4.276 chữ · ~29 phút đọc
Trong lúc Bạc Nhất Minh đang cùng hai người ba nướng thịt BBQ để ăn bữa tối, thì Chu Vi cũng đang trả lời câu hỏi của khán giả.
Khi trả lời về vấn đề bản quyền ca khúc mà người hâm mộ quan tâm nhất, cô đã không hề giấu diếm mà chân thành chia sẻ trước ống kính:
"Tôi đã gặp được vị quý nhân trong cuộc đời mình. Chính tôi cũng không ngờ tới đối phương lại giúp đỡ tôi, hơn nữa người ấy còn không cần tôi phải báo đáp bất cứ điều gì......"
Cô mím môi, nén lại dòng cảm xúc đang dâng trào.
Tuy rằng chuyện đã trôi qua được hai tuần, nhưng mỗi lần nhắc tới việc này, Chu Vi vẫn không khỏi đặc biệt kích động. Đây chính là đại sự thay đổi hoàn toàn vận mệnh cuộc đời cô, cô rất khó để không xúc động.
Chu Vi nhìn về phía người chồng đang phụ trách đặt câu hỏi.
Dưới ánh mắt cổ vũ và an ủi của chồng, cô gãi gãi đầu: "Dù sao thì tôi cũng vô cùng cảm ơn vị quý nhân của mình, và cũng cảm ơn bên chương trình đã cho chúng tôi cơ hội quen biết... Không đúng không đúng, nha, tóm lại là hiện tại tôi đã bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị cho việc mở studio và tổ chức liveshow rồi. Cảm ơn mọi người suốt bao năm qua đã luôn không rời không bỏ."
Cô chắp hai tay trước ngực, chân thành gửi lời cảm ơn tới tất cả khán giả và người hâm mộ đang theo dõi phòng phát sóng trực tiếp.
[ Ủa? Chị gái ơi chị làm sao thế? Đây đâu phải câu hỏi riêng tư về chuyện tình cảm đâu, sao chị lại nói lắp bắp thế kia? ]
[ Ê-kíp chương trình cho các anh chị quen biết nhau? Ý ngoài lời chẳng phải là đang ám chỉ một trong ba khách mời còn lại sao? ]
Bởi vì sức ảnh hưởng của Chu Vi không hề nhỏ, hơn nữa sự việc bản quyền từ trước đến nay vẫn luôn đón nhận rất nhiều sự chú ý, nên ở bên ngoài chương trình, trên Weibo cùng nhiều nền tảng mạng xã hội khác cũng đều đang xôn xao bàn tán xem chuyện của cô rốt cuộc đã được giải quyết như thế nào.
Trên các diễn đàn buôn chuyện giải trí thậm chí còn có người lập bài viết, phân tích tỉ mỉ từng người một trong ba vị khách mời còn lại của chương trình [ Nhóc con là siêu nhân ], xem ai mới là người có khả năng cao nhất trở thành "vị quý nhân" trong miệng Chu Vi.
[ Đầu tiên là loại trừ Chu Húc nhé, cậu ấy trẻ tuổi hơn Chu Vi, lại không có bối cảnh của nhà tư bản lớn đứng sau. ]
[ Sở Hàm là diễn viên, mấy năm nay tài nguyên phim ảnh cũng bình thường, nếu cô ấy có khả năng giúp Chu Vi giải quyết ổn thỏa vụ bản quyền thì bản thân cô ấy đã không đến mức chẳng nhận được kịch bản nào phù hợp rồi. ]
Ngay trong lúc mọi người còn đang không ngừng nghiên cứu, một tin tức lá cải mới tinh đã xuất hiện.
[ Mấy bác không cần đoán già đoán non nữa đâu, chính là ba nhỏ của nhóc Minh đấy. Ông chủ công ty quản lý cũ của Chu Vi vừa mới "trượt tay" bấm thích một bài đăng Weibo suy đoán về việc "Bạc gia ra mặt" kìa. ]
[ Hai cha con nhà nhóc Minh nổi tiếng như cồn mà đến giờ vẫn không thèm mở tài khoản mạng xã hội, cũng chẳng có tin đồn nào về việc ký hợp đồng với công ty quản lý cả, chứng tỏ đã loại trừ được khả năng cố tình đánh bóng tên tuổi rồi. Tôi thấy tin này đáng tin đấy nha. ]
[ Chẳng trách Chu Vi lại bảo đó là một vị quý nhân bất ngờ, lại còn không mưu cầu báo đáp. Xem ra đây thực sự là một sự giúp đỡ thuần túy xuất phát từ lòng tốt rồi. ]
Bạc gia.
Tại phòng ngủ của Bạc Nhất Minh.
Cậu nhóc vừa mới thúc giục ba nhỏ đi rửa mặt đánh răng xong, hiện tại đang ở bên trong lều trại dọn dẹp lại mọi thứ.
Nhóc con chẳng muốn ba nhỏ lúc ngủ phải chịu chút nào khó chịu đâu.
Đột nhiên, phòng phát sóng của chương trình lại ồ ạt đón nhận một lượng lớn khán giả mới tràn vào, mà ai nấy đều là đến để... "cầu nguyện".
[ Cầu xin cho con tìm được công việc mới với mức lương năm trăm triệu một năm ạ. ]
[ Cầu cho con thuận lợi thi đỗ công chức, vinh quy bái tổ ạ. ]
Những khán giả vốn đang theo dõi chương trình từ trước đều ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, mất nửa ngày trời tìm hiểu mới làm rõ được ngọn ngành.
Hóa ra là do vụ việc của Chu Vi đã đẩy ba nhỏ của Nhất Minh lên thẳng bảng từ khóa tìm kiếm nóng trên Weibo, từ đó thu hút một lượng lớn người xem mới kéo đến đây hóng hớt.
[ Ủa mọi người ơi, mọi người có cầu nguyện thì cũng phải nhìn cho rõ ràng chứ, ba nhỏ hiện tại đâu có ở đây đâu á. ]
[ Nhóc Minh mà biết có nhiều khán giả tràn vào phòng mình thế này, có khi nhóc con lại tưởng mọi người kéo đến để bỏ phiếu bầu chọn cho mình ấy chứ. ]
[ Bỏ phiếu á? Có chỗ nào để bỏ phiếu cho nhà này đâu ta? ]
[ Làm gì có chỗ nào để bỏ phiếu đâu bà ơi, bình luận trên màn hình chỉ đang đùa vui thôi hà, thật sự cười chết mất. ]
[ Nhóc Minh ơi, con cũng mau đi kiểm tra ba nhỏ của con chút đi xem sao, đi tắm rửa gì mà lâu thế không biết! Làm tụi này sốt ruột chết đi được. ]
[ Tôi ở nhà cũng đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi hết rồi nè, chỉ còn ngồi lót dép đợi ba nhỏ vào kể chuyện cổ tích cho tụi mình nghe thôi đó nha ~ ]
Chẳng là trên đường quay trở về lúc nãy, trong lúc hai cha con đang ríu rít trò chuyện với nhau, Ôn Từ Thư đã nhận lời tối nay sẽ kể chuyện trước khi ngủ cho chú khỉ con nghe, thế nên khán giả ai nấy đều đang vô cùng háo hức mong chờ.
-
Tại phòng ngủ ở tầng hai của biệt thự lớn.
Ôn Từ Thư tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ quấn hờ một chiếc áo choàng tắm dáng dài.
Cậu vốn dĩ muốn đi vào phòng ngủ lấy điện thoại để xem giờ, kết quả vừa mới bước tới liền nhìn thấy người đàn ông đang im lặng ngồi trên chiếc ghế sofa đơn.
Vừa rồi sau khi cả nhà cùng nhau về đến nhà, Albert đã đợi sẵn ở đây từ lâu, thế nên Bạc Thính Uyên liền đi thẳng vào thư phòng để xử lý công việc.
Lúc này trong phòng là một khoảng tối tăm, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào.
Bạc Thính Uyên khoác trên mình chiếc áo sơ mi đen, cả người gần như ẩn giấu vào trong bóng đêm khiến người ta không cách nào nhìn rõ thần sắc, mu bàn tay tùy ý đặt trên thành vịn trông có phần hơi tái nhợt.
Chợt nhìn qua, cả người hắn toát ra vẻ u tối giống hệt như những con quỷ hút máu trong truyền thuyết thời Trung cổ ở châu Âu vậy.
Bạc Thính Uyên lẳng lặng ngắm nhìn người vừa xuất hiện.
Mái tóc Ôn Từ Thư được búi gọn lên một cách tùy ý, vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống bên cổ, theo từng bước đi thong thả, một luồng hương thơm nồng nàn quyến rũ thoảng qua.
Hiển nhiên là vì để thuận tiện cho việc thay đồ ngủ nên chiếc áo choàng tắm được mặc vô cùng lỏng lẻo và tùy tiện.
Thắt lưng nơi eo nhỏ buộc không đủ chặt, vạt áo đắp chéo nơi cổ áo trễ xuống, làm lộ ra chiếc cổ thon dài như cổ thiên nga, làn da trắng ngần trước ngực có thể sánh ngang với mỡ dê mỹ ngọc.
Khi đôi chân dài giao nhau cất bước, vạt áo rủ xuống che đậy nửa kín nửa hở, mang một loại gợi cảm khiến người ta không kìm được muốn dòm ngó xem tận cùng bên trong.
Ôn Từ Thư nhớ rõ lúc mình trở về phòng thì đèn phòng khách, phòng ngủ và hành lang đều được bật sáng trưng, hiển nhiên là có người đã cố tình tắt hết đi.
"Albert về rồi à?" Ôn Từ Thư vờ như không có chuyện gì xảy ra mà bước về phía cạnh giường, định bụng đi lấy điện thoại.
Thế nhưng ngay khi đi ngang qua người hắn, cổ tay cậu đã bị nắm chặt lấy.
Ôn Từ Thư mới tắm xong nên làn da mỏng mềm rất ấm áp, hiếm khi cậu cảm nhận thấy lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên lại có nhiệt độ thấp đến thế.
Cậu vừa định mở miệng nói chuyện thì hai đầu gối đã bị đầu gối của Bạc Thính Uyên thúc mở ra, cả người trực tiếp ngồi sụp lên đùi hắn.
Theo cử động đó, chiếc áo choàng tắm vốn dĩ đã lỏng lẻo lập tức dọc theo đùi Ôn Từ Thư mà tản ra hai bên, để lộ làn da trắng mịn màng nhìn không sót một góc.
Cậu định giơ tay kéo áo lại thì hai bên cổ tay đã bị giữ chặt lấy cùng một lúc, rồi chậm rãi bị kéo ra sau thắt lưng.
Không chỉ có thế, sau khi một tay của Bạc Thính Uyên nắm gọn hai cổ tay cậu, hắn còn ấn nhẹ vào sau eo cậu một cái.
Ôn Từ Thư bất đắc dĩ phải ưỡn ngực nép sát vào lòng hắn, dán chặt lên v*m ng*c rắn rỏi.
Dù cho chất vải quần tây của Bạc Thính Uyên thuộc hàng cao cấp thượng hạng, nhưng làn da phần đùi trong của Ôn Từ Thư lại quá mức mịn màng và mỏng manh, nên chỉ cần cọ xát nhẹ như vậy thôi là đã cảm nhận được rõ ràng cảm giác thô ráp.
Ôn Từ Thư vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng vì tư thế này, những ngón chân ở trong chiếc dép lê mềm mại khẽ động đậy.
Cậu rũ mắt xuống, tìm kiếm một tiêu điểm cho tầm mắt của mình - chiếc cổ áo sơ mi màu đen.
"Nhất Minh vẫn còn đang đợi em sang dỗ ngủ --"
Lời của cậu đột ngột im bặt, nguyên do là vì bàn tay của Bạc Thính Uyên vừa vặn đặt lên phần đùi thon thả, mịn màng của cậu.
Giống hệt như tư thế cưỡi ngựa, Ôn Từ Thư không tự chủ được mà khẽ khép đầu gối vào trong, nhưng hành động đó lại cứ như thể đang cố tình kẹp chặt lấy đôi chân dài của Bạc Thính Uyên, khiến cậu chỉ còn cách luống cuống buông lỏng ra lần nữa.
Những ngón tay đang bị khóa chặt sau thắt lưng của cậu khẽ cựa quậy. Khi gương mặt của Bạc Thính Uyên áp sát lại gần, trái tim cậu bỗng chốc đập loạn nhịp.
Căn phòng vô cùng yên tĩnh, Bạc Thính Uyên gần như có thể nghe thấy cả tiếng thở dồn dập lẫn tần suất phập phồng nơi lồng ngực cậu.
Hắn dán chặt vào gò má mềm mại của cậu mà cọ xát, vừa quấn quýt bên tai vừa nhẹ giọng hỏi bằng tiếng Pháp: [Em không định dỗ dành tôi chút nào à?]
Luồng hơi thở nóng bỏng nơi bờ môi hắn phả thẳng vào tai Ôn Từ Thư, làm cậu mất tự nhiên mà khẽ vặn vẹo vòng eo thon, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đau tay."
Bạc Thính Uyên lập tức buông cổ tay cậu ra, dịu dàng xoa bóp, rồi lại siết vòng tay ôm người vào lòng chặt hơn.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự cựa quậy mềm mại, khẽ khàng đầy thẹn thùng và căng thẳng của người trong lòng, tựa như có vô số chiếc lông vũ đang m*n tr*n chiếc v**t v* trái tim hắn, khiến hắn muốn ngừng mà không được, chỉ muốn chiếm hữu nhiều hơn nữa.
Cảm nhận được vòng ôm thân mật và ấm áp của hắn, Ôn Từ Thư khẽ khàng hỏi: "Em phải... phải dỗ anh thế nào đây?"
Anh nói cho em biết đi chứ.
Vừa dứt lời, cậu liền nhận ra hầu kết của Bạc Thính Uyên khẽ lăn lên lộn xuống.
Ngay sau đó, Ôn Từ Thư bị hắn chậm rãi đẩy ra một chút, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, bốn mắt nhìn nhau chăm chú qua lớp tròng kính.
Thật kỳ diệu, Ôn Từ Thư bỗng nhiên không thầy cũng tự hiểu được ý vị trong ánh nhìn rực lửa ấy.
Đồng thời với việc hạ rũ rèm mi, cậu rút bàn tay đang bị hắn nắm giữ ra, chậm rãi đưa lên tháo chiếc mắt kính của hắn.
Chuyện tháo kính này vừa mới xảy ra hồi buổi chiều, bởi vậy tính định hướng của hành động này thực sự là quá mức rõ ràng.
Ôn Từ Thư dường như cũng bị lây cảm giác khát nước từ hắn, cậu khẽ nuốt nước bọt một cái. Hàng lông mi thon dài của cậu run rẩy, căn bản chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Bạc Thính Uyên cảm nhận được từng chút thay đổi rất nhỏ khi chiếc kính được rút ra, tựa như một ngòi nổ đang bén lửa, theo sự lấn tới của ngọn lửa, khoảng cách an toàn cũng dần biến mất từng chút một.
Sau khi chiếc kính được tháo xuống, Ôn Từ Thư khẽ mím mím bờ môi mỏng mềm hơi khô khốc, rục rịch định nói: "Em......"
Sau eo bỗng bị một lòng bàn tay vững chãi đỡ lấy rồi nâng lên, cậu buộc phải đối diện với đôi mắt màu xanh lục đậm kia.
Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy mang vẻ thần bí và nồng đượm đến say lòng người. Tầm mắt Ôn Từ Thư dời xuống đôi môi hắn, bờ môi mỏng gợi cảm, ẩn chứa sức hút chí mạng mà chỉ những người đàn ông trưởng thành được năm tháng ưu ái mới có được.
Cậu nhanh như chớp ghé sát lại gần chạm nhẹ vào đôi môi ấy một cái, ngay sau đó liền ngửa người ra sau, nghiêng mặt né tránh tầm mắt rồi nhìn đăm đăm ra phía ban công bên ngoài: "Như thế này được chưa?"
Bạc Thính Uyên hơi cúi đầu, dùng chóp mũi cọ qua đường cong tinh tế, rõ ràng nơi bên gáy cậu, hít một hơi thật sâu để cảm nhận hương thơm mềm mại mang theo hơi ấm cơ thể ấy.
Ôn Từ Thư cảm giác được một chút ngứa ngáy, kèm theo đó là một chút khát vọng muốn nói lại thôi.
Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận cái chạm khẽ khàng mang theo sự mập mờ và quyến luyến không thể gọi tên.
Cậu vậy mà lại thấy hối hận, đáng lẽ ra không nên chỉ chạm nhẹ một cái như vậy.
Sự không thỏa mãn ập đến bất ngờ làm cậu sinh ra một tia bực bội hiếm thấy.
Bàn chân đi dép lê của Ôn Từ Thư dùng sức di di trên thảm, giọng điệu mang theo vẻ hờn dỗi mà chính cậu cũng không tự nhận ra: "Nếu còn không mau qua đó, Nhất Minh sẽ sang đây tìm em mất."
Tay cậu đã chống lên cánh tay Bạc Thính Uyên, chuẩn bị đẩy hắn ra để đứng dậy, kết quả lại bị cánh tay hắn vòng qua giữ chặt lấy đôi chân dài rồi bế bổng lên.
Trong lúc tà áo choàng tắm đung đưa, Ôn Từ Thư cuống quýt nhắc nhở: "Em còn chưa thay đồ ngủ nữa, không thể qua đó như thế này được."
"Ừm." Bạc Thính Uyên vững vàng ôm lấy người trong lòng, cất bước đi về phía phòng của mình.
Ôn Từ Thư không rõ nguyên do, hai bắp chân buông thõng khẽ đung đưa nhè nhẹ.
Khi Bạc Thính Uyên đi ngang qua tấm bình phong ngăn giữa hai phòng ngủ, một chiếc dép lê bỗng chốc rơi xuống đất vang lên một tiếng "bạch".
Các dây thần kinh của Ôn Từ Thư khẽ nảy lên, cậu giữ lấy vai hắn: "Đi đâu thế?"
Trong chớp mắt, cậu đã bị bế vào phòng thay đồ của Bạc Thính Uyên.
Bạc Thính Uyên một tay ôm chặt lấy cậu, chừa ra một bàn tay để rút một bộ đồ ngủ màu xanh biển từ trong tủ ra.
"Thay quần áo."
Đầu óc Ôn Từ Thư vang lên một tiếng "đùng", vành tai cậu lập tức nóng bừng.
Khung cảnh lần trước hắn giúp mình thay đồ ngủ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Dù cho lúc ấy hắn có tỏ ra là một người chính nhân quân tử tuyệt đối, mắt không nhìn lung tung, thế nhưng ...
Đây là đồ ngủ của Bạc Thính Uyên mà?
Mọi suy nghĩ hỗn độn, rối bời trong đại não cậu ngay lập tức bị quét sạch sành sanh.
"Ồ."
Ôn Từ Thư nhanh chóng đón lấy bộ quần áo, đôi chân dài buông thõng khẽ nhúc nhích, "Vậy anh đặt em xuống đi."
Nhưng cậu lại chẳng thể ngờ được, Bạc Thính Uyên thế nhưng lại ôm cậu đi thẳng đến phía cuối giường, khom lưng đặt cậu ngồi xuống cạnh giường.
Giường của Bạc Thính Uyên, lại còn mặc đồ ngủ của Bạc Thính Uyên. Rõ ràng là chưa có chuyện gì xảy ra, thế nhưng hơi thở của Ôn Từ Thư lại dồn dập một cách mờ ám.
Bầu không khí yên tĩnh lúc này tựa như thanh củi khô trong lò sưởi gặp phải lửa lớn, nổ ra những tiếng tách tách giòn giã.
Ôn Từ Thư thấy hắn đứng ở bên mép giường, căn bản không có ý định rời đi.
Cậu cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, sợ sẽ bắt gặp những cảm xúc xa lạ trong đôi mắt hắn, chỉ đành dùng bàn chân trắng muốt gác lên đầu gối hắn, chậm rãi đẩy hắn ra sau, lẩm bẩm nói: "Để em tự mặc."
Bạc Thính Uyên nhìn đôi chân thon dài kiều diễm trước mắt, giơ tay nắm lấy cổ chân cậu, chậm rãi dùng lực xoa miết nhẹ nhàng: "Tôi đi lấy mắt kính."
Ngay sau khi hắn xoay người bước ra ngoài, Ôn Từ Thư hoảng hốt liếc nhìn cổ chân một cái, rồi nhanh thoăn thoắt thay bộ đồ ngủ vào.
Chỉ là các dì giúp việc dường như không có thói quen cài sẵn cúc cho đồ ngủ của Bạc Thính Uyên, thế nên khi Bạc Thính Uyên đeo kính đi trở vào, Ôn Từ Thư vẫn đang cúi đầu luống cuống cài từng chiếc nút thắt.
Đến khi Ôn Từ Thư xoay lưng về phía mình, Bạc Thính Uyên liền tiến lên phía trước, đón lấy những chiếc cúc áo rồi giúp cậu cài từng cái một từ dưới lên trên.
Sau khi chu đáo chỉnh sửa lại cổ áo cho cậu xong xuôi, hắn khom lưng bế bổng đôi chân dài của cậu lên, đặt hai chân cậu vòng qua eo mình: "Được rồi, tôi đưa em sang phòng Nhất Minh."
Ôn Từ Thư không dám nhìn hắn, đành tựa cằm lên hõm cổ của người đàn ông.
Lúc bước ra khỏi phòng, cái cảm giác không thỏa mãn vừa rồi lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng cậu.
Hóa ra cái tên này lại dễ dỗ dành đến thế sao?
Chỉ cần khẽ chạm nhẹ một cái là đã thỏa mãn rồi? Thế còn bản thân cậu thì rốt cuộc là bị làm sao thế này?!
Ôn Từ Thư vừa ngượng ngùng vừa bực bội, khẽ khua khua hai chân.
Bạc Thính Uyên không đi thang máy mà dọc theo lối cầu thang bộ ở hành lang, thong thả bế cậu bước lên tầng ba.
Tâm trí Ôn Từ Thư cứ mãi trầm bổng, trôi dạt tận đâu đâu nên dĩ nhiên chẳng hề phát hiện ra điều đó.
Chỉ đến khi nghe thấy tiếng hắn bước đến nơi, cậu mới theo bản năng lóe lên một suy nghĩ: Phòng ngủ sao mà gần thế nhỉ.
Chờ tới lúc được Bạc Thính Uyên đặt chân chạm đất, Ôn Từ Thư mới chú ý tới một tay của hắn thế nhưng vẫn luôn xách theo chiếc dép lê ban nãy bị rơi của mình.
Bạc Thính Uyên đặt đôi dép xuống ngay bên chân cậu.
Ôn Từ Thư cúi đầu xỏ chân vào, khẽ lý nhí trong cổ họng: "Cảm ơn."
Hoặc có lẽ, cậu càng nên nói một lời xin lỗi mới đúng. Xin lỗi người đàn ông chu đáo và dịu dàng này vì những cảm xúc hờn dỗi, bất mãn vô cớ vừa bất chợt dâng lên trong lòng mình.
Lời vừa dứt, chiếc cằm nhỏ đã bị những ngón tay thon dài nâng lên.
Ôn Từ Thư buộc phải ngước nhìn hắn, ánh mắt cậu mất tự nhiên mà chớp động liên hồi, mang theo một sự khát khao mãnh liệt nào đó mà chính cậu cũng không tự biết.
Dưới ánh đèn nơi hành lang, dáng vẻ Bạc Thính Uyên cao lớn và chói mắt đến mức gần như không thể nhìn thẳng.
Hắn đánh giá bộ đồ ngủ của mình đang bao bọc trên cơ thể của Ôn Từ Thư, rồi đưa ra một lời nhận xét vô cùng khách quan: "Quần áo rộng quá."
Ôn Từ Thư: "......"
Cậu lập tức vỗ bay bàn tay của hắn ra, vừa lầm bầm lầu bầu vừa xoay người bỏ đi: "Ngủ ngon nhé!"
Bạc Thính Uyên đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu bước vào trong phòng.
-
Bên trong lều trại.
Sau khi Ôn Từ Thư bò vào trong, cậu liền cách một lớp chăn ôm lấy chú khỉ con đang cười tủm tỉm: "Bảo bối, có phải con đã đợi ba lâu rồi không? Ba ba đến kể chuyện cổ tích cho con nghe đây."
Bạc Nhất Minh kinh ngạc nhìn bộ đồ ngủ trên người ba nhỏ, nhóc con dùng ngón tay nhéo nhéo một bên ống tay áo: "Bộ quần áo này con chưa thấy ba mặc bao giờ luôn á, ba nhỏ ơi, đồ mới gửi tới ạ?"
Chẳng đợi Ôn Từ Thư kịp lên tiếng, chú khỉ con đã nhanh nhảu nói tiếp: "Ủa, sao trông giống bộ ba lớn hay mặc thế nhỉ."
Ôn Từ Thư: "......"
Cậu vội vàng rụt tay về, lấp l**m: "Không phải đâu. Chỉ là cùng kiểu dáng thôi hà."
"Dạ." Bạc Nhất Minh cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhóc con dĩ nhiên chẳng thèm hoài nghi một chuyện nhỏ nhặt như vậy.
[ Ủa dị chưa? Hình như bộ đồ đó hơi rộng thì phải, hai vợ chồng nhà này còn có sở thích mặc chung đồ ngủ của nhau nữa hả? ]
[ Hiển nhiên là không phải rồi, với kích cỡ người của daddy nhóc Minh thì khẳng định không thể nào ních vừa đồ của ba nhỏ được, cho nên chỉ có thể là ... Ha ha ha. ]
Ôn Từ Thư mở cuốn truyện cổ tích về chú kỳ lân ra, tìm đến phần mà Bạc Nhất Minh đã đọc dở lúc trước rồi bắt đầu đọc tiếp.
Chất giọng Pháp lưu loát cùng ngữ điệu dịu dàng, trầm bổng đã mang đến cho khán giả một bất ngờ nho nhỏ trước giờ đi ngủ.
[ Tôi cứ tưởng chỉ là kể chuyện cổ tích bình thường thôi, sao hai ba con nhà này lại chơi hẳn truyện bằng tiếng Pháp thế kia? ]
[ Tiếng Pháp của ba nhỏ tốt đến vậy luôn á?? ]
[ Nếu tiếng Pháp không tốt thì sao có thể kết hôn với một người lai Pháp rồi sinh ra một nhóc con sở hữu một phần tư dòng máu lai Trung - Pháp được chứ? Hợp tình hợp lý quá rồi còn gì. ]
[ Mê cái cách vợ yêu nói tiếng Pháp dịu dịu dàng dàng quá đi mất, ôm lấy hôn tới tấp luôn! ]
Ôn Từ Thư ôm lấy chú khỉ con, vừa đọc được vài câu, tầm mắt cậu bỗng chốc rơi vào phần cổ tay áo của bộ đồ ngủ.
Cậu chợt nhận ra từng tấc da thịt trên cơ thể mình hiện tại đều đang được bao bọc bởi quần áo của Bạc Thính Uyên, khiến khuôn mặt cậu không hiểu thấu cứ thế đỏ bừng lên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.