3.496 chữ · ~24 phút đọc
Không lâu sau khi chương trình kết thúc, Chu Húc đăng lên Weibo một tấm ảnh bốn đứa nhỏ cùng kéo củ cải.
Dưới bầu trời xanh biếc, trên gương mặt non nớt đáng yêu của từng đứa trẻ đều ngập tràn niềm vui vô lo vô nghĩ.
Chu Húc viết caption:
Tiểu Thất nhà chúng ta cũng có tấm ảnh vui vẻ của riêng mình rồi. @ca sĩ Chu Vi @diễn viên-Sở Hàm
@Nhất Minh Nhóc con, chẳng phải cháu muốn nổi tiếng sao? Vậy mở Weibo trước đi chứ [ngoắc tay][ngoắc tay]
[ Ảnh này chụp bằng cái đồng hồ trẻ em trong chương trình đó hả? Ba của nhóc Minh cũng có kỹ thuật chụp ảnh ghê thật. ]
[ Cao thủ đích thực đây rồi. Dùng cả đồng hồ trẻ em mà vẫn chụp đẹp thế, quỳ dần là vừa. ]
[ Lúc xem vợ tìm góc chụp là tôi đã thấy không đơn giản rồi, đúng là thế thật. ]
[ Đừng có nói nữa! *Gọi nhóc Minh, mau mở Weibo đi! Đăng ảnh selfie với ba nhỏ, tốt nhất có cả ba lớn nữa...* ]
[ Nhóc Minh có Weibo thì bọn chị mới bình chọn cho em được chứ, mau mở đi! ]
Ngay sau đó, Chu Vi và Sở Hàm cũng chia sẻ lại bức ảnh này lên Weibo.
Đặc biệt là Sở Hàm - người vốn có tính cách khá trầm lặng, hiếm hoi dùng liền mấy biểu tượng mặt cười, như thể thật lòng vui mừng vì Tinh Tinh cuối cùng cũng hòa nhập được với nhóm bạn nhỏ.
Không bao lâu sau, dưới phần bình luận của Chu Húc xuất hiện một tấm ảnh, còn tag thẳng tài khoản của cô.
Bởi vì bức ảnh quá mức buồn cười, fan lẫn khán giả xem chương trình lập tức mang nó đi "du lịch" khắp khu bình luận của từng khách mời.
Bức ảnh là tác phẩm sơn dầu nổi tiếng Tự do dẫn dắt nhân dân của họa sĩ lãng mạn người Pháp Eugène Delacroix, sáng tác để kỷ niệm cuộc Cách mạng tháng Bảy của nước Pháp.
Nhân vật giơ cao lá cờ, mạnh mẽ vung tay trong tranh đã được ghép hoàn hảo thành hình ảnh Bạc Nhất Minh đứng trên ghế hùng hồn phát biểu trong chương trình.
Còn giữa hàng ngũ những người đi theo phía sau, khuôn mặt Chu Húc được ghép khéo léo vào, không lệch chút nào.
Bức ảnh buồn cười đến mức chỉ trong thời gian ngắn, khán giả xem chương trình, fan của khách mời cùng cư dân mạng hóng chuyện đã thi nhau tương tác, đẩy thẳng nó lên hot search.
[ Nghĩ đến chuyện nhóc Minh là con lai Trung - Pháp là tôi lại không nhịn được cười. ]
[ Ha ha ha ha ha trời ơi, cái meme quỷ quái gì đây. ]
[ Eugène Delacroix: Xin chào vị cư dân mạng này, chờ tôi bật nắp quan tài lên tìm cậu nhé. ]
[ Chu Húc! Anh cảm nhận được lời triệu hồi và chỉ dẫn chưa? Nhóc Minh đang kêu gọi anh đó! ]
Chu Húc cũng chia sẻ lại bức ảnh, viết:
Nhóc Minh, ảnh để đời của cháu, chú lưu lại giúp rồi.
Anh còn gửi nó vào nhóm chat phụ huynh, tag thẳng tài khoản của ba Nhất Minh.
Chỉ tiếc lúc ấy Ôn Từ Thư đang nằm nghỉ nên không nhìn thấy ngay.
Cơ thể cậu không khỏe như cậu tưởng.
Hai ngày ở nông trại nhìn qua tưởng chỉ vận động nhẹ, nhưng ban ngày liên tục trò chuyện giao tiếp cũng tiêu hao không ít tinh thần.
Vừa về đến nhà, vừa chạm lưng xuống giường là Ôn Từ Thư ngủ mê man.
Hai vị bác sĩ thay phiên bắt mạch, nghe tim, cũng không đánh thức cậu.
May mà tim không có gì bất thường. Bác sĩ Đông y họ Lâm kê một thang thuốc an thần, bảo dì Chung sắc lên để tối trước khi ngủ cho cậu uống.
Chiếc giường ở nhà rộng hơn nhiều so với ở chương trình, càng làm thân hình Ôn Từ Thư trông gầy gò hơn.
Nửa gương mặt trắng nhợt vùi trong chăn, hơi thở nhè nhẹ, khiến người ta nhìn mà xót xa.
Dì Chung mang khăn nóng tới. Bạc Thính Uyên đưa tay nhận lấy.
"Để tôi."
Bà vốn định tự lau người cho nhị thiếu gia, nghe vậy đành lặng lẽ lui ra ngoài.
Biệt thự tuy nằm giữa khu phố sầm uất nhưng xung quanh được cây xanh bao bọc, yên tĩnh đến lạ.
Buổi chiều trong phòng ngủ, rèm nhung dày khép kín, im ắng như nửa đêm.
Da Ôn Từ Thư mỏng như giấy Tuyên Thành, còn ngũ quan lại đẹp như nét bút được vẽ lên giấy.
Mỗi lần thấy cậu ngủ say như thế, Bạc Thính Uyên luôn có ảo giác thời gian đã ngưng lại.
Giống hệt năm đó, trên con phố Paris ồn ào náo nhiệt, khi hắn lần đầu gặp cậu.
Một khoảnh khắc... mà hóa thành vĩnh hằng.
Cả đêm qua không ngủ khiến Bạc Thính Uyên nhận ra, chỉ cần xa nhau một đêm thôi, hắn cũng không chịu nổi nỗi đau chia cách ngắn ngủi ấy.
Chiếc khăn trong tay dần nguội lạnh.
Đầu ngón tay hắn dừng nơi đuôi mày của người đang ngủ.
Thật lâu sau, hắn chậm rãi cúi người xuống.
-
Ôn Từ Thư mơ một giấc mơ dịu dàng lạ thường.
Trong mơ, Bạc Thính Uyên nâng mặt cậu, hôn lên trán cậu, dùng tiếng Pháp trầm thấp mà dịu dàng nói:
[ Từ nay về sau, tôi sẽ thay cha mẹ và anh trai em tiếp tục chăm sóc em. Tôi vĩnh viễn sẽ không phụ lòng em, không bỏ rơi em, cũng sẽ không để em phải chịu dù chỉ nửa phần đau khổ. ]
Đến khi bừng tỉnh mở mắt, trong phòng chỉ còn lại một tia nắng chiều nhàn nhạt. Bên tai cậu dường như vẫn còn văng vẳng giọng nói tiếng Pháp trầm khàn đầy mê hoặc ấy của Bạc Thính Uyên.
Khi đó Bạc Thính Uyên còn rất trẻ, chưa có khí thế uy nghiêm quyền cao chức trọng như bây giờ.
Nhưng lại đẹp trai đến mức khiến tim Ôn Từ Thư đập loạn.
Dì Chung vẫn ngồi chờ bên giường, dịu dàng gọi:
"Nhị thiếu?"
"Vâng."
Ôn Từ Thư chậm rãi chống người ngồi dậy, được dì Chung đỡ một tay.
Cậu uống một ngụm nước ấm, nhớ lại cảnh trong mơ, rồi chợt nhận ra...
Đó vốn không phải mơ.
Mà là lễ cưới đã bị cậu quên mất.
Năm ấy, cậu và Bạc Thính Uyên tổ chức hôn lễ tại một tòa lâu đài ven hồ ở Pháp.
Trong giáo đường ngập tràn hoa hồng đỏ, Bạc Thính Uyên đã tự mình nói ra những lời thề giống hệt trong giấc mộng.
Mười năm trôi qua.
Ôn Từ Thư nghĩ, Bạc Thính Uyên không chỉ giữ lời hứa năm đó, mà còn làm tốt hơn cả những gì hắn từng hứa.
Dì Chung kéo lại chăn cho cậu, khẽ hỏi:
"Sao lại thất thần vậy?"
"Dì Chung, nhẫn cưới của cháu đâu?"
Ôn Từ Thư cau mày.
"Lúc mới cưới cháu đeo nó mỗi ngày mà."
Dì Chung cẩn thận nhớ lại.
Cũng không trách bà không nhớ rõ.
Hồi ấy hai vị thiếu gia kết hôn, nghi thức cực kỳ long trọng. Từ lễ đính hôn đến tiệc cưới chính thức kéo dài rất lâu, mà số trang sức Bạc gia đưa sang Ôn gia có thể nói là nhiều vô kể.
Riêng nhẫn đính hôn và nhẫn cưới cũng có đến mấy bộ.
Bà cuối cùng cũng nhớ ra:
"Hồi cậu mang thai Nhất Minh, có hôm sáng sớm ngủ dậy cậu bảo nhẫn siết chặt ngón tay khó chịu nên tháo xuống."
"Để ở đâu ạ?"
"Để dì đi tìm xem."
Dì Chung đứng dậy.
Trang sức Ôn Từ Thư nhận được sau kết hôn cùng những món đồ mới lạ Bạc Thính Uyên tặng, đều được cất riêng trong một căn phòng chuyên biệt.
Bên trong là những tủ trưng bày kiểu Trung Hoa quý giá do chính lão gia tử Bạc gia mời người chế tác, cả căn phòng lấp lánh ánh ngọc châu bảo khí.
Dì Chung tìm ở khu để nhẫn không thấy.
Mở thêm mấy chiếc tủ men pháp lang nhỏ khác cũng vẫn không có bóng dáng chiếc nhẫn.
Dì Chung đi ra với hai bàn tay không.
"Lát nữa dì đi hỏi quản gia Từ thử xem. Chắc ông ấy biết."
Thấy Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày, bà liền dịu giọng trấn an:
"Yên tâm đi. Quản gia Từ mắt tinh lắm, lại cẩn thận vô cùng. Trong biệt thự có rơi mất cây kim ông ấy cũng biết nằm ở đâu, chắc chắn không thể thất lạc được."
Ôn Từ Thư đưa tay phủ lên chiếc vòng ngọc trắng nơi cổ tay, vô thức xoa nhẹ.
Chiếc vòng thấm hơi ấm cơ thể, mềm mại ôn nhuận, như đang lặng lẽ nhắc nhở cậu điều gì đó.
Thật ra quản gia Từ cũng không thường vào căn phòng này.
Người ra vào nhiều nhất chỉ có dì Chung và Bạc Thính Uyên.
Trong lòng Ôn Từ Thư nảy ra một suy đoán.
Ánh mắt cậu chậm rãi dời về phía cánh cửa bình phong bằng sắt rèn ngăn giữa hai phòng ngủ.
Có lẽ vì lối bài trí Trung Hoa quá mức ngay ngắn trang nghiêm.
Cũng có lẽ vì ánh đèn trong phòng lúc này quá mức mờ tối.
Căn phòng bỗng mang đến cho cậu một cảm giác uy nghi khó tả, như một vùng cấm lạnh lẽo.
Cứ như thể chỉ cần kéo cánh cửa ấy ra, Bạc Thính Uyên sẽ bước ra từ bên trong.
Ôn Từ Thư thu lại ánh mắt, nhìn chuỗi vòng tinh xảo trên cổ tay, khẽ nói:
"Dì Chung, tạm thời đừng hỏi nữa, để cháu tự nghĩ xem."
Cậu lười biếng duỗi người.
"Ngủ một giấc xong đói quá rồi. Đi thôi, xuống ăn tối."
Dì Chung đỡ cậu xuống giường rồi cùng xuống lầu.
-
Vừa bước ra khỏi thang máy, Ôn Từ Thư đã nhìn thấy con khỉ nhỏ với mái tóc còn ướt sũng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
"Con đi đâu về thế? Sao tóc còn chưa lau khô?"
Cậu nhận chiếc khăn từ tay quản gia Từ rồi bắt đầu lau tóc cho đứa nhỏ.
Quản gia Từ cười hiền, kể lại một lượt lịch trình vừa rồi của tiểu thiếu gia.
Đánh tennis, đến trại ngựa cho ngựa ăn, về nhà còn xuống hồ bơi bơi một vòng rồi mới đi tắm.
Tinh lực dồi dào đến mức khiến Ôn Từ Thư phải tặc lưỡi.
Lau khô tóc xong, cậu xoa rối mái tóc mềm của con:
"Rồi, mau đi ăn tối thôi. Ba lớn đâu rồi?"
Quản gia Từ đáp:
"Đại thiếu gia đến công ty rồi."
Ôn Từ Thư dắt Bạc Nhất Minh vào phòng ăn, cùng ngồi xuống dùng bữa.
Nhìn món ngỗng quay thơm lừng trên bàn, mắt Bạc Nhất Minh sáng rực lên.
"À đúng rồi, ba nhỏ ~ Quản gia Từ nói tối qua ba lớn thức trắng xem livestream của tụi mình, không ngủ luôn đó."
"Thật sao?"
Ôn Từ Thư quay sang nhìn quản gia Từ, có chút bất ngờ.
"Đúng vậy."
Quản gia Từ đặt hai bát cơm xuống.
"Đại thiếu gia không yên tâm."
Ôn Từ Thư nghĩ thầm, vậy mà chiều nay hắn chẳng lộ vẻ mệt mỏi chút nào.
Cơ thể này rốt cuộc làm bằng thép à?
Cậu nhìn sang con khỉ nhỏ đang hí hửng gắp thức ăn.
May mà đứa trẻ này được di truyền gen khỏe mạnh của Bạc Thính Uyên.
Bạc Nhất Minh vừa gắp được một miếng ngỗng quay thì chợt bắt gặp ánh mắt ba nhỏ đang nhìn mình. Tưởng cậu cũng muốn ăn, nhóc lập tức đặt luôn vào đĩa của ba nhỏ.
"Ba nhỏ ăn miếng này đi."
"Ngoan."
Ôn Từ Thư không từ chối, gắp lên chấm sốt rồi đưa vào miệng.
Tay nghề của đầu bếp Trần quả đúng là hạng nhất.
Chỉ một miếng ngỗng nhỏ, lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, chấm cùng sốt mơ chua ngọt. Vừa cắn xuống, nước sốt béo mà không ngấy bùng nổ nơi đầu lưỡi, để lại dư vị thơm ngát.
Nhưng với Ôn Từ Thư, ngỗng quay cùng lắm chỉ ăn được một miếng.
Cho dù là đầu bếp Trần làm thì tối đa cũng chỉ thêm một miếng nữa, nhiều hơn sẽ thấy ngấy.
Bên tay Bạc Nhất Minh đặt một chiếc túi nhỏ tròn vo cỡ nắm tay.
Ôn Từ Thư liếc nhìn rồi đoán ra đôi chút:
"Nhất Minh, mấy củ khoai tây của con định cứ mang theo vậy mãi à?"
Bạc Nhất Minh nuốt xong miếng ngỗng thơm ngon trong miệng.
-
Sau bữa cơm.
Dì Chung tìm một chiếc khay thích hợp, dặn hai cha con phải làm thế nào.
Ôn Từ Thư cầm con dao nhỏ, cắt củ khoai tây theo đúng chỗ nảy mầm.
Bạc Nhất Minh đeo găng tay dùng một lần, lần lượt đặt từng củ khoai vào chậu, rồi phủ một lớp đất mỏng lên trên và tưới nước.
Chung dì nói: "Chờ thêm mấy ngày, xem tình hình nảy mầm thế nào, khi mầm nhú ra thì có thể đem trồng xuống đất."
Bạc Nhất Minh cười hớn hở hỏi quản gia Từ: "Ông Từ ơi, giúp con tìm một mảnh đất phong thủy tốt được không?"
Nghe vậy, Ôn Từ Thư nghẹn lời.
Người ngoài không biết còn tưởng bọn họ đang chuẩn bị làm "đại táng phong cảnh" cho khoai tây.
Trồng xong khoai tây, hai cha con đi rửa tay.
Bạc Nhất Minh dán sát bên ba nhỏ, nhìn dòng nước ấm cuốn trôi lớp bọt dày đặc trên kẽ tay, rồi ngẩng đầu nhìn cậu.
Ôn Từ Thư chớp mắt: "Sao thế?"
Bạc Nhất Minh nghiêng đầu, nhích lại gần ba nhỏ hơn.
Nhóc rất thích những lúc ba nhỏ ở bên làm cùng mình mấy việc như thế này.
Ôn Từ Thư lau khô tay, ôm cậu lên xoa xoa mái tóc. Trẻ con lớn thêm một chút sẽ không còn quấn quýt bên cha mẹ như vậy nữa, nên cậu muốn trân trọng khoảng thời gian dịu dàng này.
"Ba nhỏ ngồi làm bài cùng con nhé?"
Vừa dứt lời, cậu nhóc trong lòng hắn lập tức lùi một bước, rồi lại lùi thêm một bước.
"Ba nhỏ, con đã chín tuổi rồi, con có thể tự làm bài tập!"
Bạc Nhất Minh vừa nói vừa xoay người bỏ chạy, tiếng cuối câu cũng bay mất.
Ôn Từ Thư: ...Chậc, tình thương của cha này đúng là thừa thãi.
Cậu chậm rãi trở về phòng ngủ trên tầng hai, cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên, lúc này mới nhìn thấy trong nhóm WeChat "Nhân dân tự do dẫn đường", không khỏi bật cười.
[ @Thầy Chu, ngại quá, chiều nay tôi ngủ suốt, vừa mới tỉnh táo lại một chút. Lát nữa tôi sẽ cho đương sự xem. ]
Chu Húc: [ Không sao, không quan trọng. ]
Chu Vi: [ Ba của Nhất Minh, cậu có phải không khỏe không? Hôm qua tôi thấy cậu hình như hơi mệt. ]
Ôn Từ Thư có hơi cảm động: [ Chỉ là hiếm khi ra ngoài nên hơi hao sức thôi, ngủ một giấc là ổn rồi. Cảm ơn chị Vi đã quan tâm. ]
Sở Hàm: [ Ba của Nhất Minh gọi tôi là Sở lão sư, lại gọi Chu lão sư là chị Vi à? ]
Ôn Từ Thư ôm điện thoại tựa đầu giường, khẽ cười: [ Không có không có, Sở lão sư là chị Hàm. ]
Sở Hàm gửi một sticker cổ phong: [ Nâng chén cùng nhau, chung hưởng thịnh thế. ]
Ôn Từ Thư nghĩ, lúc ở chung trong chương trình, cô Sở dịu dàng điềm tĩnh, không ngờ ngoài đời lại có một mặt đáng yêu, dí dỏm như vậy.
Chu Húc: [ Thế còn tôi? ]
Ôn Từ Thư: [ Chu lão sư, hình như anh còn trẻ hơn tôi, chắc là muốn tôi đổi cách xưng hô thật sao? ]
Chu Húc:
[ Vậy cứ gọi tôi là Chu lão sư đi, coi như tôi chiếm được chút tiện nghi, ha ha. ]
[ Cho mọi người xem cái này, hôm nay về nhà Tiểu Thất bắt tôi với mẹ nó làm cho thằng bé. ]
Màn hình hiện lên một khung ảnh hình đám mây nổi trông vô cùng đáng yêu, ở giữa là tấm ảnh bốn nhóc con đang nhổ củ cải.
Sở Hàm: [ Đáng yêu quá. ]
Chu Vi: [ Khéo thật đó. ]
Cô cũng gửi một tấm ảnh đã được đóng khung, treo trên bức tường ảnh của Nhung Nhung.
Bức ảnh được đặt ngay chính giữa, hiển nhiên là vị trí quan trọng nhất trong lòng Nhung Nhung.
Ôn Từ Thư bị bầu không khí đáng yêu này lây sang, nhịn không được kể cho mọi người nghe chuyện mình cùng Bạc Nhất Minh trồng khoai tây, khiến cả nhóm được một trận cười.
Bỗng nhiên, Ôn Từ Thư nhớ tới một người, bèn mở WeChat của hắn, gõ vào:
[ Quản gia Từ nói anh thức trắng cả đêm qua, đừng làm việc quá sức, về nhà nghỉ sớm đi. ]
Nghĩ một lúc, lại thấy câu này có gì đó hơi gượng gạo.
Cậu thu hồi tin nhắn, sửa lại thành:
[ Xong việc chưa? Về nhà sớm nhé. ]
Tin nhắn gửi đi mấy phút mà vẫn không thấy hồi âm.
Ôn Từ Thư đang nghĩ chắc hắn vẫn còn bận.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy mở. Người bước vào chính là Bạc Thính Uyên với vẻ mặt nhàn nhạt.
Đôi mắt xanh sau tròng kính lạnh lẽo khẽ nhấc lên, nhìn thẳng về phía cậu, thoáng lộ chút lạnh nhạt.
Ôn Từ Thư tiện tay ném điện thoại sang một bên.
Được rồi, đúng là lo thừa.
Bạc Thính Uyên để ý sắc mặt cậu, thấy so với lúc ra ngoài đã hồng hào hơn một chút, đôi mắt phượng cũng ánh lên vẻ linh hoạt.
Hắn khép cửa, bước vào trong.
Khứu giác Ôn Từ Thư khá nhạy, vừa thấy hắn đến gần đã ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, hình như là whiskey hoặc loại rượu mạnh gì đó.
Cậu hơi ngạc nhiên hỏi: "Anh uống rượu à?"
Thức trắng cả đêm rồi còn uống rượu thì không tốt cho sức khỏe đâu?
Dù nhìn bề ngoài Bạc Thính Uyên chẳng có vẻ gì là mệt mỏi, Ôn Từ Thư vẫn mơ hồ thấy lo.
Dù nền tảng sức khỏe có tốt đến đâu cũng không chịu nổi kiểu hao tổn kéo dài ngày này qua tháng khác, huống chi hắn còn có bệnh không thể nói rõ.
Nghe cậu hỏi, lại thấy cậu hơi nhíu mày, Bạc Thính Uyên dừng bước ở cuối giường, không tiến lên nữa.
"Tôi đi tắm đã, em xem trước đi."
Hắn đặt tập tài liệu ở góc giường rồi xoay người đi về phía sau tấm bình phong.
"À."
Ôn Từ Thư chỉ lo nhìn mặt hắn, hoàn toàn không để ý trong tay hắn còn cầm tài liệu, lại còn là đưa cho mình?
Cậu tò mò bật dậy, nhào tới mở ra, giọng nhẹ nhàng lẩm bẩm:
"Để xem nào, cái gì đây~"
Bạc Thính Uyên vừa mở cửa bình phong, nghiêng mặt nhìn về phía giường.
Dưới ánh đèn trắng sữa, thân hình mảnh khảnh của Ôn Từ Thư lún sâu trong lớp chăn mềm. Mái tóc dài được buộc hờ thành búi lỏng, vài sợi tóc rủ xuống chiếc cổ thon.
Bộ đồ ngủ lụa mềm mại men theo đường cong nhấp nhô nơi sống lưng, vạt áo thêu chỉ vàng hơi nặng nên trễ xuống ở phần eo, để lộ một đoạn eo nhỏ trắng muốt.
Ánh mắt Bạc Thính Uyên vừa chạm đến vòng mông cong cong của cậu liền lập tức dời đi. Hắn mạnh tay đẩy hẳn cánh cửa bình phong ra, bước vào trong.
--------------------
Tự do dẫn dắt nhân dân (La Liberté guidant le peuple) là bức tranh sơn dầu nổi tiếng của họa sĩ trường phái lãng mạn người Pháp Eugène Delacroix, được sáng tác năm 1830. Tác phẩm tôn vinh cuộc Cách mạng tháng Bảy năm 1830, ghi lại khoảnh khắc người phụ nữ (biểu tượng cho Tự do) phất cao lá cờ ba màu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.