4.473 chữ · ~30 phút đọc
Trên đường đi ăn lẩu, Bạc Nhất Minh ngồi ở chính giữa hai người ba.
Tuy rằng đôi chân dài của cậu nhóc giờ đã có thể chạm đất một cách vững vàng, nhưng c* cậu vẫn nhịn không được mà cứ nhấc chân lên đung đưa qua lại.
Cậu nhóc thực sự vô cùng yêu thích những lúc cả nhà ba người cùng nhau ra ngoài như thế này ~
Khi đến một quán lẩu ven hồ có tiếng, mấy chiếc xe mộc mạc đi thẳng vào một khuôn viên biệt thự độc lập mang đậm phong cách sân vườn Giang Nam.
Lúc ba người bước xuống xe, ông chủ nhà hàng cùng người quản lý khuôn viên đã đứng sẵn để nghênh đón, đi cùng còn có quản gia Từ - người đã mang nguyên liệu nấu ăn từ nhà đến từ trước.
Khi hoàng hôn buông xuống, cảnh sắc trong sân vô cùng thơ mộng và dễ chịu với một màu xanh mướt mát, thấp thoáng mang hơi hướng của những căn biệt thự nhỏ thời dân quốc.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, Bạc Thính Uyên đang định cởi áo khoác vest của mình ra thì quản gia Từ đã nhanh tay đưa tới một chiếc chăn mỏng.
Bạc Thính Uyên đón lấy, mở rộng chăn rồi khoác lên vai cho Ôn Từ Thư.
Ôn Từ Thư kéo lại vạt chăn, tò mò hỏi ông chủ: "Xin hỏi mỗi ngày nhà hàng mình đón tiếp nhiều khách không ạ?"
"Không nhiều đâu ạ, tổng cộng chỉ có năm khu sân vườn thôi."
Ông chủ hiển nhiên rất tự hào về nhà hàng của mình, liền giới thiệu: "Tính riêng tư ở đây luôn được đảm bảo cực kỳ tốt, bình thường nhà hàng chỉ đón tiếp những khách quý như các ngài hoặc các ngôi sao nổi tiếng thôi ạ."
Ôn Từ Thư mỉm cười dịu dàng.
Bước vào sảnh chính, đối diện với mặt hồ phẳng lặng đang gợn sóng lăn tăn dưới ánh chiều tà, Bạc Nhất Minh nhanh chân chạy lên phía trước, tinh mắt nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu gần đó.
Ông chủ quán rất có mắt nhìn, liền lên tiếng: "Chiếc thuyền nhỏ đó là để phục vụ cho thực khách muốn dạo chơi trên hồ ạ. Nếu quý khách muốn thử, chúng tôi có thể cung cấp đầy đủ dụng cụ bảo hộ."
Bạc Nhất Minh "Oa" lên một tiếng đầy thích thú: "Hay quá, lát nữa ăn lẩu xong cháu sẽ đi chơi liền."
Ông chủ nghe vậy liền lập tức bảo người quản lý đi chuẩn bị.
Sau khi ngồi vào bàn, Ôn Từ Thư mỉm cười bảo: "Nhất Minh, đây là lần đầu tiên con đi ăn lẩu, vậy con chọn nước lẩu nhé."
Bạc Nhất Minh cầm cuốn thực đơn lên, kết hợp xem thêm những hình ảnh trên chiếc máy tính bảng do ông chủ đưa cho, cảm giác như vừa mở ra cánh cửa của một thế giới mới.
Tuy rằng bữa ăn chỉ có ba người, nhưng sau khi được hai người ba đồng ý, cậu nhóc đã chọn một chiếc nồi bốn ngăn hình bát giác để tính nếm thử tất cả các hương vị.
Nguyên liệu nấu ăn một phần do nhà hàng cung cấp, một phần do quản gia Từ mang từ biệt thự nhà họ Bạc sang.
Lúc đầu, người quản lý của nhà hàng đứng bên cạnh hỗ trợ nhúng đồ ăn, nhưng sau khi Bạc Nhất Minh đã hiểu rõ cách làm thì cậu nhóc liền đòi tự mình trổ tài.
Chờ đến khi nhân viên nhà hàng đều rút hết ra ngoài, Bạc Nhất Minh liền đứng phắt dậy, lần lượt gắp đồ ăn vào đĩa cho hai người ba.
"Ba nhỏ, con thấy ăn kiểu này thú vị cực kỳ luôn ấy."
"Là con thấy chơi vui thì có?"
Ôn Từ Thư mỉm cười, tay cầm ly nước ô mai được pha chế theo phương pháp cổ truyền có hương vị rất ngon.
Thấy con trai đang định vớt đồ ăn từ ngăn lẩu gà nấu bong bóng cá cho mình, cậu liền bảo: "Con gắp cho ba lớn đi, ba không ăn nổi nhiều thế đâu."
Bạc Thính Uyên lên tiếng hỏi: "Nước lẩu có bị mặn quá không?"
"Cũng vừa vặn, chắc là quản gia Từ đã dặn dò trước rồi nên họ cố tình làm vị thanh đạm."
Ôn Từ Thư nhìn thấy chú khỉ con vừa tự chế một đĩa nước chấm hỗn hợp từ mười sáu hũ gia vị nhỏ, liền lên tiếng nhắc nhở: "Đừng cho nhiều ớt quá."
Bạc Nhất Minh dùng đũa chấm thử một chút, ngay lập tức bị cay đến mức thắt cả ruột gan, mặt mũi nhăn nhó: "Oa, lưỡi con đau quá đi mất. Tại sao con lại không ăn được ớt nhỉ?"
Ôn Từ Thư bật cười: "Con thì lấy đâu ra gen ăn được ớt chứ?"
"Ủa, thật vậy ạ?"
Bạc Nhất Minh vẫn không chịu tin vào sự thật, cậu nhóc lấy một miếng thịt bò Wagyu đã nhúng chín khẽ quệt nhẹ vào đĩa nước chấm, kết quả là vẫn bị cay đến mức nhảy dựng cả lên: "Thôi tiêu rồi, miệng con sắp phun ra lửa tới nơi rồi!"
Ôn Từ Thư chống cằm nhìn dáng vẻ cuống cuồng, nhảy tót lên của con trai, trông cậu nhóc lúc này chẳng khác nào một chú tôm tươi roi rói vừa mới được vớt từ dưới hồ lên.
Sực tỉnh lại, Ôn Từ Thư liền phát hiện Bạc Thính Uyên đang nhìn mình chăm chú.
Cậu đổi sang dùng bàn tay khác chống cằm, cố ý học theo giọng điệu thâm trầm của hắn lúc nãy: "Đừng nhìn em nữa, nhìn đồ ăn kìa."
Bạc Thính Uyên khẽ bật cười một tiếng.
"Oa oa oa ~ Ba lớn ơi, ba lại cười kìa!"
Bạc Nhất Minh buông đũa xuống, khoa trương bẻ từng ngón tay ra đếm, "Hôm nay ba cười rất nhiều lần luôn rồi đấy nhé!"
Ôn Từ Thư đưa tay ra nhéo nhẹ vào má cậu nhóc: "Mau ăn đi, bằng không ba nhỏ với ba lớn sẽ bỏ con lại để về trước đấy."
Bạc Nhất Minh cầm đũa lên, lầm bầm oán trách: "Chẳng lẽ hôm nay hai ba lại có chuyện bí mật cần nói riêng với nhau nữa ạ?"
Ôn Từ Thư hoang mang: ?
Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang đầy vẻ uất ức trước mặt, dùng giọng điệu vô cùng chính thức mà đáp lời: "Đúng vậy, có rất nhiều chuyện cần phải nghiêm túc nói rõ ràng."
Ôn Từ Thư cạn lời: ??
Bạc Nhất Minh đau khổ mếu máo, phồng hai má lên giận dỗi, đến mức miếng cá phiến mỏng mềm ngập ngụa nước sốt trong miệng bỗng chốc cũng chẳng còn thấy thơm ngon gì nữa.
"Thế còn ngày mai thì sao ạ? Rồi cả ngày mốt nữa?"
Không thèm đợi hai người ba trả lời, cậu nhóc liền nói một cách vô cùng đanh thép, hùng hồn: "Con không chịu đâu, tối nay con nhất định phải ngủ cùng ba nhỏ cơ."
Nói xong, nhóc con lập tức trừng mắt nhìn chằm chằm vào ba lớn, "Ba không được lén lút bế con đi chỗ khác như mấy lần trước đâu đấy!"
Cậu nhóc còn túm chặt lấy vạt áo của ba nhỏ, dùng khẩu hình miệng không phát ra tiếng để gọi: "Mommy ~"
Bạc Thính Uyên dĩ nhiên là nhìn thấy cái trò vặt này của con trai, nhưng hắn cũng chẳng thèm vạch trần.
"Ừm, ăn cơm trước đi đã."
Bạc Nhất Minh tự động coi như hai người ba đã đồng ý, trong lòng sướng râm ran, hì hì!
-
Sau khi dùng bữa xong, cậu nhóc vẫn không quên chuyện muốn đi chèo thuyền dạo hồ.
Người quản lý của nhà hàng tự nhiên là chẳng dám để vị tiểu thiếu gia này một mình bước lên thuyền. Trong lúc mang áo phao cứu sinh tới, ông còn ngỏ ý muốn sắp xếp nhân viên chuyên nghiệp để chèo thuyền cho cậu nhóc.
Bạc Thính Uyên liền xua tay ngăn lại.
Hắn tự mình bước lên thuyền để chèo cho con trai: "Nhất Minh, con qua bên kia mặc áo phao vào đi."
"Vâng ạ ~" Bạc Nhất Minh cuống quýt tròng chiếc áo phao vào người.
Bạc Thính Uyên khéo léo đắp lại chiếc chăn mỏng lên người Ôn Từ Thư.
Bàn tay hắn đặt trên vai cậu khẽ bóp nhẹ một cái, hắn cúi người ghé sát tai cậu dặn dò: "Em cứ ở yên trong phòng, bên ngoài gió lớn lắm."
"Được." Ôn Từ Thư ngoan ngoãn dịch ghế ngồi sát vào bên cửa sổ, hai tay áp vào chiếc ly trà nóng hổi mà quản gia Từ vừa mới rót cho để sưởi ấm.
Bầu trời đêm chuyển sang một màu lam tím huyền ảo, vầng trăng khuyết mảnh mai như một chiếc móc bạc treo lơ lửng giữa không trung.
Hai bóng dáng một cao một thấp cùng sải bước đi về phía chiếc thuyền nhỏ.
Chiếc thuyền có hình dáng thanh mảnh tựa như một chiếc lá liễu, hai đầu thuyền vểnh lên có treo hai chiếc đèn lồng hình bát giác kiểu Trung Hoa cổ cổ, tỏa ra hai đốm sáng nhỏ màu vàng minh hoàng ấm áp.
Bạc Thính Uyên vừa đi vừa thong thả xắn tay áo lên, còn Bạc Nhất Minh thì cứ nhảy nhót không yên, cái miệng nhỏ cũng ríu ra ríu rít nói hết chuyện này đến chuyện nọ chẳng chịu ngừng.
Ôn Từ Thư đến tận bây giờ vẫn không tài nào hiểu nổi, cái tính khí nói nhiều, nói dai như máy khâu của thằng bé này rốt cuộc là di truyền từ ai nữa.
Bạc Thính Uyên bước lên thuyền trước.
Sau khi đứng vững vàng, hắn mới giơ tay ra bế cậu con trai nhỏ đặt xuống lòng thuyền, chờ cho c* cậu ngồi thật ngay ngắn rồi mới ngồi xuống, bắt đầu cầm lấy mái chèo khua nước.
Khi chiếc thuyền nhỏ bắt đầu chuyển động, Bạc Nhất Minh vô cùng hưng phấn hướng về phía ba nhỏ đang ngồi trong phòng mà vẫy tay rối rít. Chiếc thuyền cứ thế lắc la lắc lư chậm rãi dịch chuyển ra xa bờ.
Quản gia Từ đứng cạnh tiên sinh nhà mình chứng kiến cảnh này, trong lòng có chút lo lắng: "Đại thiếu gia chẳng chịu mặc áo phao cứu sinh gì cả, tiểu thiếu gia hiếu động như vậy, đừng có làm lật thuyền thì khổ."
"Không sao đâu."
Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười nói.
Cậu thầm nghĩ, một khi Bạc Thính Uyên đã chấp nhận đích thân chèo thuyền cho con trai chơi, thì hắn chắc chắn thừa sức để giữ cho con thuyền này luôn được thăng bằng, vững chãi.
Ôn Từ Thư cầm điện thoại lên để chụp ảnh, nhưng qua lớp kính dày của cửa sổ sát đất khó tránh khỏi bị phản quang bởi ánh đèn trong phòng, thế là cậu liền đi vòng ra phía cửa ra vào.
Quản gia Từ đứng bên cạnh liền khuyên: "Tiên sinh, hay là để tôi chụp cho, cậu cứ ngồi ở trong nhà đi."
Ôn Từ Thư vừa bước ra liền lập tức hít phải một ngụm gió lạnh, cậu không kìm được mà khẽ ho khan một tiếng, đành phải nhanh chóng quay trở lại ghế ngồi.
Quản gia vội vàng rót thêm cho cậu một chút nước ấm.
Bởi vì sắc trời đã tối muộn nên Bạc Thính Uyên không chèo thuyền ra tận giữa hồ.
Vừa rồi ông chủ nhà hàng còn cố ý đến dặn dò, ông thậm chí còn phái người đứng canh chừng từ xa vì sợ hai vị khách quý không cẩn thận ngã xuống hồ nhà mình.
Bạc Nhất Minh chơi một lát cho đỡ ghiền xong liền bắt đầu ra lệnh cho ba lớn: "Mời ngài thuyền phó mau chóng đưa tôi trở về bến!"
Bạc Thính Uyên khí định thần nhàn khua mái chèo, vô cùng phối hợp với trò chơi nhỏ của con trai: "Thế ai là thuyền trưởng?"
"Đương nhiên là con rồi ạ ~" Bạc Nhất Minh đương nhiên ngửa cổ lên, dùng sức vươn cánh tay chỉ về phía nhà hàng đang rực rỡ ánh đèn, nơi có một bóng dáng nhu hòa đang đứng bên cửa sổ, "Thuyền phó nghe lệnh, hướng thẳng về phía ngọn hải đăng!"
Khoảng cách có hơi xa nên Ôn Từ Thư không nghe rõ con trai đang nói gì, nhưng nhìn thấy động tác của nhóc con, cậu liền phối hợp nghiêng nghiêng đầu, gương mặt tràn ngập nụ cười.
Khung cửa sổ hướng ra hồ của căn sân vườn kiểu Trung Hoa này tựa như một bức tranh lồng kính.
Ôn Từ Thư đứng ở bên trong, dưới vầng sáng vàng cam ấm áp trông giống như một bóng hình xinh đẹp đầy phong tình trong bức tranh thủy mặc.
Chiếc thuyền nhỏ bỗng nhiên dừng lại.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Bạc Nhất Minh hoang mang nhìn sang ba lớn, lúc này mới phát hiện ra ba mình vậy mà lại đang cầm điện thoại để chụp ảnh.
"Ba lớn, ba đang chụp ba nhỏ đấy ạ?"
"Ừm." Bạc Thính Uyên giơ tay ấn nhẹ lên vai con, "Lên bờ rồi xem."
Bạc Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng: "Con cũng biết chụp nha ~"
Ôn Từ Thư ở trong phòng nhìn thấy hai cha con đang hướng ống kính về phía mình, cậu liền rất phối hợp mà giơ ngón tay so chữ "V".
Cậu chợt nhớ tới lần trước khi nhìn thấy hai mẹ con Chu Vi và Nhung Nhung chụp ảnh chung thường hay tựa vào nhau rồi tạo dáng hình trái tim đáng yêu, thế là cậu cũng nâng hai tay lên quá đỉnh đầu, so thành một hình trái tim lớn.
"Oa ~" Bạc Nhất Minh kinh ngạc cảm thán, "Ba nhỏ đang gửi tình yêu cho con kìa ~"
Bạc Thính Uyên liếc nhìn cái gáy tròn vo của con trai một cái, không bày tỏ ý kiến gì. Chiếc thuyền nhỏ lại tiếp tục chậm rãi dập dềnh lướt đi trên mặt nước.
-
Sau khi trở vào trong phòng, Ôn Từ Thư đón lấy chiếc áo khoác vest đang vắt trên khuỷu tay áo của Bạc Thính Uyên rồi đưa cho hắn.
Cậu lên tiếng hỏi chú khỉ con vừa mới cởi áo phao cứu sinh ra: "Buổi tối đi thuyền dạo hồ có vui không?"
Bạc Nhất Minh gật gật đầu, nhưng lại âm thầm kéo tay ba nhỏ để mách lẻo: "Ba nhỏ ~ Ba lớn chẳng thèm cho con chèo thuyền tí nào luôn ấy ~ Ái chà!"
Lời còn chưa nói dứt thì mái tóc của c* cậu đã bị một bàn tay to rộng xoa cho rối tung lên.
Bạc Thính Uyên giải thích: "Buổi tối không an toàn."
Đôi bàn tay thon dài đặt trước người nhanh chóng cài lại chiếc cúc áo vest, hắn ngay lập tức khôi phục lại dáng vẻ một người chủ gia đình nghiêm túc, không chút cẩu thả như ngày thường.
Ôn Từ Thư đưa tay vuốt phẳng lại những lọn tóc đang dựng đứng trên đầu chú khỉ con: "Bảo bối ngoan, phải nghe lời ba lớn chứ ~"
Vừa dứt lời, Ôn Từ Thư liền phát giác ra hai cha con người thì rũ mắt, kẻ thì ngước nhìn, cả hai đều đang lặng lặng chăm chú dõi theo mình.
"Sao thế?"
Bạc Nhất Minh gương mặt tràn ngập hạnh phúc lao thẳng vào lòng ba nhỏ, hai tay ôm chặt lấy eo cậu, dùng giọng mũi nũng nịu gọi: "Mommy~~~~~"
Ôn Từ Thư ôm lấy nhóc, tầm mắt nhìn về phía Bạc Thính Uyên.
Bờ môi Bạc Thính Uyên khẽ nhúc nhích như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi, cuối cùng hắn chỉ giơ tay vén lọn tóc dài bên mai của cậu ra sau tai, bảo: "Chúng ta về nhà thôi."
Ôn Từ Thư chưa kịp thấu hiểu hết ý tứ trong đôi mắt xanh lục thẳm sâu của hắn thì ngay giây sau, chú khỉ con trong lòng cậu đã bị hắn xách ra một bên, còn cả người cậu thì đột nhiên bị hắn chặn ngang bế bổng lên.
Bạc Nhất Minh bỗng thấy người mình chợt lạnh ngắt: ???
Cậu nhóc dậm chân một cái, cuống cuồng đuổi theo, miệng lẩm bẩm oán trách: "Hai ba không cần cậu con trai nhỏ đáng yêu này nữa ạ? Chờ con với chứ! Con là bảo bối của ba nhỏ mà ~ Sao hai ba có thể bỏ rơi con như vậy?"
Ôn Từ Thư tựa đầu vào vai Bạc Thính Uyên, ánh mắt cậu khẽ lướt từ chiếc mũi cao thẳng xuống bờ môi mỏng của hắn.
Chẳng biết có phải là do cậu ảo giác hay không, nhưng ánh mắt vừa rồi của hắn trông cứ như muốn hôn cậu vậy.
Bạc Nhất Minh sợ bị ra rìa khỏi không gian ấm áp trên chiếc xe gia đình, thế nên ngay khi ba lớn vừa bế ba nhỏ đặt ngồi vào hàng ghế sau, cậu nhóc đã nhanh tay kéo cánh cửa xe phía bên kia để leo vào trước, rồi nặng nề phát ra một tiếng "Hừ!" đầy dỗi hờn.
Ôn Từ Thư dịu dàng choàng tay ôm lấy vai con, nghiêng mặt lại gần để dỗ dành: "Được rồi, đừng giận dỗi nữa, hai ba sao có thể bỏ rơi cục cưng của chúng ta được chứ."
Được dỗ, Bạc Nhất Minh lại càng được đà ăn vạ.
Cậu nhóc cứ ngứa ngáy cựa quậy như bị quần áo chọc vào da, cả người vặn vẹo rúc sâu vào lòng ba nhỏ.
Bạc Thính Uyên lúc này cũng vừa vặn ngồi xuống bên cạnh Ôn Từ Thư, hắn đưa tay ra nắm lấy bàn tay phải của cậu.
Bạc Nhất Minh thấy vậy liền nhanh như cắt giữ chặt lấy bàn tay trái của ba nhỏ.
Tuyệt vời, nhóc con thích ngồi kiểu này nhất.
Ôn Từ Thư bị kẹp ở chính giữa hai cha con, chỉ biết dở khóc dở cười.
"Đúng rồi, vừa nãy hai ba con chụp ảnh đúng không? Cho ba xem với?"
"Vâng ạ, để con gửi qua cho ba nhỏ nha, nhìn bằng màn hình điện thoại cho rõ."
Bạc Nhất Minh buông tay ba nhỏ ra, ngoan ngoãn bấm bấm thao tác một hồi trên chiếc đồng hồ thông minh của mình.
Đến lúc Ôn Từ Thư định rút bàn tay còn lại ra để lấy điện thoại thì tay phải bỗng nhiên bị Bạc Thính Uyên siết chặt hơn. Chẳng còn cách nào khác, cậu đành phải dùng tay trái để cầm điện thoại lên.
Trong lúc bấm mở bức ảnh ra, Ôn Từ Thư thầm niệm trong lòng: Bảo bối ơi, xin con đừng có hỏi câu ai chụp đẹp hơn nhé!
"Ba nhỏ ơi......"
"Nhất Minh, con đừng nói nhiều nữa, ba nhỏ của con mệt rồi."
Hai cha con gần như đồng thanh lên tiếng.
Một giọng nói thì lanh lảnh non nớt, tràn đầy hoạt bát và năng lượng, giọng còn lại thì trầm thấp, dày dặn, mang theo vài phần dặn dò đầy răn đe, nghiêm túc.
"Dạ."
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn mím chặt môi, khẽ lắc đầu rồi phát ra những tiếng "Ưm ~ ư ~~" trong cổ họng để ra hiệu rằng mình sẽ không làm phiền ba nhỏ nữa.
Cậu nhóc đặt tay lên cánh tay ba nhỏ, khẽ vỗ nhè nhẹ hai cái từ trên xuống dưới đầy vẻ âu yếm.
Ôn Từ Thư thầm cảm ơn Bạc Thính Uyên vì đã cắt lời con trai đúng lúc như một cơn mưa kịp thời, nếu không thì cậu lại phải đau đầu phân xử và chấm điểm cho những bức ảnh trước mặt hai cha con mất thôi.
-
Buổi tối hôm đó.
Trên hai diễn đàn người hâm mộ là [ Nhóc tỳ là siêu nhân ] và [ Nhóc Minh và ba nhỏ đại mỹ nhân ] bất ngờ xuất hiện một bức ảnh chụp cảnh chèo thuyền trên hồ với tông màu tối huyền ảo.
Dưới ánh trăng lung linh mờ ảo, gương mặt của Bạc Nhất Minh trông khá rõ ràng, thế nhưng người đàn ông ngồi đối diện cậu nhóc lại chỉ để lộ một bóng lưng rộng lớn, vững chãi cùng một phần ba sườn mặt góc cạnh.
Người hâm mộ đua nhau để lại bình luận hỏi xem bức ảnh này được chụp ở đâu, thậm chí có người còn đoán mò có phải gia đình đang ghi hình cho một chương trình khác hay không.
[ Người đăng bức ảnh nói là tình cờ bắt gặp lúc đi ăn ở nhà hàng đấy, cái hồ này nằm ngay trong khuôn viên của nhà hàng luôn. ]
[ Người đó vừa bổ sung thêm kìa: Là một nhà hàng lẩu đó mọi người ơi. ]
[ Oa! Vậy là nhóc Minh được cả hai người ba dẫn đi ăn lẩu đúng không? Trời đất ơi, chúc mừng em bé đã chính thức trải nghiệm bữa lẩu đầu tiên trong đời nhé! ]
[ U là trời, tự dưng thấy xúc động ghê á? Xem ra cả hai người ba đều vô cùng yêu thương và để tâm đến em ý. ]
[ Nhóc Minh vừa là con một, vừa thông minh, hoạt bát lại còn đẹp trai nữa, hai ba không cưng chiều hết nấc mới là lạ đó! ]
[ Anh chàng mặc áo sơ mi đen kia chẳng phải là "trai đẹp kẹp cà vạt" sao? Cái góc nghiêng này trông giống hệt luôn nè! ]
[ Đều mang họ Bạc, dùng chung mẫu vali, lại còn là con lai Pháp, đeo kính và cao mét chín, tất cả các chi tiết đều trùng khớp hoàn toàn luôn. ]
[ Chủ thớt đâu rồi? Sao bạn không chụp được cảnh mẹ nhỏ với "trai đẹp kẹp cà vạt" đứng chung một khung hình thế hả? Tôi tức lồng ngực giùm luôn á. ]
[ Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại... Thần thái lúc "trai đẹp kẹp cà vạt" xuất hiện một mình trông rõ là lạnh lùng, hoàn toàn khác hẳn với hình tượng một người cha chu đáo, hết mực chiều chuộng vợ con luôn ấy. ]
[ Thôi bớt bàn về thần thái đi, mọi người nhìn bóng lưng chèo thuyền của ba lớn nhóc Minh kìa. Nhìn đường nét cánh tay đó xem, rồi cả bờ vai rộng eo thon dáng chữ V ngược kia nữa... Dáng người này chắc chắn là thừa sức bế bổng ba nhỏ mảnh mai, mềm mại lên một cách dễ dàng rồi ~ Hì hì hì. ]
[ Ê kíp chương trình ơi tôi xin các người đấy, hay là tối nay cho phát sóng trực tiếp toàn mạng luôn đi, chứ không tôi vã đến mức muốn đột nhập vào nhà người ta lắm rồi. ]
[ Phát sóng trực tiếp cái gì cơ? Trực tiếp cảnh trong phòng ngủ hả? Cho tôi xem với nào! ]
[ Ban tổ chức chương trình lên tiếng: Xin hãy tự trọng, chúng tôi là một chương trình gia đình và em bé!!! ]
-
Biệt thự nhà họ Bạc, phòng ngủ tầng hai.
Bạc Nhất Minh khẽ liếc mắt nhìn ba lớn đang nằm ở phía bên kia của ba nhỏ.
Chuyện này là sao đây ta? Chẳng phải đã nói trước là tối nay nhóc con sẽ bầu bạn với ba nhỏ sao?
Thôi bỏ đi, nhìn ba nhỏ tựa vào người ba lớn có vẻ rất thoải mái và dễ chịu, chú khỉ con ngoan ngoãn, hiểu chuyện quyết định tiếp tục đọc cuốn truyện kể trước khi ngủ của mình.
Hôm nay, chú kỳ lân nhỏ đã tìm được người bạn tốt nhất, mở ra một bản đồ thám hiểm mới và tiến vào thế giới sông băng ở vùng cực địa.
Điện thoại của Bạc Thính Uyên khẽ rung lên, nhận được tin nhắn từ Albert.
Hắn bấm mở ra xem, đó là một vài bài viết tán gẫu có liên quan đến bức ảnh chèo thuyền trên hồ hồi tối.
Albert theo thói quen liền xin chỉ thị xem có cần lập tức cho bộ phận truyền thông vào cuộc để xử lý hay không.
Bạc Thính Uyên ngắn gọn phản hồi lại: [ Tạm thời không cần ]
Ôn Từ Thư có lẽ là đã thực sự mệt mỏi, cậu liên tục ngáp ngắn ngáp dài, chẳng bao lâu sau đã khép hờ hàng mi rồi chìm vào giấc ngủ.
Bạc Nhất Minh nhìn dáng vẻ ngủ say đầy dịu dàng, tĩnh lặng của ba nhỏ, nhịn không được bèn rướn người lại gần, khẽ "chụt" một cái rõ kêu lên má cậu.
"Ngủ đi." Bạc Thính Uyên hạ thấp giọng bảo con trai.
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn cất cuốn sách truyện vào chỗ cũ, sau khi xác nhận chắc chắn rằng ba lớn không hề có ý định lén bế mình đi chỗ khác, nhóc mới kéo chăn lên đắp rồi nhắm mắt lại.
Chiếc đèn ngủ với ánh sáng dịu nhẹ được tắt đi, căn phòng chìm vào một khoảng không gian tĩnh mịch, tối tăm.
Bạc Thính Uyên liếc mắt nhìn cậu con trai đã ngủ say một cái, rồi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên bờ môi mềm mại của Ôn Từ Thư.
Hai bờ môi chạm nhau, khẽ khàng cọ xát đầy mến thương, tình tứ.
Sau đó hắn mới nằm xuống, nắm lấy bàn tay của Ôn Từ Thư đặt trước ngực, mười ngón tay đan chặt vào nhau không rời.
Thế nhưng, hắn lại không hề hay biết rằng Ôn Từ Thư thực ra vẫn chưa hoàn toàn ngủ sâu giấc mà mới chỉ ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Ngay khoảnh khắc hai làn môi chạm vào nhau, cậu đã đột nhiên bừng tỉnh.
Sau khi trái tim khẽ lỗi nhịp vì rung động, trong tâm trí Ôn Từ Thư bỗng nhiên vụt lên một dấu hỏi chấm cực kỳ lớn:
Suốt nhiều năm qua, vào những đêm dài khi cậu đã ngủ say, liệu Bạc Thính Uyên cũng từng lặng lẽ hôn cậu như thế này hay sao?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.