3.346 chữ · ~23 phút đọc
Tối thứ năm, Ôn Từ Thư bước vào phòng ngủ của nhóc con thì nhìn thấy ba chiếc vali lớn đang đặt sẵn ở đó. Bạc Nhất Minh bấy giờ đang quay lưng về phía cửa phòng, hí hửng nhét thêm gấu bông và đồ chơi vào trong vali.
Ôn Từ Thư trêu chọc: "Bảo bối của ba ơi, con là qua nhà Tinh Tinh chơi hay là tính dọn hộ khẩu qua nhà em luôn thế?"
Cậu nhớ lần trước cả nhà đi nông trại cũng đâu có bày ra trận trận lớn đến mức này.
Bạc Nhất Minh thoắt cái đã giơ cao một chú gấu trúc nhồi bông nhỏ lên, vẫy vẫy trước mặt cậu: "Con có rất nhiều thứ muốn tặng cho Tinh Tinh mà ba."
Ôn Từ Thư rút chú gấu trúc mềm mại ra khỏi tay con để xem nhóc con đã mang theo những gì.
Cơ bản toàn là đồ chơi, bên dưới còn lộ ra cả bìa của mấy cuốn truyện tranh.
"Đây là gì thế?" Ôn Từ Thư thuận thế ngồi xuống bên cạnh.
Bạc Nhất Minh kéo một chiếc đệm lót đến cho ba nhỏ, rồi rút một cuốn sách song ngữ ôm trước ngực, cúi đầu giới thiệu: "Đây là những cuốn sách học ngôn ngữ mà con đã chọn lựa kỹ càng, thấy rất phù hợp với Tinh Tinh ạ."
Ôn Từ Thư đón lấy cuốn sách rồi lật xem một cách nghiêm túc, đúng thật là những bài hội thoại giao tiếp ở mức độ khá cơ bản.
Trên bìa sách còn in rõ dòng chữ "Phù hợp cho trẻ em từ 5 đến 8 tuổi".
Cuốn truyện tranh có phần hơi cũ, là thứ cậu chưa từng nhìn thấy trên giá sách của con bao giờ.
"Nhất Minh, mấy cuốn này là nhà trường phát hay ai mua cho con thế?"
"Ba lớn mua cho con đó ạ."
Bạc Nhất Minh cứ hễ lại gần ba nhỏ là lại chẳng màng dáng đứng dáng ngồi, cứ phải quấn quýt rúc sát vào người cậu mới chịu, "Hồi con mới lớn thêm một chút, ba lớn đã dắt con đến tiệm sách để con tự mình chọn lựa rồi."
Trong đầu Ôn Từ Thư lập tức tưởng tượng ra khung cảnh một Bạc Thính Uyên vốn luôn nghiêm nghị lại đang bế chú nhóc Nhất Minh thuở nhỏ, cùng nhau chọn lựa tỉ mẩn ở tiệm sách.
Có lẽ Bạc Thính Uyên khi ấy còn đứng ở đằng xa, dõi theo bóng dáng nhỏ bé của con trai bằng một ánh mắt ngập tràn tình thương của người cha.
Mà nhóc Nhất Minh khi đó chắc chắn sẽ tung tăng nhảy nhót chọn lựa trước giá sách rộng lớn...
"Ba nhỏ ơi?" Bạc Nhất Minh phát hiện ba nhỏ dường như đang nhìn mình mà thẫn thờ người ra. nhóc con nghiêng đầu, đôi mắt từ từ mở to, "Ba nhỏ? Sao mắt ba tự dưng lại đỏ hoe thế ạ?"
Nhóc con giật mình ngồi quỳ hẳn lên, ôm chầm lấy ba nhỏ: "Đã xảy ra chuyện gì thế ba?"
"Không có gì đâu. Mắt ba hơi bị mỏi chút thôi."
Ôn Từ Thư không nhận ra bản thân lại vô tình thất thố trước mặt con trẻ, cậu cúi đầu dùng sức dụi dụi mắt.
"Có cần gọi bác sĩ đến nhà không ba?"
Bạc Nhất Minh lo lắng khôn nguôi hỏi, "Hay là con không qua nhà Tinh... ơ kìa?"
Ôn Từ Thư khẽ che miệng nhóc con lại: "Ba không sao thật mà."
"Dạ." Tâm trạng đang thắt lại vì lo lắng của Bạc Nhất Minh bấy giờ mới dần ổn định trở lại.
Ôn Từ Thư ôm chặt lấy nhóc con luôn hiếu thảo và quan tâm đến mình vào lòng, hôn thật mạnh lên trán nhóc con.
Cậu cố gắng hết sức để kiềm chế những cảm xúc có thể khiến con trẻ phải hoang mang lo lắng, mỉm cười bảo: "Nhất Minh của chúng ta bây giờ đã có một người bạn tốt đến như vậy, ba nhỏ thực sự vô cùng mừng cho con."
"Vâng ạ!" Bạc Nhất Minh xếp lại cuốn truyện tranh vào vị trí cũ, sắp xếp mọi thứ thật gọn gàng chỉnh tề.
Nhóc con nhìn thấy bóng dáng cao lớn vừa bước vào cửa, liền nhanh nhảu nói: "Ba lớn mau lại đây xem này, ba nhỏ vừa rồi mắt bị khó chịu đó nha."
Ôn Từ Thư chống tay vào thành sofa đứng dậy: "Không có việc gì đâu mà!"
Cậu choàng tay xoa loạn mái tóc của con trai, "Thật sự là không sao hết."
Bạc Thính Uyên rảo bước tiến lên trước, thấy mắt cậu có vẻ hơi đo đỏ, thấp giọng hỏi: "Có phải lúc nãy luyện lái xe bị gió lùa vào nên khó chịu không?"
Ôn Từ Thư chớp chớp mắt với hắn, ý bảo hắn đừng có phụ họa theo nhóc con mà đoán mò.
"Anh có chuyện gì muốn nói với Nhất Minh à? Thế em đi về phòng trước nhé."
"Không có."
Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay cậu , xoay người dặn dò cậu con trai nhỏ, "Nhất Minh, ngày mai sáng sớm con vẫn đi học bình thường đấy, đừng có ngủ muộn quá."
"Con biết rồi mà ~"
Bạc Nhất Minh vùi đầu tiếp tục thu xếp đống đồ, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, "Chúc hai ba ngủ ngon ạ ~"
-
Chờ sau khi rời khỏi phòng.
Ôn Từ Thư ngước mắt nhìn người đàn ông đang đăm đăm khóa chặt ánh mắt trên người mình, thấy dáng vẻ nhíu chặt đôi mày của hắn, cậu đành phải đúng sự thật giải thích: "Vừa nãy em nghe Nhất Minh kể chuyện anh mua truyện tranh cho con. Em liền nghĩ lại, mấy năm nay em đau ốm bệnh tật suốt, chẳng lo lắng chăm sóc được chút nào cho Nhất Minh cả, em liền--"
Lời còn chưa dứt, Bạc Thính Uyên đã nghiêng mặt qua, nhanh chóng đặt lên môi cậu một nụ hôn, "Chúng ta không nhắc lại chuyện đó nữa."
"Ba --"
Cả hai người ba cùng lúc quay đầu lại.
Tròng mắt Bạc Nhất Minh đảo liên hồi, trong miệng lầm bầm phát ra những tiếng "Ừm..." kéo dài, rồi cả thân mình nhóc con bắt đầu dịch chuyển một cách chậm rạp, trốn ra phía sau cánh cửa.
Nhóc con đâu có nhìn lầm đúng không nhỉ? Ba lớn vừa mới hôn ba nhỏ kìa?
Bạc Thính Uyên siết lấy bàn tay Ôn Từ Thư, lên tiếng hỏi trước: "Nhất Minh, con còn chuyện gì muốn nói nữa sao?"
Chú nhóc đang trượt ngang bấy giờ đã chỉ còn lộ ra đúng một con mắt, ngốc nghếch nhìn về phía hai ông bố.
"Ba nhỏ có thể lái xe đưa con qua nhà Tinh Tinh được không ạ?"
"Được chứ ~"
"Chưa được đâu."
Hai luồng âm thanh gần như đồng thời vang lên.
Trong chuyện này, Ôn Từ Thư cũng cảm thấy cứ cẩn trọng là hơn, cậu gật gật đầu phụ họa: "Đúng vậy đó, tay lái của ba vẫn chưa vững lắm đâu. Để ba lớn lái xe đưa con đi nhé, được không?"
Bạc Nhất Minh dẩu dẩu môi, dùng giọng điệu nũng nịu đáng yêu để tiếp tục đưa ra yêu cầu: "Ba nhỏ phải ngồi ở ghế phụ đưa con đi cơ."
"Dĩ nhiên rồi." Ôn Từ Thư lập tức đáp ứng ngay.
Bạc Nhất Minh lúc này mới mặt mày hớn hở, vươn tay định kéo tay nắm cửa lại.
Chờ đến khi cánh cửa khép lại chỉ còn chừa một khe hở nhỏ, nhóc con cười tủm tỉm nói vọng vào: "Được rồi ạ, ba lớn có thể tiếp tục hôn ba nhỏ rồi nha ~"
Dứt lời, một tiếng "rắc" vang lên, cánh cửa hoàn toàn đóng khít.
Ôn Từ Thư lẩm bẩm trách: "Anh xem kìa! Bạc tổng, tự kiểm điểm lại mình chút đi nhé. Ôi --"
Cậu đột nhiên bị bế thốc lên, vội vàng quay đầu ngó chừng phía cửa phòng vì sợ nhóc con sẽ bất thình lình quay lại giao đấu hiệp hai.
Cũng may là cánh cửa không hề mở ra nữa.
Bạc Thính Uyên bế cậu về phòng, không quên ân cần dặn dò: "Cứ tập thêm một thời gian nữa đi, rồi tôi sẽ cùng em lái xe ra đường lớn."
"Ừm." Ôn Từ Thư biết hắn lo lắng cho mình, "Em biết rồi, em cứ từ từ tập thôi."
Trên đường bế cậu đi về phòng ngủ, Bạc Thính Uyên nhớ tới nội dung câu chuyện vừa bị cậu con trai cắt ngang lúc nãy, hắn thấp giọng gọi: "Từ Thư."
"Hả?" Ôn Từ Thư đột nhiên nghe thấy hắn gọi thẳng tên mình, lập tức còn chưa kịp phản ứng, "Sao tự dưng anh lại nghiêm túc thế? Muốn em trả lời câu hỏi gì à?"
Bạc Thính Uyên vững vàng bước xuống cầu thang, từng câu từng chữ rành mạch nói:
"Những chuyện trước kia đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Bác sĩ Lâm từng dặn vài lần rồi, thể trạng của em không thích hợp để lo âu quá mức, tránh sinh ra tâm bệnh."
"Em biết mà."
Ôn Từ Thư cũng chẳng phải chưa từng nghe bác sĩ Lâm nhắc nhở qua, có thể thấy được hắn còn đặc biệt dặn dò riêng với những người khác trong nhà nữa. "Chỉ là em..."
"Không có chỉ là gì hết." Bạc Thính Uyên bước xuống bậc thềm cuối cùng, đứng định hình hướng về phía phòng ngủ, "Hãy nhìn về phía trước đi."
Ngay khi nhìn về phía hành lang trước mặt, Ôn Từ Thư liền đọc hiểu ẩn ý trong lời nói của hắn.
"Ừm, chúng ta cùng nhau nhìn về phía trước, cùng bước về phía trước."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Góc nghiêng gương mặt cậu khẽ cọ cọ lên bờ vai của Bạc Thính Uyên, rồi chậm rãi áp sát vào cổ hắn, cực kỳ tự nhiên chu môi hôn nhẹ lên làn da bên gáy hắn, thấp giọng bảo: "Thế nhưng em cũng muốn biết một vài chuyện của mọi người. Khoảng thời gian em nằm bẹp một chỗ không ra khỏi cửa ấy, anh và Nhất Minh, hoặc là những chuyện khác trong nhà, bao gồm cả ba mẹ em, ba mẹ anh, rồi còn..."
Bạc Thính Uyên đẩy cửa bước vào phòng, đặt cậu ngồi xuống phía cuối giường, cúi đầu nhìn vào đôi mắt đen lánh, mềm mại của cậu: "Còn ai nữa?"
Ôn Từ Thư ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lục của hắn, thầm nghĩ người này rõ ràng là biết rồi còn cố hỏi.
Cậu lập tức thay đổi giọng điệu, xoay người bẻ ngón tay đếm: "Còn có dì Chung, chú Từ, tài xế Lưu nữa..."
Đang nói dở thì vành tai bỗng bị hắn mân mê nhào nặn một cái không nặng không nhẹ, cậu nhịn không được bật cười vươn tay ôm lấy hắn, chủ động đặt một nụ hôn lên môi hắn: "Dĩ nhiên là chuyện của anh rồi. Anh tốt nhất là phải kể cho em nghe từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đấy!"
Đuôi lông mày của Bạc Thính Uyên khẽ nhướng lên, hắn ôm cậu lên giường: "Lòng hiếu kỳ nặng thế cơ à?"
"Chuyện đó là cái chắc rồi."
Ôn Từ Thư rúc vào trong lòng ngực hắn, lấy ngón tay chọc chọc vào má hắn, "Vạn nhất anh còn có bí mật gì giấu giếm em thì sao?"
"Đúng là có thật." Bạc Thính Uyên thản nhiên thừa nhận.
"Hả?" Ôn Từ Thư ngẩng phắt đầu dậy, "Có thật luôn á?"
Cậu Chỉ thuận miệng nói đùa vậy thôi mà, "Chuyện gì thế?"
Bạc Thính Uyên ghé sát môi vào tai cậu, nói nhỏ một câu.
Sau khi nghe rõ mồn một câu nói kia, Ôn Từ Thư liền giấu nhẹm gương mặt đỏ bừng vào cổ hắn, lầm bầm: "Tai em bị bẩn mất rồi."
Nói xong, cả hai người cùng bật cười rồi ôm chặt lấy nhau.
-
Chiều ngày kế tiếp.
Tinh Tinh cầm một cuốn sổ nhỏ để kiểm tra lại "Những việc cần làm".
Từ hôm thứ hai, cậu bé đã xin ba một chiếc kẹp tài liệu bằng gỗ màu mộc, bên trong kẹp nhiều tờ giấy A4 có kẻ dòng, rồi nắn nót viết lên đó những món đồ cùng các đầu việc cần chuẩn bị.
Ba cậu bé còn cài sẵn cho con một cây bút bên cạnh để tiện ghi chép bất cứ lúc nào.
Trừ những lúc đi ngủ và đi vệ sinh ra, thời gian còn lại cậu bé đều ôm khăng khăng chiếc kẹp tài liệu đó, hết viết viết lại vẽ vẽ.
Ba cậu bé lần đầu tiên cảm thấy, đứa trẻ này không chừng tương lai cũng là một mầm non ngành y, cho dù trước đây Tinh Tinh luôn bày tỏ thái độ ghét cay ghét đắng việc học y.
Người lớn trong nhà đều đã từng ngó qua nội dung trên chiếc kẹp tài liệu ấy, ngoài chữ Hán ra thì cậu bé còn kèm theo cả tiếng Anh cùng những hình vẽ minh họa vô cùng đáng yêu.
Mọi người đều nhất trí cho rằng, Tinh Tinh thực sự đã xem Nhất Minh như anh trai ruột thịt của mình vậy.
Lúc này, sau khi bảo đảm mọi thứ chuẩn bị đều đã vẹn toàn, Tinh Tinh liền chạy tọt ra ngoài ban công, ngóng trông chiếc xe của nhà anh trai đến.
Bà nội đang ngồi ở phòng khách thấy vậy liền nói với Sở Hàm: "Lát nữa Minh Minh đến, hay là hỏi thằng bé xem có muốn cùng Tinh Tinh nhà mình kết nghĩa anh em không?"
"Kết nghĩa anh em ạ?"
Sở Hàm hiểu ý của bà cụ, nhưng cái danh xưng này nghe qua cứ thấy buồn cười thế nào ấy.
Bà nội nhìn theo bóng lưng của cậu cháu trai nhỏ: "Nếu Tinh Tinh nhà mình là con gái, hoặc giả Nhất Minh là con gái, thì ta thấy hai đứa đều có thể chỉ phúc vi hôn, định sẵn hôn ước từ bé rồi ấy chứ."
"Mẹ ơi, bây giờ là thời đại nào rồi ạ?"
Sở Hàm vội vàng ngắt lời bà cụ, "Mẹ còn muốn làm mấy cái trò ép duyên kiểu cũ ấy nữa sao?"
Bà nội giơ tay lên, chỉ chỉ vờ về phía đối diện: "Trên tivi người ta toàn diễn như thế thôi."
Sở Hàm chỉ bảo: "Hai đứa nhỏ cứ chơi với nhau vui vẻ là tốt rồi ạ, không cần thiết phải bôi ra mấy cái mối quan hệ phức tạp đó làm gì đâu."
Ngoài ban công.
Tinh Tinh cuối cùng cũng nhận được điện thoại của anh trai, biết được chỉ còn khoảng năm phút nữa là xe sẽ tới nơi. Cậu bé liền ba chân bốn cẳng lao ngay ra ngoài.
Bà nội sốt ruột hỏi với theo: "Tinh Tinh, con đi đâu thế hả?"
"Con xuống dưới lầu để đón anh lên ạ!"
Tinh Tinh cúi đầu xỏ giày, nhanh thoăn thoắt mở cửa chạy bay ra ngoài.
Sở Hàm đứng dậy bước ra ban công để ngó xuống dưới.
Bà nội biết con dâu không thích nghe, nhưng bấy giờ vẫn cứ nhịn không được mà lẩm bẩm một mình: "Sau này Tinh Tinh lớn lên đi đón bạn gái, phỏng chừng điệu bộ cũng chỉ đến mức này là cùng thôi."
Nói rồi, trên gương mặt hiền từ, phúc hậu của bà cụ chợt hiện lên nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Sở Hàm cũng bó tay chấm com với bà cụ, chỉ biết lắc đầu cười trừ.
-
Phía dưới lầu.
Bạc Nhất Minh mới vừa bước xuống xe liền cùng Tinh Tinh ôm nhau một cái đầy cõi lòng.
Hai đứa nhỏ kích động vô cùng, làm như thể đã mấy năm trời rồi chưa được gặp nhau không bằng, cho dù kỳ thực ngày nào hai anh em cũng nói chuyện điện thoại với nhau suốt.
Hai người ba bước xuống xe, lên tiếng chào hỏi Tinh Tinh. Cậu bé rất lễ phép mà đưa ra lời mời các chú lên nhà chơi.
Ôn Từ Thư bảo: "Các chú không lên quấy rầy cả nhà nữa đâu."
Cậu xoa xoa đầu Tinh Tinh, "Phiền Tinh Tinh giúp chú gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến mọi người trong nhà nhé."
Tinh Tinh nắm chặt lấy tay của anh trai, ngoan ngoãn gật đầu dạ vâng.
Bạc Thính Uyên đón lấy mấy chiếc vali hành lý từ tay của đội bảo vệ, đặt đến trước mặt cậu con trai nhỏ: "Con tự mình đẩy lên đấy à?"
Vừa rồi ở trên xe, Bạc Nhất Minh đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là nhóc con tự mình mang lên được, không cần hai ba hay các chú bảo vệ phải giúp đỡ.
Nhóc con gật đầu một cái thật mạnh, nắm lấy tay kéo của một chiếc vali.
Tinh Tinh cũng lập tức tiến lên giúp một tay, ôm lấy một chiếc vali khác, ngẩng đầu nghiêm túc bảo: "Chú ơi, con với anh trai cùng mang lên ạ."
"Được rồi." Bạc Thính Uyên giúp cậu bé kéo cao phần tay cầm lên một chút để cậu bé tiện kéo đi.
"Con chào hai ba ạ!" Bạc Nhất Minh vui sướng nhảy nhót, nhóc con đẩy hai chiếc vali, cùng Tinh Tinh bước vào bên trong sảnh tòa nhà.
Cuối cùng cũng vào được đến bên trong thang máy.
Bạc Nhất Minh phấn khích ôm chầm lấy Tinh Tinh một lần nữa, giọng điệu mang theo chút oán niệm mà bảo: "Tinh Tinh ơi ~ Sao em không học cùng trường với anh thế hả? Anh nhớ em lắm đó nha."
Tinh Tinh tuy rằng ngày nào cũng được nghe câu này qua điện thoại, thế nhưng hiện tại được nghe trực tiếp một lần nữa, trong lòng vẫn ngập tràn niềm vui sướng: "Anh ơi, em cũng nhớ anh nhiều lắm. Buổi tối tụi mình cùng nhau xem phim hoạt hình nhé, xem bộ anh thích ấy ạ! Em nhờ ba chuẩn bị sẵn một chiếc máy chiếu mini rồi, hình ảnh nét căng luôn."
Bạc Nhất Minh dùng giọng điệu vô cùng khoa trương khen ngợi: "Tinh Tinh của anh đúng là tuyệt vời ông mặt trời luôn á ~"
Tinh Tinh bồi thêm: "Còn có cả mấy loại trái cây mà anh thích ăn nữa nhé."
"Oa oa ~~" Bạc Nhất Minh ôm chầm lấy cậu em mà dụi dụi.
Đến khi cửa thang máy vừa mở ra, Sở Hàm cùng bà nội vừa vặn chứng kiến được ngay khung cảnh thân thiết này.
Bà nội liền liếc mắt nhìn Sở Hàm một cái, ánh mắt tựa hồ như muốn nói: Con xem, có phải là nên cho hai đứa kết nghĩa anh em không hả?
Sở Hàm tức cười, bước tới đỡ phụ đống hành lý: "Chào mừng Nhất Minh qua nhà cô chơi nhé."
Bạc Nhất Minh vẫn nắm khăng khăng tay Tinh Tinh, cung kính cúi người chào người lớn: "Con qua làm phiền bà và cô ạ, con cảm ơn mọi người đã chăm sóc cho con."
Nhóc con vốn dĩ đã sở hữu gương mặt lai tây vô cùng soái khí, bấy giờ lại còn lễ phép như vậy, hỏi sao mà nhìn không ngoan ngoãn đáng yêu cho được, khiến cho hai người lớn thích mê thích mệt.
Bá nội cười ha hả phụ kéo hành lý vào nhà: "Minh Minh qua đây chơi là bà vui lắm."
Bạc Nhất Minh và Tinh Tinh nhìn nhau cười toe toét. Cả hai đứa trẻ đồng thời ngọ nguậy, vặn vẹo người vì phấn khích.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.