4.727 chữ · ~32 phút đọc
Sáng sớm.
Tại nhà bếp của gia đình Chu Húc, tiếng kêu xè xè của máy làm sữa đậu nành vừa vặn dừng lại.
Bên cạnh bàn đảo bếp, Chu Húc tay cầm chiếc xẻng nhỏ lật thịt xông khói, đầu cũng không quay lại mà gọi vọng ra ngoài: "Vợ ơi, em đổ sữa đậu nành ra ly giúp anh với."
Động tác của anh vô cùng thuần thục khi xếp thịt xông khói lên miếng bánh mì gối đã nướng thơm phức.
Vợ anh, Phan Lâm Vân, vừa ngáp dài vừa bước vào, mở nắp cách âm của máy sữa đậu nành ra.
"Tiểu Thất đâu rồi?" Chu Húc xếp xong chiếc bánh sandwich liền dùng dao cắt làm bốn phần.
Phan Lâm Vân mỉm cười đáp: "Đang đứng canh ở cửa kìa."
Hôm qua, ba của Nhất Minh có nhắn trong nhóm trò chuyện WeChat rằng sẽ gửi tặng ba gia đình một ít nguyên liệu nấu ăn tươi ngon, bảo mọi người cho xin địa chỉ thuận tiện nhất.
Chu Húc lập tức hồ hởi kể ngay với vợ con, kết quả là làm Tiểu Thất mong ngóng không thôi.
Sáng sớm vừa mở mắt ra, cậu nhóc đã dùng chất giọng sữa non nớt hỏi: "Chú nhỏ với anh Nhất Minh gửi đồ ăn ngon qua đúng không ạ ~ Đã tới chưa hả ba mẹ?"
Đúng lúc này.
Một tiếng gọi lảnh lót, ngọng nghịu vang lên: "Mẹ ơi! Ba ơi!"
Tiểu Thất đang ngồi trên chiếc xe chòi chân trẻ em đáng yêu, hai chiếc chân ngắn củn ra sức đạp thật nhanh, lao thẳng đến trước cửa nhà bếp: "Mau ra mở cửa thôi ạ ~"
Chu Húc bảo vợ bưng đĩa bánh sandwich ra bàn ăn, còn mình thì bế bổng Tiểu Thất lên đi ra mở cửa.
Hai nhân viên của nhà họ Bạc đứng bên ngoài, mỉm cười lịch sự trao tận tay chiếc hộp đựng đồ ăn vô cùng tinh xảo.
Đến lúc này Chu Húc mới hoàn toàn vỡ lẽ, hóa ra bữa trưa hôm quay chương trình chính là do nhà Nhất Minh gửi tới.
Anh liên tục lên tiếng cảm ơn: "Vất vả cho hai người quá, cảm ơn nhé."
Sau khi hai người họ rời đi, Tiểu Thất đã sốt sắng đòi ba mở chiếc hộp ra ngay lập tức: "Oa! Nhiều đồ ăn quá ba ơi."
Chiếc hộp có rất nhiều tầng, các loại nguyên liệu tươi sống được phân loại và xếp gọn gàng ngăn nắp riêng biệt.
Phan Lâm Vân vui mừng ra mặt: "Ba của Nhất Minh chu đáo quá, chỗ này phải đủ ăn mấy bữa liền ấy chứ, thế là nhà mình khỏi phải đỏ mắt đỏ mũi nấu cơm nấu nước rồi."
Chu Húc cười toe toét, cầm điện thoại chụp lại thực đơn tinh tế cùng toàn bộ chiếc hộp đựng đồ ăn sang trọng.
Anh gửi ảnh vào nhóm WeChat trước để báo cho mọi người biết mình đã nhận được và gửi lời cảm ơn, sau đó mới đăng lên trang cá nhân Weibo.
Chu Húc V: [ Nghe nói nhà tôi là nhà đầu tiên nhận được quà hôm nay nha ~ *Nút like* ]
Bài đăng vừa lên, các bình luận của người hâm mộ đã nhảy liên tục.
[ Mới sáng ngày ra đã định làm tụi em thèm chết hay gì anh ơi? Mà món gì nhìn ngon thế ạ? ]
[ Ồ, thầy Chu với Sở Hàm đều nhận được kìa, ban tổ chức chương trình phát phúc lợi ạ? ]
Người hâm mộ chạy qua chạy lại giữa tài khoản Weibo của ba vị khách mời, lúc này mới phát hiện ra tuy kiểu dáng hộp đựng hoàn toàn giống nhau và bộ khung thực đơn của ba nhà cũng tương tự, nhưng chi tiết của một vài món ăn thì lại được thay đổi riêng biệt cho từng nhà.
Sở Hàm chụp ảnh có phần chi tiết hơn, trong đó có một bức chụp riêng tờ thực đơn.
Trên đó, vài món ăn còn được cẩn thận ghi chú thêm cả phương pháp nấu nướng sao cho ngon nhất và thời hạn sử dụng để giữ trọn vẹn hương vị, thậm chí còn có cả một tấm thiệp chúc mừng viết rõ xưng hô: "Gửi ông/bà XX".
Sở Hàm V: [ Cảm ơn ba của nhóc Minh và Nhất Minh nhé ~ Tối nay nhà mình có thể mở tiệc thịnh soạn được rồi. ]
[ Trời đất, hóa ra là nhà nhóc Minh gửi tặng ư? Sốc thực sự luôn á. ]
[ Còn trịnh trọng chuẩn bị cả thiệp chúc mừng riêng nữa, nhà người ta tinh tế và chu đáo đến mức này sao?! ]
Sau khi có người chụp màn hình và chia sẻ bài đăng vào diễn đàn thảo luận của chương trình, người hâm mộ lập tức phát hiện ra một điểm đặc biệt:
Kiểu dáng của chiếc hộp đựng đồ ăn này cực kỳ giống với loại đã xuất hiện trong buổi phát sóng trực tiếp ở tập hai, trông như cùng một bộ sưu tập hoặc cùng một nhãn hiệu vậy.
[ Nói cách khác, bữa trưa hôm tập hai thật sự là do nhà Minh nhãi con bao trọn gói sao? ]
[ Thế mà hồi đó tui còn ngốc nghếch chụp ảnh màn hình rồi đăng lên mạng hỏi xem đây là đồ của nhà hàng nào nữa chứ. *Biểu tượng hề hước* ]
[ Lúc ấy vợ nhỏ nhà mình đúng là có ăn nhiều hơn vài miếng thật, thầy Chu với Nhung Nhung cũng khen ngon đúng không? Hồi đó trên màn hình bình luận đã có người đoán là do ba lớn của nhóc Minh gửi tới rồi, sao các bác lại không chịu tin cơ chứ? ]
[ Thôi xin lỗi mà, lúc đó em cứ tưởng mọi người chỉ đang trêu đùa cho vui thôi chứ. ]
[ Ba lớn của nhóc Minh: Gương kia ngự ở trên tường, sao các người dám nghi ngờ tấm lòng tôi dành cho vợ con hả? ]
[ Em nói nhỏ cái này thôi nha, hành động này chín phần mười là chỉ nhắm vào đại mỹ nhân thôi, chứ nhóc Minh chỉ là cái cớ *xách Minh nhãi con chạy thục mạng*. ]
[ Có ai nói cho em biết, anh chàng đẹp trai đeo khẩu trang xuất hiện gần khu vực ghi hình của ban tổ chức có đúng là ba lớn của Minh nhãi con không ạ? ]
[ Trên mạng có người bóc tách rồi, cùng một kiểu vali luôn, lại còn đứng ở khoảng cách siêu gần nữa, khả năng cao chính là chú ấy rồi. Nhưng vì chú ấy đeo kính nên vẫn chưa dám khẳng định chắc chắn, thôi thì cứ đợi tập ba đoàn làm phim đến tận nhà Minh nhãi con quay rồi xem xét kỹ lại vậy ~ ]
[ Em hơi bị thích cặp đôi đại mỹ nhân thanh lịch, dịu dàng với anh chàng đẹp trai đeo khẩu trang rồi đấy nha (mà dù có không phải thì cũng chẳng sao, ba lớn của Minh nhãi con thông qua một chuỗi hành động cưng chiều vợ hết nấc đã ghi điểm tuyệt đối trong lòng em rồi, đẹp trai hay không không còn là trọng điểm nữa ~ Nhưng dĩ nhiên nếu đẹp trai thì càng tuyệt vời ông mặt trời hì hì ~) ]
[ Nhóc Minh đúng là nét lai hiếm có, vừa đẹp trai lại vừa có khí chất thiếu niên, ba lớn chắc chắn không thể nào xấu được đâu, mọi người hãy tin em đi! ]
-
Tại trường quay của bộ phim điện ảnh 《Lửa Cháy》, Tinh Tinh đang cầm điện thoại của mẹ, dáng vẻ có chút nôn nóng như đang chờ đợi cuộc gọi.
Chẳng bao lâu sau, trên màn hình điện thoại đã hiện lên cái tên "Nhất Minh".
Tinh Tinh lập tức bấm nghe ngay: "Anh Nhất Minh?"
"Tinh Tinh ơi, anh với ba nhỏ tới bãi đỗ xe rồi nè, tụi anh đang đi vào trong đây."
"Em ra đón mọi người nha, đợi em với."
Tinh Tinh hớn hở cúp điện thoại, chạy tót đến nói với mẹ đang bận dàn dựng cảnh quay một tiếng.
Sở Hàm tranh thủ lúc rảnh tay, liền nhỏ giọng hỏi con: "Con có biết đường ra chỗ bãi đỗ xe bên kia không đấy?"
Bản thân cô cũng là lần đầu tiên dẫn Tinh Tinh đến đoàn phim này.
"Con biết rõ lắm ạ."
Tinh Tinh xoay người chạy biến ra ngoài, Sở Hàm vội vàng bảo cô trợ lý nhỏ chạy theo trông chừng.
Tại khu vực đỗ xe.
Ôn Từ Thư lúc này đang đeo khẩu trang và đội mũ bảo hiểm che kín, cậu là người đầu tiên nhìn thấy Tinh Tinh nên đã giơ tay lên vẫy vẫy.
Bạc Nhất Minh cũng lập tức nhìn theo hướng đó: "Tinh Tinh!!"
Hai đứa nhỏ mới có hai ngày không gặp nhau mà cứ như thể đã xa cách ba năm trời, vừa chạm mặt là đã muốn ôm chầm lấy nhau ngay.
"Anh ơi, chú nhỏ, mẹ em đang ở bên kia ạ." Tinh Tinh vui mừng quá đỗi, đến khi quay người lại mới nhớ ra để giới thiệu chị trợ lý của mẹ.
Ôn Từ Thư lúc tham gia chương trình thực tế đã từng gặp qua cô trợ lý này, liền lịch sự lên tiếng chào hỏi một câu.
Cô trợ lý dẫn đường cho ba người họ đi về phía phòng hóa trang của đoàn phim, đi phía sau họ còn có hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ.
Tinh Tinh lặng lẽ quan sát một lát, rồi ghé tai anh trai nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, hai chú kia là ai thế ạ?"
Bạc Nhất Minh quay đầu lại ngó một cái: "À, là chú tài xế với chú bảo vệ của nhà anh đó."
Cậu nhóc thuận thế nắm chặt lấy tay em trai, "Tinh Tinh đừng có sợ nha ~"
Tinh Tinh khẽ đung đưa bàn tay đang được dắt, lần đầu tiên cậu nhóc cảm thấy phim trường của mẹ hóa ra cũng không đến mức nhàm chán như mình tưởng.
Bởi vì đây là một bộ phim điện ảnh thuộc thể loại gián điệp lấy bối cảnh thời kỳ đặc biệt, nên đoàn làm phim đều quay chụp ở bên trong một phim trường dựng sẵn.
Bạc Nhất Minh vừa đi vừa tò mò ngắm nghía xung quanh, từ những đạo cụ như ngân hàng từ thế kỷ trước, đoạn đường quốc lộ có đường ray, cho đến những chiếc xe kéo tay cổ xưa.
Trong đoàn phim rất đông người, ngoài các nhân viên công tác đang bận rộn với nhiệm vụ của mình ra, còn có không ít diễn viên quần chúng đang ngồi đợi đến giờ bấm máy.
Mọi người khi nhìn thấy hai đứa trẻ đi qua thì không khỏi chú ý nhiều hơn một chút, qua những lời trò chuyện râm ran mới biết người đến chính là cặp cha con khách mời ngoài ngành trong chương trình [ Nhóc Con Là Siêu Nhân ].
Ôn Từ Thư mặc một chiếc áo sơ mi vải đay thoải mái kết hợp với quần ống rộng dáng dài, mái tóc dài được buộc gọn gàng ở sau lưng, trên đầu vẫn đội chiếc mũ cót Panama quen thuộc mỗi khi ra ngoài.
Bộ trang phục mang đậm phong cách nghỉ dưỡng nhàn nhã này của cậu khi đặt vào bối cảnh trường quay cổ xưa xung quanh, quả thực có chút nổi bật và thu hút ánh nhìn của mọi người.
Mấy diễn viên quần chúng đang ngồi nghỉ ngơi liền rôm rả bàn tán: "Cậu ấy tham gia chương trình thực tế hot như vậy mà lại không thèm lăng xê tên tuổi nhỉ? Chắc là có rất nhiều hợp đồng quảng cáo tìm đến lắm đấy?"
"Đúng vậy, phải tay người khác thì đã tranh thủ chạy quảng cáo, làm truyền thông điên cuồng rồi."
"Cái thằng nhóc tên Nhất Minh kia lớn lên trông cũng nét nào ra nét nấy cơ. Nếu con trai tôi mà đẹp trai được như thế, chắc nửa đêm ngủ tôi cũng phải bật cười thành tiếng quá."
Một người khác nói chen vào: "Phải vào nhà khác thì đứa trẻ này chắc chắn đã bị bố mẹ mang đi làm người mẫu nhí từ lâu rồi."
Mọi người nghe vậy liền bật cười ha ha.
Một số người cứ dõi mắt nhìn theo ba người họ, cho đến khi bóng dáng họ khuất sau cánh cửa phòng hóa trang và nghỉ ngơi riêng của Sở Hàm.
Tuy Sở Hàm chỉ đảm nhận một vai phụ trong phim nhưng đoàn làm phim rất coi trọng cô nên đã đặc biệt bố trí cho cô một căn phòng riêng biệt.
Trên bàn trang điểm bày biện la liệt các loại mỹ phẩm, gương soi, cùng vài bộ tóc giả, mũ nón. Dọc bờ tường là những chiếc giá treo đầy ắp một loạt trang phục biểu diễn cùng các món phụ kiện đi kèm.
Bạc Nhất Minh giống như vừa được bước vào một thế giới hoàn toàn mới lạ, cậu nhóc quay sang hỏi: "Ba nhỏ ơi, trước đây ba đã từng đến phim trường lần nào chưa ạ?"
Ôn Từ Thư lắc đầu.
Cậu đón lấy ly nước từ tay cô trợ lý nhỏ, nhẹ nhàng nói lời cảm ơn rồi mới trả lời con trai: "Chưa nha."
Nhờ phúc của cậu con trai nhỏ mà lần tham gia chương trình thực tế này chính là khoảng thời gian cậu được tiếp cận gần với giới giải trí nhất từ trước đến nay.
Đúng lúc này, Sở Hàm vừa kết thúc cảnh quay và quay trở lại phòng để dặm lại lớp trang điểm.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Từ đằng xa nhìn thấy hai cha con Bạc Nhất Minh, trên gương mặt cô liền rạng rỡ nụ cười, bước chân cũng rảo nhanh hơn.
Cô giải thích rằng vừa rồi mình bận hỗ trợ đạo diễn hướng dẫn diễn xuất cho diễn viên chính nên mới bị trễ một chút.
"Tôi chỉ có một cảnh quay nữa thôi, không nhiều lắm đâu. Nhất Minh, con có muốn vào trong phim của dì chơi một chút không? Có một vai diễn mà dì thấy cực kỳ hợp với con đấy."
Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là vô cùng hứng thú.
"Dì ơi, nhưng mà con không biết diễn xuất thì phải làm sao ạ? Với lại con là người nước ngoài thì có đóng phim được không dì?"
Sở Hàm bị sự ngây ngô, đáng yêu của cậu nhóc làm cho bật cười khúc khích, cô bảo: "Dĩ nhiên là được chứ. Trong phim có một vai cậu chủ nhỏ của một tiệm buôn phương Tây, cực kỳ hợp với con luôn. Dì đã hỏi trước đạo diễn rồi, vai này không có lời thoại gì đâu, chỉ cần con xuất hiện trên ống kính là được. Cứ yên tâm, dì sẽ chỉ dẫn cho con."
Bạc Nhất Minh liền quay sang ba nhỏ, ánh mắt đầy vẻ nài nỉ: "Ba nhỏ ơi, có được không ạ?"
Ôn Từ Thư tháo chiếc mũ xuống rồi khẽ gật đầu đồng ý.
Lúc này chuyên viên trang điểm bước vào phòng, vừa nhìn thấy khí chất cao quý toát ra từ người Ôn Từ Thư thì không khỏi ngẩn ngơ mất một nhịp.
Sở Hàm mỉm cười giới thiệu qua một chút, sau đó ngồi xuống ghế để bắt đầu chuẩn bị hóa trang.
Cô vui vẻ trêu chọc: "Ba của Nhất Minh này, tôi là tôi không thể mời cậu vào khung hình được đâu nhé. Bằng không lát nữa mọi người lại chẳng biết nên tập trung máy quay vào ai mất."
Ôn Từ Thư giơ chiếc mũ lên che miệng cười thanh lịch.
Bạc Nhất Minh liền gật đầu phụ họa: "Dì ơi, ba nhỏ của con dạo này không thay quần áo lạ ở bên ngoài được đâu ạ, ba dễ bị dị ứng lắm."
Sở Hàm nhìn cậu thiếu niên ngoan ngoãn, hiểu chuyện qua tấm gương lớn, khẽ gật đầu đầy dịu dàng.
Trong lúc cô trợ lý dẫn Bạc Nhất Minh đi thay trang phục biểu diễn thì đạo diễn của bộ phim cũng bước vào phòng để trao đổi về cảnh quay với Sở Hàm.
Ông dĩ nhiên không thể ngó lơ sự hiện diện của Ôn Từ Thư đang ngồi ở đó, Sở Hàm thấy vậy liền nhanh chóng giới thiệu hai người với nhau.
Ôn Từ Thư khẽ đứng dậy lịch sự: "Chào đạo diễn Trần ạ."
Đạo diễn Trần tháo chiếc mũ lưỡi trai xuống, khẽ vò vò mái tóc. Khi nhìn vào gương mặt có đường nét xương góc cạnh cùng ngoại hình vô cùng xuất sắc của người trẻ tuổi trước mặt, ông vô thức tưởng tượng nếu gương mặt này xuất hiện dưới ống kính máy quay thì sẽ hoàn mỹ đến nhường nào.
Ông cười híp mí nói: "Chào ba của Nhất Minh nhé, tôi còn phải cảm ơn cậu nhóc nhà cậu nhiều lắm đấy."
"Dạ?"
Ôn Từ Thư quay sang nhìn Sở Hàm đầy thắc mắc, chưa hiểu rõ ẩn ý bên trong câu nói của vị đạo diễn là gì.
Đạo diễn Trần liền giải thích: "Tôi đã năm lần bảy lượt mời cô Sở vào vai diễn này, nói đến rã cả quai hàm, thậm chí đề xuất tăng thêm cát-sê cũng chẳng ăn thua, cô ấy đều khéo léo từ chối."
Ôn Từ Thư nhìn ông, khẽ gật đầu rồi giữ im lặng để lắng nghe tiếp.
Đạo diễn Trần nói tiếp: "Thế rồi ngay sau khi mọi người quay xong tập đầu tiên của chương trình thực tế, chính tối hôm đó cô Sở đã chủ động gọi điện cho tôi bảo muốn nhận vai diễn kia. Tôi kinh ngạc quá mới hỏi cô ấy rốt cuộc là có chuyện gì."
Sở Hàm lúc này đã đội xong bộ tóc giả dưới sự hỗ trợ của chuyên viên trang điểm, cô khẽ nở nụ cười.
Đạo diễn Trần kể: "Cô ấy bảo với tôi rằng lúc tham gia chương trình có gặp một đứa trẻ và nghe thằng bé nói vài câu khiến cô ấy bị lay động rất lớn. Vì vậy cô ấy đã quyết định nhận vai này."
Ông bật cười một cách sảng khoái và hào hứng, "Đứa trẻ đó chính là Nhất Minh nhà cậu đấy. Sau đó tôi cũng mò vào xem chương trình, thằng bé này thực sự là vô cùng thú vị."
Ôn Từ Thư không khỏi kinh ngạc.
Đây rốt cuộc là cái kiểu chương trình gì vậy chứ, một nhóc con chín tuổi dám mạnh miệng giáo huấn, còn các vị người lớn thì lại răm rắp tin theo sao?
"Chuyện này thì đúng là tôi chưa từng nghĩ tới thật."
Đợi đến khi có người đến kéo đạo diễn Trần đi chỗ khác, Sở Hàm mới hạ thấp giọng tâm sự:
"Trước đây tôi chỉ chăm chăm nhìn vào các vai chính, nhưng giờ tuổi tác cũng ngày một lớn rồi, thành ra trong lòng luôn có chút kiêu ngạo, không cam tâm hạ mình."
Lời nói ra nghe thật đơn giản, ngắn gọn chỉ vài ba câu, nhưng Ôn Từ Thư lại nghe ra được sự bùi ngùi, cảm khái trong đó.
Sở Hàm rũ mắt mỉm cười: "Đến khi tới đoàn phim rồi tôi mới phát hiện ra, không đóng vai chính cũng chẳng sao cả. Chỉ cần đó là một nhân vật hay và phù hợp với mình, một khi đã nhập vai là tôi liền cảm thấy vô cùng thả lỏng, tự tại."
Cô ngước lên nhìn Ôn Từ Thư, ánh mắt lấp lánh những tia sáng kiên định, "Hóa ra tôi còn yêu công việc diễn xuất này hơn cả những gì tôi hằng nghĩ."
Ôn Từ Thư đồng cảm gật đầu: "Đợi đến khi bộ phim điện ảnh của chị Hàm ra rạp, em nhất định sẽ bao trọn phòng chiếu để ủng hộ chị."
"Thế thì chắc chắn phải là tôi mời cậu xem mới đúng chứ!"
Trong lúc hai người đang trò chuyện, Bạc Nhất Minh đã thay xong bộ trang phục của cậu chủ nhỏ tiệm buôn phương Tây và chạy tót vào phòng: "Ba nhỏ ơi, ba mau nhìn bộ quần áo của con này!"
Theo sau cậu nhóc là Tinh Tinh đang vô cùng hớn hở.
Đó là một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với áo choàng ngắn màu vàng nhạt, trên áo choàng còn đung đưa một sợi dây xích làm bằng bạc của chiếc đồng hồ bỏ túi, trông vừa tinh xảo lại vừa toát lên vẻ cao quý.
Sở Hàm đứng hẳn dậy để ngắm nghía thật kỹ: "Nhất Minh mặc bộ đồ này lên nhìn lại càng tôn dáng, đẹp hơn hẳn. Lại đây nào, để cô chú làm tóc cho con nhé."
Chuyên viên trang điểm chỉ cần vài thao tác nhanh gọn đã vuốt ngược phần tóc mái vốn xõa trên trán của cậu nhóc thành kiểu tóc vuốt ngược ra sau đầy bảnh bao.
Ôn Từ Thư đứng ở phía sau quan sát tỉ mỉ, các đường nét lập thể trên gương mặt con trai lúc này đã thấp thoáng dáng dấp, thần thái của Bạc Thính Uyên.
Cậu lấy điện thoại ra, đổi vài góc độ để chụp cho con mấy kiểu ảnh, rồi khen ngợi: "Đẹp trai hơn cả ba lớn của con luôn đấy."
"Hì hì ~" Bạc Nhất Minh nhận được lời khen ngợi nằm ngoài dự liệu thì vô cùng khoái chí, dù còn chưa bước vào cảnh diễn mà tâm trạng đã vui sướng bay bổng lên tận mây xanh.
Tinh Tinh thấy vậy cũng nhặng xị đòi mẹ chụp ảnh cho anh trai. Bạc Nhất Minh liền vòng tay ôm lấy em cùng nhau chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.
Đến khi buổi quay hình chính thức bắt đầu, Ôn Từ Thư ngồi ở một bên hàng ghế khán giả, dõi mắt nhìn đạo diễn Trần đang trò chuyện và hướng dẫn cho con trai mình.
Chú khỉ con hôm nay được chải chuốt tóc tai gọn gàng trông ra dáng hẳn ra, khi giao tiếp với người lạ cũng biết thưa gửi, ứng biến một đi một về vô cùng lịch sự, chững chạc.
Cậu thầm nghĩ ngày thường ở nhà c* cậu cứ hở ra là chạy nhảy tung tăng, nghịch ngợm đủ trò, chẳng lẽ là cố tình làm thế hay sao?
"Xin hỏi đây có phải là ba của Nhất Minh không ạ? Chào cậu, tôi có thể xin chụp chung với cậu một tấm ảnh được không?"
Một giọng nói bất ngờ truyền đến từ bên cạnh, Ôn Từ Thư nghiêng người ngước mắt lên nhìn, đập vào mắt cậu là một người đàn ông trẻ tuổi có diện mạo vô cùng ngay ngắn, đoan chính với đôi lông mày rậm và ánh mắt to sáng.
"Dạ được chứ." Ôn Từ Thư gật đầu rồi đứng dậy.
"Ấy không không không, cậu không cần phải khách sáo thế đâu ạ, cậu cứ ngồi tự nhiên đi."
Người đàn ông khom lưng xuống, làm động tác như muốn đỡ cậu ngồi xuống ghế, "Thật đấy ạ, cậu cứ ngồi đi."
Sau đó, anh ta ngồi xổm xuống bên cạnh, lấy điện thoại ra để căn chỉnh góc máy.
Ôn Từ Thư thấy đối phương lịch sự và nhiệt tình như vậy thì cũng vô cùng phối hợp, cậu khẽ mỉm cười, đôi mắt cong cong nhìn vào màn hình điện thoại.
"Ba của Nhất Minh, tôi có thể đăng tấm ảnh này lên trang cá nhân Weibo được không ạ?"
Người đàn ông trẻ tuổi vẫn giữ tư thế nửa ngồi xổm rồi tự giới thiệu về mình, "Tôi là nam diễn viên chính của bộ phim này, tôi tên là Hạ Kính."
Ôn Từ Thư lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, cậu vội vàng đáp lời: "Chào cậu, chào cậu nhé, thật ngại quá, tôi bình thường ít khi nhận diện được các ngôi sao giải trí lắm. Ảnh chụp cậu cứ thoải mái đăng lên đi ạ, không thành vấn đề gì đâu."
Hạ Kính nghe vậy liền vui vẻ lên tiếng cảm ơn cậu.
Có lẽ vì được nam chính mở màn trước, nên trong khoảng thời gian sau đó, Ôn Từ Thư liên tục phải đứng vào khung hình để chụp ảnh chung.
Khóe miệng cậu cười đến mức suýt chút nữa thì co rút cả lại, trong lòng không khỏi cảm thán làm ngôi sao đúng là chẳng dễ dàng gì.
Chờ đến khi Bạc Nhất Minh quay xong một phân đoạn ngắn, Ôn Từ Thư liền cùng mọi người vây quanh màn hình giám sát của đạo diễn Trần để xem lại.
Ai nấy đều không ngớt lời khen ngợi Bạc Nhất Minh cực kỳ có khí chất của một cậu chủ nhỏ tiệm buôn phương Tây.
Ôn Từ Thư ngắm nhìn con trai rồi thầm nghĩ, có lẽ Bạc Thính Uyên thời thiếu niên khi mới ra vào công ty của gia tộc cũng có dáng vẻ y như thế này, thậm chí có khi còn hăng hái khí phách và kiêu ngạo, nổi bật hơn nhiều.
Bằng không thì tại sao sau bao nhiêu năm như vậy, mỗi khi Lý Uân nhắc về những áp lực đè nặng lên vai Bạc Thính Uyên thời trẻ, trong lời nói vẫn luôn ẩn chứa một niềm tự hào vượt mức bình thường của bậc làm cha làm mẹ?
Ôn Từ Thư liền quay lại một đoạn phim ngắn này rồi gửi qua cho Bạc Thính Uyên:
[ Nhất Minh đang diễn thử ở phim trường nè, em phát hiện thằng bé có khi lại có thiên phú diễn xuất ấy chứ. ]
Bạc Thính Uyên nhắn lại: [ Trông ra dáng lắm. ]
Ôn Từ Thư vô cùng tò mò không biết năm chín tuổi trông hắn sẽ như thế nào, đang định nhắn tin hỏi thì trên màn hình bỗng nhảy ra một bức ảnh chụp màn hình do đối phương gửi tới.
Đó là một từ khóa đang chễm chệ trên bảng xu hướng tìm kiếm nóng của Weibo: #Ảnh chụp chung của ba nhỏ Nhất Minh và Hạ Kính#
Ôn Từ Thư: ?
Cậu nhanh chóng bấm mở ứng dụng Weibo, quả nhiên nhìn thấy từ khóa này nằm trong top 5 của bảng tìm kiếm nóng.
Khi ấn vào xem, hiện ra đầu tiên chính là tấm ảnh chụp chung do chính tài khoản của Hạ Kính đăng tải.
Cậu nam chính này nổi tiếng đến thế cơ à?
Chỉ tùy tiện đăng một bài viết mà cũng leo thẳng lên được hot search sao?
Nhưng mà, sao Bạc Thính Uyên lại có thể nhận được tin tức này nhanh đến vậy nhỉ? Là do bộ phận truyền thông của công ty chuyển qua cho hắn chăng?
Bạc Thính Uyên lại gửi tiếp một tin nhắn: [ Ở đoàn phim của cô Sở chơi vui không? ]
Ôn Từ Thư thầm nghiền ngẫm câu hỏi này, là do cậu quá nhạy cảm sao nhỉ?
Sao cứ thấy giọng điệu này của Bạc Thính Uyên có chút là lạ, mùi mẫn thế nào ấy?
Bạc Nhất Minh sau khi nói nhỏ vài câu với Tinh Tinh xong thì quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy ba nhỏ của mình đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mà nhíu chặt lông mày.
Cậu nhóc kinh ngạc ghé sát lại gần, liên tục lên tiếng hỏi han đầy quan tâm: "Ba nhỏ ơi? Ba không vui ạ? Có phải ba muốn về nhà rồi không? Hay là ba đang nhớ ba lớn thế ạ?"
Ôn Từ Thư: "???"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.