lắm. Gia đình cậu đúng là khéo dạy con thật đấy."
Ôn Từ Thư ngoài mặt thì tỏ ra khí định thần nhàn, nở nụ cười nhạt đầy lịch sự, vừa cảm thấy tự hào thay cho nhóc con nhà mình, lại vừa chột dạ vô cùng.
Cậu đành khách sáo đáp lời: "Không có đâu, nhóc nhà tôi chủ yếu đều do một tay ba lớn giáo dục và chỉ dạy là chính."
Đột nhiên, có tiếng một phụ huynh vang lên: "Ba nhỏ của Nhất Minh ơi, ở ngoài đời trông cậu còn đẹp trai hơn trên chương trình thực tế nhiều luôn ấy. Chẳng trách Nhất Minh từ nhỏ trông đã đáng yêu đến thế."
Mọi người xung quanh nghe vậy liền đồng loạt nhìn sang, ai nấy đều gật đầu tỏ ý tán thành.
Ôn Từ Thư: "..."
Trước khi buổi họp chính thức bắt đầu, các bậc phụ huynh đã kịp trao đổi với nhau một vòng những thông tin liên quan đến việc giáo dục con cái.
Ôn Từ Thư cũng rất nhiệt tình chia sẻ, cậu bảo mình có thể hỗ trợ giới thiệu huấn luyện viên dạy tennis và huấn luyện viên dạy bơi của nhóc con cho mọi người.
"Ba nhỏ của Nhất Minh ơi, cho tôi hỏi chút là có phải qua năm nữa gia đình mình tính đưa cháu sang Pháp du học không ạ? Hai người đã chọn được trường nào ưng ý chưa?"
Một vị phụ huynh bỗng nhiên từ phía sau bước tới hỏi han, Ôn Từ Thư liền lịch sự hơi cúi người đáp: "Hiện tại chúng tôi vẫn chưa có kế hoạch đó đâu."
Vị phụ huynh kia vẫn rất thân thiện dò hỏi thêm: "Thế đến lúc đó, chúng ta có thể trao đổi kỹ càng hơn với nhau về vấn đề này được không? Nhà tôi cũng đang có ý định đưa cháu sang Pháp học."
Ôn Từ Thư chỉ biết lẳng lặng nghĩ bụng:
Cái chữ "cũng" này là từ đâu mà ra thế không biết? Chẳng lẽ mọi người xung quanh đều tự mặc định là lớn lên Nhất Minh sẽ sang Pháp du học hay sao trời?
Sau đó là một tiếng đồng hồ diễn ra buổi họp công khai của nhà trường, kết hợp với các hoạt động trao đổi riêng tư giữa giáo viên và từng phụ huynh.
Đến khi toàn bộ buổi họp kết thúc, Ôn Từ Thư có cảm giác như mình vừa được quay trở lại thời đại học để nghe một tiết giảng chuyên ngành kéo dài vậy, cậu mệt mỏi đến mức chỉ muốn nằm bẹp ngay tại chỗ cho xong.
-
Khi đã trở lại trong xe.
Ôn Từ Thư bộ dạng điệu bộ mà đưa tay đấm đấm vào eo: "Ui da, cái eo của tôi mỏi quá chừng mỏi luôn này."
Bạc Nhất Minh vô cùng sốt sắng chìa hai tay ra: "Ba nhỏ ơi, để con xoa bóp cho ba nha ~~"
"Để tôi."
Bạc Thính Uyên choàng tay kéo Ôn Từ Thư vào sát lòng mình, lòng bàn tay áp vào bên hông cậu rồi dùng một lực đạo vừa vặn mà n*n b*p.
Bạc Nhất Minh thấy vậy liền nắm chặt hai bàn tay nhỏ lại, đấm đấm vào chân cho ba nhỏ.
Nhóc con tíu tít khoe: "Mấy bạn học của con ai cũng bảo ba nhỏ đỉnh cực kỳ luôn á ~ Ai cũng muốn được làm quen với ba hết trơn á ~ Còn có bạn hỏi con xem có thể đến nhà mình chơi được không nữa cơ."
Ôn Từ Thư khẽ đẩy bàn tay nhỏ của nhóc con ra, trêu: "Thế vừa nãy là đứa nào ấy nhỉ? Còn chẳng thèm cho ba nắm tay nữa cơ mà."
Bạc Nhất Minh chu chu cái mỏ: "Con xin lỗi ba nhỏ mà ~"
Nói rồi nhóc con vội vàng ôm chặt lấy bàn tay ba nhỏ, áp sát vào má mình mà cọ xát nũng nịu: "Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời con luôn á ~"
Ôn Từ Thư nhéo nhéo cái má phúng phính của con, cái thằng nhóc này lắm lúc nói chuyện đúng là dẻo miệng ngọt xớt.
"Hy vọng sau khi chính thức vào học rồi, con vẫn còn nói được câu này nhé."
Bạc Nhất Minh đớ người: Ơ hay, té ra là nhóc con còn phải đi học nữa hả?!
Bạc Thính Uyên khẽ tằng hắng một tiếng: "Nhất Minh, để chúc mừng con sắp khai giảng."
"Dạ?" Bạc Nhất Minh trợn tròn mắt đầy khiếp sợ.
"Phụt..." Ôn Từ Thư cười đến mức ngã đổ người vào vai Bạc Thính Uyên, phục sát đất cái tài của hắn khi có thể dùng chất giọng nghiêm trang, tỉnh bơ như sáo để thốt ra câu nói chọc ngoáy ấy.
Bạc Thính Uyên vẫn tiếp tục: "Gia đình mình sẽ ra nhà hàng ăn một bữa, Nhất Minh, con muốn ăn món gì?"
Đôi mắt Bạc Nhất Minh cứ đảo qua đảo lại giữa gương mặt của hai người ba.
Đúng là hai người họ đang mong ngóng ngày nhóc con đi học tới nơi rồi chứ gì nữa!
Hừ! Các ba quá là xấu tính luôn á!
"Con muốn ăn món gì mà ăn xong không phải đi khai giảng ấy, có món đó không ạ?"
Bạc Thính Uyên thản nhiên buông lời ra lệnh: "Ừ, vậy thì con đổi sang chiếc xe khác để về nhà trước đi. Ba và ba nhỏ của con sẽ đi ăn riêng."
"Oa oa oa oa!" Bạc Nhất Minh tức tối ôm ghì lấy cánh tay ba nhỏ ăn vạ, "Không được phép bỏ rơi con đâu đấy! Con là đứa con trai nhỏ đáng yêu của hai ba cơ mà!"
Ôn Từ Thư vỗ về ôm lấy con: "Được rồi, ba lớn con đang trêu thôi, thế mà cũng tin cho được."
Bạc Nhất Minh lầm bầm lầu bầu: "Ba nhỏ ơi, ba chẳng hiểu ba lớn chút nào hết trơn á."
Bạc Thính Uyên ra hiệu cho bác tài xế Lưu lái xe hướng về phía nhà hàng, hắn hiếm khi lên tiếng hỏi vặn lại cậu con trai nhỏ: "Thế con thì hiểu ba chắc?"
Bạc Nhất Minh toe toét nhe răng: "Ba lớn ngày nào trong lòng chẳng chỉ muốn được tận hưởng thế giới hai người với ba nhỏ thôi! Đừng tưởng là con không biết nha."
Ôn Từ Thư: ?
Bạc Nhất Minh nói tiếp: "Đợi con khai giảng đi học rồi, ba lớn chắc chắn sẽ kiếm cớở nhà mỗi ngày chứ thèm vào đến công ty nữa."
Ôn Từ Thư: ??
Bạc Nhất Minh bồi thêm câu chốt: "Nói không chừng ba đã sớm vạch sẵn kế hoạch để tống con sang Pháp học trường nội trú rồi cũng nên ấy chứ!"
Ôn Từ Thư: ???
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.