3.707 chữ · ~25 phút đọc
Trước khi bữa tiệc gia đình bắt đầu, Ôn Từ Thư đã đăng một bức ảnh lên Tiểu Hồng Thư.
Dưới ánh trăng mông lung là một bầu trời ngập tràn hoa hồng đỏ rực, kiều diễm và nồng nàn.
momo: [ Oa, đẹp xuất sắc luôn ấy! Vợ ơi, bạn chụp ở đâu thế này! Bạn được cầu hôn hả? *không phải đâu nha* ]
Trạm bỏ phiếu của bé Minh: [ Chắc là kỷ niệm ngày cưới rồi? Nhìn kiến trúc phía sau kìa, cảm giác từng xuất hiện trong mấy tập phát sóng trước rồi, chắc chắn là ở nhà riêng của hai người. ]
[ Nhìn chiều cao, dáng hoa và màu sắc này thì chắc chắn là hoa hồng Freud nhập khẩu rồi. Chỗ hoa trong ảnh nhiều thế kia phỏng chừng cũng phải tốn tới mười mấy vạn tệ *quả nhiên cái gì đẹp cũng đều đắt đỏ cả, khóc ròng đây này*. ]
[ Mommy ơi, cậu tốt xấu gì cũng phải chụp chung một tấm với vườn hoa đẹp như thế này chứ? Sẵn tiện dắt luôn cái vị nửa kia chỉ nghe tiếng chứ chưa thấy người của bạn theo với. Tụi mình không ngại anh ấy đeo khóa miệng, à không, đeo khẩu trang đâu mà. ]
[ Tổ sản xuất chương trình chắc là sẽ cười đến tỉnh cả ngủ mất thôi. Vợ chỉ tùy tiện đăng một tấm ảnh mà lập tức leo thẳng lên bảng chủ đề nóng nhất, giúp chương trình tiết kiệm được một khoản tiền marketing tuyên truyền lớn luôn. ]
[ Hóng quá hóng quá, tập 4 cả nhà ba người họ đều sẽ xuất hiện đúng không, thực sự là mong chờ đến mức không nhịn nổi nữa rồi. ]
-
Biệt thự nhà họ Bạc.
Bữa tiệc gia đình quy mô nhỏ tan tầm, Ôn Từ Thư chu đáo chăm sóc cho ba mẹ vốn đã uống chút rượu đi nghỉ ngơi.
Cậu biết rõ ba mẹ chuyến này tới đây hẳn là đã hoàn toàn an lòng, thế nên mới có thể thoải mái tâm trí mà uống chút rượu để thả lỏng như vậy.
Bạc Nhất Minh thì giống như tối hôm qua, cậu nhóc ngủ cùng phòng với ông bà ngoại, nằm trên chiếc giường nhỏ đặt cạnh chiếc giường lớn.
Trước khi rời phòng, Ôn Từ Thư sửa sang, đắp lại chăn ngay ngắn cho con trai rồi nhẹ nhàng nhéo nhéo má nhóc con: "Bảo bối, buổi tối ngủ ngoan nhé ~"
Ngón tay Bạc Nhất Minh khẽ chạm vào mái tóc dài màu đen đang xõa xuống của ba nhỏ, hỏi: "Ba lớn vẫn chưa về nhà hả ba?"
Ôn Từ Thư dịu giọng bảo: "Ba lớn đang trên đường về rồi, không phải lo đâu."
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn gật gật đầu.
Vốn dĩ tối nay ông Ôn Minh Huy cũng định nghỉ lại tại biệt thự, không ngờ giữa chừng lại nhận được một cuộc điện thoại đột xuất, báo sáng sớm ngày mai ông phải tới bộ ngành một chuyến, đến trưa có khả năng phải bay sang châu Âu ngay.
Vì ông đã uống chút rượu nên Bạc Thính Uyên đã tự mình hộ tống ông về nhà riêng trước.
Bước ra khỏi phòng nghỉ, Ôn Từ Thư dặn dò dì giúp việc lưu ý chăm sóc ông bà rồi mới rảo bước hướng về phía lối lên cầu thang.
Cậu mới đi được vài bước thì đã nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn từ dưới cầu thang truyền lên.
Lồng ngực cậu bỗng nhiên đập thình thịch liên hồi.
Ôn Từ Thư bước ba bước chụm làm hai chạy nhanh tới, đầy tò mò mà vịnh tay vào lan can rồi cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đang ngước lên của Bạc Thính Uyên.
Sau tròng kính, đôi mắt xanh lục thẫm của hắn lộ rõ vẻ ngưng trọng và đầy khắc chế.
Đáy mắt Ôn Từ Thư thoáng hiện lên một tia an tâm cùng vui sướng, cậu xoay người bước nhanh xuống dưới.
Hôm nay cậu mặc một bộ áo dài cách tân kiểu Trung Hoa, hai vạt áo dài trước sau phảng phất như những cánh hoa màu trắng hạnh tinh khôi, khẽ tung bay, rải vệt sáng xuống những bậc cầu thang mang tông màu đen trầm mờ.
Bạc Thính Uyên sải bước tiến lên một bậc, hai tay hắn gắt gao ôm trọn lấy người thương tựa như vị trích tiên vừa từ trên trời giáng xuống.
Hắn khom lưng bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa, bước chân vừa vững chãi vừa nhanh nhẹn hướng thẳng về phòng ngủ ở tầng hai của căn nhà chính.
Ôn Từ Thư thuận thế vòng tay ôm lấy cổ hắn, nhẹ giọng hỏi han: "Anh đã dàn xếp cho ba ổn thỏa cả rồi chứ? Ba không có chỗ nào khó chịu đâu đúng không?"
"Ừm." Bạc Thính Uyên xuyên qua dãy hành lang dài thun thút, trở lại phòng ngủ ở tầng hai.
Ôn Từ Thư rướn người lên phía trên, đưa hai tay áp lấy gương mặt góc cạnh của hắn, chăm chú nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ẩn sau tròng kính, chất giọng càng hạ thấp xuống, mang theo chút âm khí thì thầm: "Vậy còn anh thì sao?"
Bạc Thính Uyên siết chặt vòng tay ôm cậu một cái thật mạnh, lúc này mới đầy lưu luyến mà đặt cậu ngồi xuống phía cuối giường: "Tôi không sao."
Hắn liếc mắt nhìn về phía nhà vệ sinh, "Em đi rửa mặt đánh răng đi, rồi nghỉ ngơi sớm một chút."
Ôn Từ Thư đầy thắc mắc, không phải bảo là muốn ôm một cái sao?
Lúc ở dưới cầu thang ban nãy, ánh mắt kia rõ ràng là muốn hôn cậu cơ mà? Chẳng lẽ thảy mọi chuyện đều là do cậu tự mình đa tình, hiểu sai ý hắn rồi sao?
Ôn Từ Thư ngượng ngùng đến mức không biết phải làm thế nào cho phải, cậu hậm hực lườm người đàn ông trước mặt một cái sắc lẹm, rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Ái chà, thèm vào! Muốn hôn thì hôn, không hôn thì cũng chẳng chết ai nhé!
Bạc Thính Uyên vẫn luôn nhíu chặt lông mày, cố gắng chống chọi lại sự khó chịu đang hành hạ cơ thể.
Nhìn theo bóng dáng Ôn Từ Thư vừa khuất sau cánh cửa, bàn tay phải của hắn mới đặt lên cúc áo của chiếc áo vest đen, chậm rãi cởi ra.
Hắn ném chiếc áo khoác lên ghế sofa, rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn luồn tay vào túi quần tây, lấy ra một nhúm đồ vật.
Dải lụa màu xanh sẫm từ giữa những ngón tay thon dài buông xõa xuống, đung đưa như thể sắp rơi. Đôi mắt của Bạc Thính Uyên phảng phất như bị sắc xanh sẫm ấy nhuộm đẫm, càng trở nên u tối và thâm sâu đến cực điểm.
Năm ngón tay hắn thu nạp siết chặt dải lụa lại, rồi lại chậm rãi buông lỏng ra.
Cuối cùng, hắn sải bước đi đến bên cạnh bàn, kéo ngăn kéo ra rồi bỏ dải lụa vào bên trong, đồng thời lấy lọ thuốc ra ngoài.
-
Phòng tắm.
Lúc c** q**n áo, Ôn Từ Thư phát hiện điện thoại vẫn còn nằm trong túi, cậu tiện tay xả bọt bong bóng rồi xả nước tắm.
Ôn Từ Thư thoải mái dễ chịu nằm lọt thỏm vào trong bồn tắm, bấm mở ứng dụng Tiểu Hồng Thư lên.
Khi nhìn thấy số lượng lượt thích, theo dõi và bình luận tăng lên một cách đầy khoa trương, anh khẽ "Ồ?" lên một tiếng ngạc nhiên.
Hóa ra thảy mọi chuyện đều là vì bức ảnh cậu đăng lúc chập tối. Quá trình ăn cơm, cắt bánh kem đêm nay diễn ra vô cùng vui vẻ, chính bản thân cậu cũng quên khuấy mất chuyện này.
Nhìn thấy dưới phần bình luận toàn là những suy đoán thái quá kiểu như "cầu hôn" hay "tổ chức đám cưới bù", Ôn Từ Thư đành phải tự mình vào bình luận, đăng kèm thêm một bức ảnh chụp chiếc bánh kem:
[ Cảm ơn mọi người nhiều nhé, hôm nay là sinh nhật của tôi. Thật xin lỗi cả nhà, lúc đó tôi đăng vội quá nên chưa kịp giải thích rõ ràng. ]
[ Đã bảo mà, là sinh nhật của vợ yêu mà! Chúc vợ yêu sinh nhật vui vẻ nhé! ]
[ Mommy ơi, tui cũng muốn ăn bánh kem, hu hu ~~~ *Chúc mommy mãi mãi anh tuấn xinh đẹp, bình an và khỏe mạnh nhé ạ*. ]
Cùng lúc đó, ứng dụng WeChat của Ôn Từ Thư liên tục nhảy thông báo chúc mừng từ Chu Vi, Sở Hàm, Chu Húc cho đến các thành viên trong tổ sản xuất chương trình.
Từ tin nhắn riêng cho tới tin nhắn hội nhóm, đâu đâu cũng ngập tràn các loại thông điệp chúc phúc.
Cậu mỉm cười gửi liên tiếp mấy bao lì xì vào trong nhóm chat, đột nhiên lại tìm được một cảm giác như thể mình thực sự đang có những "người đồng nghiệp thân thiết" vậy.
Mọi người trong nhóm không ngờ thọ tinh của ngày hôm nay lại còn chủ động phát bao lì xì, trong phút chốc, trên màn hình tràn ngập các câu chúc tụng và những lời khen ngợi nịnh nọt có cánh.
Ôn Từ Thư thoát WeChat, quay trở lại Tiểu Hồng Thư để tiếp tục xem các lời nhắn.
Cậu chậm rãi lướt màn hình điện thoại, tỉ mẩn nhấn thích cho từng lời chúc tốt đẹp vừa hiện lên.
Cho đến khi lướt trúng một bình luận giải mã ý nghĩa của loài hoa hồng đêm nay, đôi mắt đen của cậu mới lặng đi, chăm chú đọc từng chữ:
[ Ý nghĩa của hoa hồng đỏ Freud là: Em vô tình lướt qua những giấc mơ của tôi, khiến trái tim tôi hóa thành một khu vườn ngập tràn hương sắc. ]
Cánh tay thon dài, trắng ngần gác lên thành bồn tắm, Ôn Từ Thư nhìn những gợn sóng nước đang khẽ dập dềnh, bất giác chìm vào dòng hồi ức bâng quơ.
Mười năm trước, tại hiện trường hôn lễ của anh và Bạc Thính Uyên cũng từng sử dụng một số lượng hoa hồng khổng lồ, chỉ có điều lúc đó màu sắc và chủng loại vô cùng đa dạng.
Cậu đột nhiên nhớ ra, bản thân mình hình như đã từng vô tình nói với Bạc Thính Uyên một câu: "Anh nhìn đóa hoa hồng kia kìa, trông nó đẹp hơn hẳn những đóa bên cạnh."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Ôn Từ Thư lúc này mới vỡ lẽ, hèn chi khoảnh khắc nhìn thấy biển hoa hồng đỏ ngoài sân lúc ban chiều, cậu lại có một giây lát thẫn thờ như thể được quay trở về ngay giữa lễ đường năm ấy.
Chẳng qua là vì lúc đó cậu quá đỗi cảm động, cộng thêm việc người nhà cứ vây quanh trò chuyện liên tục nên cậu không có thời gian để suy nghĩ kỹ càng mà thôi.
"Cộc cộc."
"Tõm" một tiếng, Ôn Từ Thư giật mình quay phắt đầu lại: "Ơi?"
Chất giọng trầm lắng của người đàn ông từ bên ngoài truyền vào: "Em tắm lâu thế?"
Ôn Từ Thư ấn tắt màn hình điện thoại, thoải mái dựa lưng vào chiếc gối mềm chuyên dụng của bồn tắm.
Sực nhớ tới chuyện mình "tự mình đa tình" lúc nãy, cậu liền cao giọng đáp lại một cách đầy đương nhiên: "Ừ đó ~"
Cánh cửa phát ra một tiếng động rồi bị người từ bên ngoài đẩy thẳng vào.
Ôn Từ Thư quay đầu nhìn ra phía trước, thầm nghĩ:
Ai cho phép anh tự tiện đi vào thế hả? Thật là không biết phép tắc gì cả.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cậu bỗng chốc rũ mắt nhìn xuống làn nước trong suốt trong bồn, đôi chân dài đầy mất tự nhiên mà khẽ co gập ngược lên phía trên.
Ôn Từ Thư đã quên mất rằng mình chưa từng có thói quen thả viên tạo bọt khi tắm bồn, lần gần đây nhất dùng đến nó vẫn là do chú khỉ con một hai phải đòi cho bằng được.
Cậu còn chưa kịp làm công tác chuẩn bị tâm lý, đôi chân dài của Bạc Thính Uyên đã rảo bước đi tới bên cạnh bồn tắm.
Ánh đèn hắt từ một bên chiếu bóng dáng cao lớn của hắn đổ rạp vào trong bồn, lay động theo từng vằn nước lăn tăn, bao trùm lên hai đôi chân thon dài bóng loáng của Ôn Từ Thư.
Bạc Thính Uyên rũ mắt, tầm mắt lướt qua đôi đầu gối khép chặt đang khẽ co lên đến ửng hồng, cánh tay ướt đẫm nước, lồng ngực trắng ngần cùng hai điểm đỏ thắm trước ngực cậu.
Hơi nước nóng rực hun lên khiến làn da Ôn Từ Thư từ sắc trắng chuyển sang ánh hồng, bờ môi lại càng thủy nhuận đầy đặn tựa như một quả đào mật chín mọng, mềm mại đến cực điểm.
Ôn Từ Thư tự vờ như bình tĩnh, đuôi mắt liếc liếc nhìn xuống chân hắn. Bạc Thính Uyên đã thay một bộ đồ ngủ dáng dài màu đen, lại biến trở về làm một vị tu sĩ cấm dục lạnh lùng của ngày thường.
"Anh tắm rửa xong thì cứ đi ngủ trước đi."
Ôn Từ Thư khẽ rướn cằm sát về phía mặt nước, "Em cũng xong ngay bây giờ đây."
Trong dư quang từ đôi mắt cậu, người đứng bên cạnh bồn tắm im lặng xoay người đi, cậu đột ngột ngẩng đầu lên --
"Tôi đi lấy áo choàng tắm."
Chất giọng trầm thấp của hắn làm Ôn Từ Thư ngượng ngùng đến mức bĩu môi.
Cậu vục một vốc nước áp lên mặt rồi nhắm mắt lại, mặc cho những giọt nước men theo đường nét khuôn mặt thanh tú mà chảy dài xuống.
Khi Bạc Thính Uyên một lần nữa quay trở lại bên bồn tắm, liền nhìn thấy cậu đang nhắm nghiền hai mắt, hàng lông mi đen nhánh ướt sũng dính chặt từng sợi một trên làn da trắng nõn, mềm mại.
Trong không khí không có thứ hương thơm ngọt ngào, nồng đượm do viên tạo bọt bồn tắm tạo ra như lần trước, ngược lại càng tôn lên khí chất thuần túy, sạch sẽ của cậu.
"Để em tự..."
"Nhắm mắt vào."
Hai giọng nói đồng thời vang lên cùng một lúc.
Ôn Từ Thư theo bản năng nghe theo lời hắn. Cậu cảm nhận được cánh tay rắn chắc của hắn luồn qua dưới khoeo chân và sau lưng mình, vô cùng mạnh mẽ mà vớt thẳng anh lên khỏi mặt nước.
Những giọt nước trên da thịt đổ xuống rào rào, hệt như một trận mưa rào đột ngột trút xuống, tạo nên bầu không khí mùa hè nóng nực và huyên náo.
Nước tràn đồng thời vỗ vào hai bên thái dương của Ôn Từ Thư. Trong cơn mơ màng hồ đồ, cậu thầm nghĩ, bộ đồ ngủ của Bạc Thính Uyên chắc chắn là đã ướt đẫm cả rồi.
Bạc Thính Uyên tùy ý dùng chiếc áo choàng tắm lau qua loa một lượt cho cậu, sau đó bế người vòng qua tấm bình phong, tiến thẳng vào phòng ngủ chính của hai người.
Ôn Từ Thư lúc này mới phản ứng lại được việc hắn không hề mặc tử tế áo choàng tắm vào cho mình, thế nhưng thân thể cậu đã chạm vào đệm giường mất rồi.
Cậu vội vàng mở hàng lông mi còn ướt dầm dề ra: "Áo choàng tắm bị ướt rồi kìa."
Trong đại não bỗng sực lóe lên một ý nghĩ - Bạc Thính Uyên không hề đeo kính.
Trong chớp mắt, chiếc áo choàng tắm đã bị rút phắt ra rồi vứt chỏng chơ trên mặt đất.
Con ngươi đen nhánh của Ôn Từ Thư gắt gao co rụt lại, cả người cậu liền cứ thế tr*n tr** nằm trên tấm ga trải giường mang tông màu trầm mờ.
Làn da trắng đến chói mắt của cậu, nhìn vẹn nguyên chẳng khác nào một khối thạch sữa bò mềm mại, núng nính.
Không để cậu có cơ hội đưa tay ra kéo chăn, Bạc Thính Uyên đã bóp lấy cằm cậu nâng lên rồi cúi đầu hôn xuống, cảm giác xâm chiếm còn mãnh liệt hơn cả nụ hôn nồng nhiệt đầy nhu tình lúc sáng sớm.
Cảm giác đau nhói nơi bờ môi dưới khiến Ôn Từ Thư phải quờ quạng bàn tay tìm chỗ bấu víu, nhưng ngay sau đó năm ngón tay cậu đã bị Bạc Thính Uyên chế trụ, ấn chặt lên trên gối đầu.
Cậu trừng mắt nhìn hắn, nhíu mày lầm bầm hỏi: "Sao tự dưng lại cắn em?"
Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn ngắm người mà từ đầu đến chân chỗ nào cũng mềm mại đến mức như có thể vắt ra nước kia, hắn không trả lời mà lại nhẹ nhàng cắn một cái lên chóp cằm cậu.
Kế tiếp là vành tai mềm mại tựa như viên trân châu, rồi đến nốt ruồi nhỏ kiều diễm lộ ra nơi bên gáy, cùng với vùng cổ mịn màng.
Dưới những cái hôn m*t của đôi môi mỏng nóng bỏng ấy, Ôn Từ Thư không tự chủ được mà ưỡn nhẹ thắt lưng.
Nhịp tim của cậu càng lúc càng nhanh, càng ngày càng dồn dập. Đôi chân cậu co gập lại, lòng bàn chân không ngừng cọ xát qua lại trên tấm ga trải giường.
Bạc Thính Uyên nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch thình thịch" liên hồi, hắn nâng đôi mắt tối tăm, thâm trầm lên chạm khẽ vào môi cậu.
Chiếc mũi hắn áp sát vào mũi cậu, chậm rãi điều hòa để làm chậm lại nhịp thở.
Mặc dù hắn không nói một lời nào, nhưng Ôn Từ Thư hiểu, hắn đây là đang kéo cậu cùng điều chỉnh lại hơi thở quá mức gấp gáp của mình.
Trong lòng cậu khẽ mềm xuống, nương theo đó mà cọ cọ vào chóp mũi hắn.
Ôn Từ Thư có thể cảm nhận được sự xao động quanh thân hắn. d*c v*ng tiết ra từ người Bạc Thính Uyên tựa như một màn sương mù dày đặc, không chỉ nuốt chửng lấy chính bản thân hắn mà còn bao trùm, phong tỏa hoàn toàn lấy Ôn Từ Thư.
Cậu vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, bĩu môi chạm nhẹ vào khóe môi, vừa ngượng ngùng lại vừa ngọt ngào bảo: "Bạc Thính Uyên, lúc ôm ấp hôn hít thì anh phải nói mấy lời mật ngọt dễ nghe chút chứ, không được hung dữ như thế này đâu."
Rõ ràng tính cách rất dịu dàng, vậy mà những lúc thế này lại luôn biểu hiện ra một sự dũng mãnh, nguyên thủy như loài dã thú.
Lòng bàn tay Bạc Thính Uyên cảm nhận được lồng ngực cậu đang dần bình ổn trở lại, hắn đầy lưu luyến cọ qua khóe môi, cất chất giọng khàn khàn trầm thấp đầy gợi cảm: "Lời dễ nghe là gì?"
"---" Ôn Từ Thư cứng họng.
Cậu dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay hắn: "Anh... Các thầy cô giáo ở trường bên Pháp không dạy anh à? Hay là hồi đi học anh không chịu nghe giảng đấy?"
Nói xong, chính cậu cũng tự thấy lý do này thật hoang đường, bèn yên lặng mím chặt môi lại.
Bạc Thính Uyên áp trán vào trán cậu, bật ra tiếng cười khẽ trầm trầm từ trong lồng ngực.
Lời nói vừa rồi thực sự có chút kiếm chuyện vô cớ, Ôn Từ Thư cũng bị điệu bộ của hắn làm cho lây nhiễm mà bật cười thành tiếng.
Bờ môi cậu vừa mới hé mở vì nụ cười thì đã lập tức bị lấp kín một cách mãnh liệt.
Giữa nụ hôn sâu tưởng chừng như có thể khiến người ta chết đuối ấy, Bạc Thính Uyên mang theo tiếng th* d*c khe khẽ, dùng chất giọng dụ dỗ mà nói bằng tiếng Pháp:
[ Thầy Ôn ơi, hay là em dạy tôi nhé? ]
Chất giọng gợi cảm, mê người ấy dễ dàng khơi dậy tình ý trong lòng Ôn Từ Thư.
Cậu th* d*c dồn dập, dòng máu quanh thân như sục sôi lên, cơ thể cũng bắt đầu có phản ứng.
Ôn Từ Thư tu quẫn muốn đi tìm chiếc chăn để che chắn một chút, nhưng lại bị bàn tay của Bạc Thính Uyên đè chặt lại.
"Anh..."
Bạc Thính Uyên vừa liên tục hôn lên vành tai, khóe môi cậu, vừa dịu dàng trấn an bằng tiếng Pháp:
[ Đừng ngại, Từ Thư. ]
Ôn Từ Thư nhắm mắt lại, cơ thể dần bình tĩnh trở lại dưới sự v**t v* của hắn.
Thế nhưng ngay sau đó, cậu chợt nhận ra một sự việc khác.
Tại sao qua vài lần thân mật gần gũi, Bạc Thính Uyên thế nào mà lại chẳng có phản ứng gì cả vậy?
Phần ngực trở xuống của Ôn Từ Thư đang dán chặt vào người Bạc Thính Uyên, kết quả anh phát hiện ra thật sự chỉ có một mình mình là đang kích động đến mức này mà thôi.
Định lực của hắn tốt đến mức đó cơ à?
Thế nhưng ngay trong chớp mắt tiếp theo, một đoạn quảng cáo ba mươi giây với sức công phá tựa như viên đạn bỗng nhiên găm thẳng vào giữa trán Ôn Từ Thư:
"Khám nam khoa, đến Bác Ái - phòng khám chính quy, chuyên gia trực tiếp chẩn trị."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.