3.075 chữ · ~21 phút đọc
Mùa mới của chương trình thực tế [Nhóc con là siêu nhân] đã chính thức bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Các mẹ bỉm sữa, những người yêu thích chương trình gia đình và người hâm mộ của các ngôi sao khách mời đã sớm túc trực đúng giờ.
Người dẫn chương trình đang giới thiệu địa điểm ghi hình lần này: Một trang trại hoa viên rộng lớn có hồ nước và đồng ruộng ở vùng ngoại ô.
Ống kính flycam từ trên cao nhìn xuống vùng đất yên bình.
Một nửa nông trại bao quanh hồ nước, phía còn lại là những hàng thông cao vút thẳng tắp cùng vườn hoa rực rỡ với hàng chục loại hoa đang rập rờn trong gió.
Những bông lúa chín vàng óng ả đung đưa trên cánh đồng lúa nhỏ, trên thảm cỏ có đàn gà vịt được nuôi thả, và một vườn cây ăn quả sai trĩu những trái cam, hồng, vàng chín mọng.
Bốn căn nhà gỗ nhỏ mái dốc hiện ra trước mắt, cửa chính đều mở về phía khoảng sân chung ở chính giữa.
Khi ống kính lướt nhanh qua các nhà gỗ và sân giữa, khán giả có thể thấy rõ đây là nơi nghỉ ngơi và chuẩn bị bữa ăn của bốn cặp khách mời.
[Oa, nông trang mùa thu trông đẹp thật đấy!]
[Khách mời đi du lịch à? Lại là kiểu nhận lương triệu đô để đi nghỉ dưỡng đây mà?]
[Trông cũng bình thường, không có ngôi sao nào mình thích cả, giải tán thôi.]
[Cứ đợi khách mời ra hết đã rồi tính.]
Trong lúc khán giả đang bàn luận, cặp khách mời đầu tiên xuất hiện.
Đó là nữ ca sĩ đi theo phong cách thanh thuần Chu Vi và cô con gái 5 tuổi Nhung Nhung.
Hai mẹ con đều đẩy vali, mỉm cười vẫy tay trước ống kính. Nhung Nhung nép sát vào mẹ, có vẻ hơi lúng túng vì không biết phải nhìn vào máy quay nào.
[Nhung Nhung và mẹ giống nhau quá ~ Khí chất thật thanh sạch, thuần khiết, sau này chắc chắn cũng là nữ thần văn nghệ thôi ~]
[Cái nhìn đầu tiên đã đoán ra ngay Nhung Nhung là con gái Chu Vi, ngũ quan cứ như đúc từ một khuôn ra vậy.]
Cặp khách mời thứ hai là một thành viên của nhóm nhạc nam, Chu Húc.
Đứa trẻ trong vòng tay anh khoảng chừng 4 tuổi, tên là Tiểu Thất. Tiểu Thất có cái đầu tròn xoe, đôi mắt to như chuông đồng đang nhìn chằm chằm vào nhiếp ảnh gia, mắt không rời, cũng chẳng buồn chớp.
[Ối trời, Tiểu Thất em bị sao thế? Em không biết chớp mắt à?]
[Tiểu Thất hóa ra là con nhà Chu Húc sao? Tôi cứ tưởng là tổ người thường cơ, xin lỗi nhé, các chị xin lỗi bé con và bố nhé.]
Chu Vi và Chu Húc từng có cơ hội biểu diễn cùng sân khấu nên được coi là người quen cũ, vừa gặp mặt đã nhỏ giọng trò chuyện.
Cặp khách mời thứ ba xuất hiện là Sở Hàm đeo kính râm cùng cậu con trai bảy tuổi Tinh Tinh, cô vẫy tay nhiệt tình gia nhập: "Hello, chúng tôi tới rồi đây!"
Sở Hàm vừa ra mắt đã đạt danh hiệu Ảnh hậu, kết hôn với mối tình đầu khi còn rất trẻ, sau đó lui về hậu phương mấy năm, hành sự vô cùng kín tiếng.
Lần này có thể mang theo con trai tham gia chương trình quả thực là điều hiếm thấy.
[Hazzz, Sở Hàm kết hôn sớm như vậy là điều tôi không thể hiểu nổi nhất luôn ấy.]
[Tinh Tinh bảy tuổi rồi sao? Trông không giống lắm nhỉ, sao trông chỉ cao bằng đứa cháu sáu tuổi nhà tôi thế kia?]
[Thôi xong, tôi đoán sai bét nhè rồi, tôi cứ nghĩ Tinh Tinh là tổ người thường cơ (Nói nhỏ một câu, hình như bé không di truyền được nhan sắc của Sở Hàm thì phải).]
[Vẫn chưa trổ mã hết thôi mà, trẻ con sáu bảy tuổi vốn chưa định hình hẳn đâu, đừng vội, đừng vội.]
[Nhóc tì lớn tuổi nhất, nhan sắc cao nhất là bạn nhỏ Nhất Minh, hóa ra lại là người thường ư?]
[Ở video giới thiệu của nhóm phụ huynh, thấy "người mẹ" dáng cao khí chất như vậy, sinh ra được bé Nhất Minh cũng là chuyện thường tình thôi.]
Giữa lúc khán giả đang thảo luận nhiệt tình, Bạc Nhất Minh tung tăng đẩy hai chiếc vali siêu lớn lao về phía ống kính.
Theo sau cậu thiếu niên đầy hăng hái là một bóng người thong thả tiến lại, đội chiếc mũ rộng vành màu đen che nắng, cũng đang đẩy một chiếc vali siêu lớn.
[Nhan sắc lai của bé Nhất Minh làm tôi không thể rời mắt được, ước gì có một đứa con trai soái khí như thế!]
[Tôi cũng muốn, ba tuổi tôi sẽ tống nó đi làm mẫu nhí ngay để kiếm tiền nuôi tôi *Tiếng lòng của ác quỷ*.]
Nhân vật ở đằng xa trong ống kính mặc một chiếc sơ mi vải lanh cổ chữ V rộng, vạt áo vô cùng rộng rãi, phiêu dật.
Tuy chưa nhìn rõ mặt mũi nhưng từ dáng người thanh mảnh kia, ai cũng có thể cảm nhận được một khí chất ưu nhã, văn nhã rất trực quan. Trên màn hình hiện lên dòng giới thiệu là [Nhất Minh] / [Ba nhỏ của Nhất Minh].
[Trời đất ơi, là BA! Video giới thiệu tôi thấy mờ mờ mái tóc dài đến thắt lưng, đen mượt vô cùng, đẹp dã man luôn ấy.]
[Đoán sai rồi, tôi cứ tưởng là mẹ! Nhưng mà... tự nhiên thấy hứng thú kỳ lạ, có ai hiểu ý tôi không?]
[Hahaha tôi cũng vậy...]
Khi bóng người dần tiến gần đến máy quay, một cơn gió ập tới thổi tung vạt áo của cậu.
Ở phía xa màn hình, dưới bầu trời xanh mây trắng, một đàn chim bay vút lên từ rừng thông. Khán giả cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng gương mặt trắng như sứ cùng đường cằm sắc sảo dưới vành mũ.
Theo động tác giơ tay đẩy mũ của cậu, đôi mắt phượng khẽ nhếch lên đã tô điểm thêm vẻ kinh diễm cho khuôn mặt vốn dĩ không tì vết.
Trong phút chốc, trên màn hình phát sóng trực tiếp hiện lên những tiếng thét chói tai đủ để che lấp cả ống kính.
[A a a a a a a a a a a a a!]
[Trời ơi! Ba là một đại mỹ nhân sao?]
[Người đẹp xuất hiện là tự mang theo bầu không khí và nhạc nền đúng không? Cảnh tượng vừa rồi quá đỗi nghệ thuật và tươi mới luôn!]
[Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Tổ chương trình gọi người phong hoa tuyệt đại, dung mạo xuất chúng thế này là "người thường"?]
[Các quản lý nghệ sĩ trong giới, mắt các người mù hết rồi sao? Một tiểu mỹ nhân cổ điển phi giới tính thế này mà không cho debut à?]
[Đừng nghi ngờ nữa, mù từ lâu rồi.]
Trong số các khách mời, Chu Vi nhìn người vừa tới, kinh ngạc hỏi ra điều mà khán giả đang thắc mắc: "Cậu là... ba của đứa trẻ sao?"
Ở bên kia, Sở Hàm vốn đang cầm chai nước khoáng định uống, tay cũng phải khựng lại.
Cô cũng kinh ngạc không kém khi nhìn cậu thiếu niên cao mét rưỡi: "Bé con, cháu chín tuổi rồi sao?"
Làm sao dám tin một chàng trai trông như mới đôi mươi lại có thể là ba của một đứa trẻ chín tuổi? Mọi người tập thể chấn kinh.
Bạc Nhất Minh từ sáng sớm đã hưng phấn không thôi, giờ chính thức vào chương trình lại càng hăng hái hơn.
Cậu gật đầu lia lịa: "Vâng ạ! Chào dì ạ!"
Nhung Nhung - con gái Chu Vi, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô nhìn người lớn đẹp đến mức vượt quá nhận thức của mình, mờ mịt hỏi: "Mẹ ơi, con phải gọi chú là gì ạ?"
Tiểu Thất vốn đang nằm trong lòng Chu Húc cũng ló đầu ra, chớp chớp mắt. Đôi mắt như quả nho của cậu bé nhìn về phía Ôn Từ Thư dịu dàng, hơi há miệng, thốt ra giọng nói nãi thanh nãi khí: "Ba nhỏ?"
Nhung Nhung là người đầu tiên bật cười:
"Phụt..." rồi thẹn thùng nép sát vào bên người mẹ. Mọi người xung quanh cũng đều cười rộ lên.
[Mới vào chương trình là đã có ngay động tác nhận mỹ nhân làm cha rồi sao?]
[Duyệt duyệt, không hổ là đại ca 4 tuổi, dẫu có tè dầm cũng vẫn đầy lý lẽ.]
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
[Có ai thấy biểu cảm lảo đảo của Chu Húc không! Chương trình mới phát sóng năm phút mà con trai đã muốn chạy theo người khác rồi... Cười chết mất.]
Chu Húc đâu ngờ cậu con trai nhỏ lại gọi như vậy, vội vàng cúi đầu nhắc nhở: "Tiểu Thất, không được gọi bừa là ba. Đây là ba của anh Nhất Minh."
"Gọi là chú là được rồi."
Ôn Từ Thư mỉm cười nhìn hai đứa trẻ,
"Chào Nhung Nhung, chào Tiểu Thất."
Sau đó, cậu quay sang cậu bé bảy tuổi có phần trầm mặc: "Còn cả Tinh Tinh nữa, chào cháu nhé."
Tinh Tinh gật đầu rất lễ phép. Cậu bé lưu ý đến phần tóc mái rủ xuống dưới vành mũ của "người chú" này, trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc.
Khi các khách mời đang làm quen với nhau, cánh cổng lớn của nông trang chậm rãi khép lại.
PD của tổ chương trình vẫy tay nhiệt tình:
"Tạm biệt các khách mời! Chiều mai chúng tôi sẽ quay lại đón mọi người!"
"Hả?" Chu Húc ngơ ngác nhìn theo, xung quanh quả thực không còn một nhân viên nào của tổ chương trình ở lại.
"Chúng ta sẽ tự sinh hoạt ở đây một mình sao?"
Sở Hàm lần đầu tham gia show thực tế phát sóng trực tiếp nên vô cùng kinh ngạc: "Chẳng lẽ không có ai cả? Quy tắc trò chơi đâu?"
Tinh Tinh vốn dĩ luôn cúi đầu bất ngờ lên tiếng: "Mẹ ơi, đây không phải trò chơi, đây là quan sát sinh hoạt."
Cậu tùy tiện chỉ về mấy hướng: "Máy quay đều đang ghi hình kìa."
[Ơ? Nhưng mà... vừa nãy ống kính quét qua nhà bếp, trong đó trống không chẳng có gì cả.]
[Theo lý thường thì phải phát tiền cho mọi người chứ? Ăn cơm thì làm thế nào?]
[Thử thách sinh tồn ở nông trại? Không lẽ định bắt họ tự giết gà giết vịt thật sao?]
[Oa, thiết lập chương trình đơn giản mà bạo liệt quá, tôi thích!]
Tinh Tinh vừa dứt lời, một bóng người cao hơn cậu bé đột nhiên nhảy tới gần.
Bạc Nhất Minh nhiệt tình nói: "Tinh Tinh, em giỏi thật đấy!"
Tinh Tinh nhìn người anh trai soái khí trước mặt, ánh mắt hơi có chút cảnh giác mà lùi lại một bước phía sau.
Sở Hàm vội giải thích thay: "Nhất Minh à, Tinh Tinh tính cách hơi nội tâm, cháu đừng để bụng nhé."
Tinh Tinh khẽ trễ môi, có vẻ không mấy đồng tình với lời của mẹ mình. Bạc Nhất Minh lắc đầu: "Không sao đâu ạ, cháu thì hướng ngoại lắm."
Cậu quay mặt lại hỏi: "Đúng không ba nhỏ?"
Ôn Từ Thư cười gật đầu: "Ừm, Nhất Minh nhà mình vừa hướng ngoại lại vừa hoạt bát."
"Hì hì!" Nghe ba nhỏ khen, Bạc Nhất Minh tự hào vểnh cằm lên.
[Cái thằng nhóc này, đang khoe khoang cái gì thế không biết?]
[Tính cách bé Nhất Minh cởi mở ghê, tôi thích.]
[Dù bé không cởi mở thì bà cũng vẫn thích thôi *Tôi nhìn mặt là biết bà đang nghĩ gì rồi nhé*.]
[Hahaha cười chết mất, tôi cũng vậy...]
-
Bên ngoài nông trang có một con đường dẫn đến một căn biệt thự, đó chính là điểm làm việc tạm thời của tổ chương trình.
Tại bãi đỗ xe gần nông trang, có hai chiếc xe bảo mẫu hạng sang màu xám bạc và một chiếc ô tô tư nhân màu đen.
Albert sau khi trao đổi với nhân viên chương trình xong thì đi về phía xe bảo mẫu.
Mấy nhân viên nhìn theo bóng anh ta lên xe mới bắt đầu bàn tán:
"Mọi người có thấy người đàn ông cực kỳ cao, còn đeo khẩu trang đen kia không?"
"Mọi người nói xem, người đó có phải là người mà bé Nhất Minh gọi là "ba lớn" không?"
"Chắc chắn rồi, vừa rồi tôi có nhìn kỹ một chút, hình như anh ta là người nước ngoài? Dưới ánh mặt trời, đôi mắt hình như có ánh xanh lục?"
"Nhất Minh từng nói rồi mà, ba của bé là con lai đời thứ nhất, nên bé là con lai một phần tư. Nhìn vẫn có chút khác biệt."
"Hóa ra là thế."
Mọi người vốn dĩ cho rằng vị Bạc tiên sinh này chỉ đặc biệt đưa Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh đến để ghi hình thôi, ai ngờ anh ta vẫn chưa hề rời đi.
Thậm chí trong một chiếc xe bảo mẫu khác, không chỉ có đội ngũ bác sĩ đi theo, mà còn có cả quản gia và các dì giúp việc trong nhà, đội hình vô cùng rầm rộ.
-
Bên trong chiếc xe bảo mẫu số 1.
Quản gia Từ và dì Chung mỗi người cầm một chiếc iPad, nghiêm túc theo dõi chương trình.
Quản gia Từ lắc đầu ngán ngẩm: "Cái nhà gỗ này sao mà nhỏ thế? Buổi tối thì ngủ nghê kiểu gì?"
Một người giúp việc trẻ tuổi bên cạnh gật đầu phụ họa: "Đúng thế ạ, còn chuyện ăn uống thì tính sao đây?"
Dì Chung cau mày: "Để lát nữa tôi xem thế nào, không ổn thì cứ để người nhà mang đồ ăn sang."
Bà lo lắng không yên, nhìn ngôi nhà trên màn hình chỉ có bộ bàn ghế dài, ngoài ra chẳng có vật dụng gì khác.
Cuối cùng, bà nhịn không được mà bùng nổ, có chút phẫn nộ: "Đại thiếu gia nhà các ông thật là, sao có thể để nhị thiếu và Nhất Minh đến chỗ này được chứ? Cậu ấy không tìm hiểu kỹ trước hay sao?"
Hai người giúp việc ngồi giữa nghe vậy liền im lặng, thu mình ra hàng ghế sau.
Quản gia Từ theo bản năng muốn phản bác, há miệng định nói nhưng rồi lại ngại ngùng ngậm miệng lại. "Đại thiếu gia lần này đúng là... suy xét không chu toàn."
Bác sĩ Lâm ngồi hàng ghế cuối mỉm cười, lên tiếng trấn an: "Ôn tiên sinh ra ngoài đi lại một chút cũng tốt cho sức khỏe và tinh thần mà. Hai người đừng có nóng nảy quá."
Dì Chung chỉ biết hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tâm tĩnh khí để tiếp tục theo dõi.
-
Bên trong một chiếc xe bảo mẫu khác rộng rãi hơn.
Khu vực ghế ngồi nguyên bản đã được cải tạo thành một phòng khách nhỏ. Trên mặt bàn trắng vân vàng đặt vài xấp văn kiện.
Chiếc màn hình vuông treo trên xe đang phát sóng trực tiếp chương trình [ Nhóc con là siêu nhân]. Bên cạnh còn dựng một chiếc iPad khác, nhưng khung hình chỉ tập trung duy nhất vào một bóng người - Ôn Từ Thư.
Bạc Thính Uyên đang ngồi tựa vào ghế, đôi chân dài vắt chéo, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước người.
Sau cặp kính, đôi mắt lục bảo đang lặng lẽ dõi theo người thanh niên đang cười rạng rỡ như gió xuân trên màn hình.
Albert chú ý đến thần sắc của Bạc Thính Uyên. Trong khoảnh khắc này, anh ta dường như đọc được một tia... thành kính khó tả trong ánh mắt Bạc tiên sinh nhìn Ôn tiên sinh.
Nhưng ngay khi anh ta xuất hiện, ánh mắt Bạc Thính Uyên liền khẽ đổi.
Albert không khỏi tự hoài nghi. Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác của mình sao?
Anh ta đưa mấy bản văn kiện tới: "Bạc tổng, phía tổ chương trình đã sửa đổi một số điều khoản và thêm vào một bản thỏa thuận thù lao bổ sung."
Bạc Thính Uyên đón lấy, lật xem sơ qua, thấy không có vấn đề gì liền đưa trả lại, nói bằng tiếng Anh: "Chờ chương trình kết thúc, cậu đưa cho Ôn tiên sinh."
Lần đầu tiên Albert có ý kiến trái chiều:
"Tôi đoán rằng, Ôn tiên sinh nhận văn kiện từ tay ngài chắc chắn sẽ vui vẻ hơn là nhận từ tay tôi chứ?"
Bạc Thính Uyên khẽ ngước mắt, nhìn chằm chằm vào Albert.
Gương mặt tạc tượng ấy, mỗi một đường nét đều sắc lẹm, thần sắc thâm trầm khó đoán. Không khí trong xe thoáng chốc ngưng tụ một áp lực nặng nề.
Cũng may Albert đã làm việc bên cạnh hắn nhiều năm, khả năng chịu áp lực cực tốt, ánh mắt anh ta không hề né tránh, kiên trì với ý kiến của mình.
Cuối cùng, đôi mi sắc sảo của Bạc Thính Uyên rủ xuống, hắn tiếp tục nhìn vào người đang cười nói trên màn hình.
Khi thấy Ôn Từ Thư khẽ dùng đầu ngón tay v**t v* chiếc vòng tay bằng ngọc trúc, đôi môi mỏng của hắn khẽ thốt ra một câu nhàn nhạt: "Vậy sao?"
Câu nói ấy không giống như đang xác nhận của Albert, mà giống như đang hỏi chính Ôn Từ Thư ở trong màn ảnh kia hơn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.