5.352 chữ · ~36 phút đọc
"Ba nhỏ ơi, ba với ba lớn đang ăn món gì thế ạ?"
Qua màn hình điện thoại, Bạc Nhất Minh nũng nịu gặng hỏi: "Cho con xem với được không?"
Ôn Từ Thư mỉm cười liếc nhìn Bạc Thính Uyên ngồi bên cạnh, rồi chuyển camera sau của cuộc gọi video để quay cận cảnh bữa tối trên bàn: "Con có muốn ba bảo nhà hàng chuẩn bị một phần rồi gửi đến nông trại cho con không?"
Hôm nay họ đi ăn món Hoài Dương, cách bày biện món ăn khá giản dị, mùi vị cũng thanh đạm.
Bạc Nhất Minh nhìn các món ăn trên màn hình, cười tủm tỉm bảo: "Thôi ạ, hôm khác con cũng sẽ đi ăn.."
Nhóc con giơ chiếc bánh mì sandwich trong tay lên: "Ba nhỏ nhìn nè, đây là sandwich con với em Tinh Tinh cùng làm đó nha. Ba với ba lớn có bật camera giám sát lên xem tụi con làm không đấy? Hay là hai ba chẳng thèm ngó ngàng gì tới tụi con rồi?"
Ôn Từ Thư xoay camera hướng về chiếc iPad đang dựng sẵn trên bàn ăn: "Ba vẫn đang xem đây này. Con hướng về phía ống kính vẫy vẫy tay xem nào."
Bạc Nhất Minh liền đứng phắt dậy, nhảy nhót trước ống kính camera giám sát, nhóc con tỏ ra vô cùng khoái chí khi thấy hai ba dù đang đi ăn tối nhưng vẫn không quên để mắt tới mình.
Ôn Từ Thư nói thêm: "Không chỉ có hai ba đâu, ở nhà cả quản gia Từ lẫn dì Chung đều đang xem đấy, thế nên con phải ngoan ngoãn nghe chưa."
"Con ngoan lắm luôn, em Tinh Tinh cũng ngoan cực kỳ. Đúng không!"
Bạc Nhất Minh chọc chọc vào người Tinh Tinh đang cắm cúi gặm sandwich. Tinh Tinh cười nắc nẻ rồi chạy biến sang phía bên kia.
Bạc Thính Uyên dặn dò thêm hai câu thì cuộc trò chuyện mới kết thúc.
Ôn Từ Thư cất điện thoại đi, rốt cuộc nhịn không được mà lấy tay che miệng ngáp dài một cái, khóe mắt đã ngân ngấn nước.
Hôm nay đúng là một ngày bận rộn và ầm ĩ, chạy đôn chạy đáo từ sân bay cho đến nông trang nên cậu cũng đã thấm mệt.
Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay cậu, khẽ x** n*n những ngón tay thon dài có chút lành lạnh: "Chuyện xem phim để lần sau nhé."
"Ơ?"
Đôi mắt đen lánh của Ôn Từ Thư thoáng khựng lại, nhẹ giọng hỏi vặn: "Thế chúng ta về nhà sớm như vậy luôn hả?"
Một nỗi hụt hẫng mạc danh bỗng dâng lên trong lòng cậu.
Bạc Thính Uyên nhìn chăm chú vào sắc mặt cậu qua tròng kính: "Đừng để cơ thể bị mệt quá."
Ôn Từ Thư vô thức hơi phồng má lên, trong lòng đầy vẻ không cam tâm. Khoảnh khắc hẹn hò tốt đẹp tuy rằng ngắn ngủi, nhưng cũng không thể ngắn ngủi đến mức này được chứ?
"Lát nữa hãy về có được không?"
Cậu nhè nhẹ đung đưa bàn tay Bạc Thính Uyên, tung ra tuyệt chiêu cuối cùng: "Daddy~"
Nói xong, cậu liền mím chặt môi, đôi mắt đen trắng phân minh chăm chú nhìn Bạc Thính Uyên, trên gương mặt tuấn mỹ lộ rõ vẻ vô tội.
Kết quả, người đàn ông này cư nhiên lại chẳng hề lung lay, tròng kính phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lùng, mạc danh toát ra một vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như thể không chút nể tình.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Xong đời rồi, chiêu này cũ rích rồi, không còn tác dụng nữa.
Cậu đang định tự tìm cho mình một lối thoát để đỡ ngượng thì lại nghe hắn nhàn nhạt "Ừm" một tiếng.
Ánh mắt cậu lập tức sáng lên: "Vậy chúng ta đi xem phim nhé?"
Bạc Thính Uyên nắm chặt lấy tay cậu: "Phim thì vẫn không xem."
"Ơ kìa?"
Hứng thú của Ôn Từ Thư vừa mới nhen nhóm lên đã lập tức bị dội cho một gáo nước lạnh, cậu thật sự muốn học theo chú khỉ con mà ăn vạ tại chỗ cho xong.
Cậu trừng mắt nhìn người đàn ông đang thong thả ung dung trước mặt: "Thế rốt cuộc vẫn là phải đi về?"
Bạc Thính Uyên nhìn ra ngoài khung cửa sổ của nhà hàng.
"Đi dạo một lát rồi về."
Nhà hàng này nằm ở tầng cao, cả bốn phía đều là cửa kính sát đất trong suốt. Lúc này, trên bầu trời đêm xanh ngắt, vầng trăng rằm cong cong như nét ngài.
Thực khách ở mỗi phòng bao vừa có thể thưởng thức món ăn mỹ vị, lại vừa có thể ngắm cảnh trăng thanh.
Nghe hắn nói vậy, Ôn Từ Thư mới cảm thấy vừa lòng.
Chỉ là Bạc Thính Uyên nói thì nói thế, chứ người thì hoàn toàn chẳng nhúc nhích, tự thân toát ra một vẻ ung dung, khí định thần nhàn.
Ôn Từ Thư cố ý nhấc cao tay lên, nhẹ nhàng vỗ một cái vào lòng bàn tay hắn, lên tiếng giục giã như muốn cảnh cáo: "Thế thì còn chưa chịu đứng lên nữa, Bạc tổng à, anh thật là chậm chạp quá đi nha."
Bạc Thính Uyên thu trọn điệu bộ ấy của cậu vào tầm mắt, trên gương mặt không kìm được mà hiện lên một thoáng ý cười.
-
Sau đó, hai người rời khỏi thang máy, bước lên xe ô tô.
Ôn Từ Thư lộ vẻ nghi hoặc, chẳng phải bảo là đi dạo một lát sao?
Bạc Thính Uyên vòng tay qua bờ vai cậu, hơi kéo cậu tựa vào lồng ngực mình, rồi đọc một cái tên đường cho chú Lưu.
Ôn Từ Thư thấy vậy liền không hỏi thêm nữa, chỉ thầm buồn bực trong lòng: Bạc Thính Uyên thế mà cũng biết chỗ để hẹn hò "đi dạo một lát" cơ à?
Bóng đêm buông xuống, trên đường từng vệt đèn xe loang loáng lướt qua bên trong khoang xe.
Những luồng sáng sặc sỡ rực rỡ quét qua gương mặt Ôn Từ Thư, hệt như đang trang điểm cho cậu vậy.
Khi cậu lặng yên ngắm nhìn Bạc Thính Uyên, thì đối phương cũng đang đăm đắm nhìn cậu. Tầm mắt đan cài, ánh mắt chan chứa vẻ ái muội.
Chưa đầy nửa phút sau, Ôn Từ Thư đã bại trận trước, ngón tay cậu ở trong lòng bàn tay hắn quờ quạng vặn vẹo gãi gãi, cuối cùng bị hắn gắt gao nắm chặt lấy.
Cậu đang định bụng nghĩ hành động này thật ấu trĩ, thì gương mặt Bạc Thính Uyên đã áp sát lại gần, khẽ chạm nhẹ vào khóe môi cậu một cái.
Ôn Từ Thư phảng phất như vừa được đút cho một thìa mật ong lớn, trái tim không tự chủ được mà dùng đầu gối huých nhẹ vào người hắn một cái - chú Lưu còn đang lái xe đấy nhé!
Khoảng mười phút sau, chiếc xe dừng lại.
Bạc Thính Uyên đưa chiếc iPad cho chú Lưu, bảo chú xem màn hình camera giám sát ở nông trang: "Chú Lưu, chú không cần đi theo. Nhất Minh có chuyện gì thì cứ báo lại cho tôi."
"Dạ được."
Chú Lưu nhận lấy máy, liền nhìn thấy tiểu thiếu gia và Tinh Tinh đang chơi mô hình Lego vô cùng vui vẻ trên màn hình.
Ôn Từ Thư khom người, ghé sát mắt qua cửa sổ xe quan sát cảnh trí bên ngoài.
Hóa ra đây là một cây cầu treo bằng dây thép loại nhỏ bắc qua một con sông. Hiện tại họ đang dừng ở một khoảng không gian dưới chân cầu, nhìn xa xa là những dải đèn màu cam rực rỡ chạy dọc dưới gầm cầu.
Trước khi xuống xe, Bạc Thính Uyên cởi chiếc áo khoác vest ra đắp lên vai Ôn Từ Thư, rồi rũ mắt cài khuy áo lại cho cậu.
Hai người đứng sát sạt vào nhau, Ôn Từ Thư được bao bọc hoàn toàn trong hơi ấm của hắn, tầm mắt cậu dời từ những ngón tay khớp xương rõ ràng của hắn lên đôi mắt xanh lục thâm thúy, đầy chuyên chú.
Tuy rằng áo sơ mi và áo choàng của Bạc Thính Uyên ôm sát lấy cơ thể một cách kín kẽ, mỗi một chiếc cúc áo đều được cài chặt chẽ, nhưng Ôn Từ Thư lại cảm thấy hắn lúc này trông gợi cảm vô cùng.
Vào khoảnh khắc Bạc Thính Uyên vừa thu tay về, Ôn Từ Thư liền ngửa đầu đặt một nụ hôn lên cằm hắn, nở nụ cười giảo hoạt rồi nhanh chóng xoay người đẩy cánh cửa xe phía bên kia bước xuống.
Chú Lưu vừa vặn ngước mắt nhìn lên gương chiếu hậu, lập tức biết điều cúi gằm mặt xuống.
Trải qua những "sự cố đột xuất" ngày hôm nay, chú cảm thấy vô cùng cần thiết phải kiến nghị với đại thiếu gia, sau này mỗi khi ra ngoài đi làm đều nên đổi sang loại xe có vách ngăn trước sau thì hơn.
Ôn Từ Thư đi tới bên bờ lan can màu đen, ngắm nhìn con sông lấp lánh ánh nước chảy xuôi trước mặt, rồi được Bạc Thính Uyên ôm lấy kéo đi về phía cây cầu.
Cả hai người đều giữ im lặng, chỉ đắm chìm vào cảm giác thả lỏng và tốt đẹp trọn vẹn của khoảnh khắc này.
Chờ đến khi bước lên cầu treo, Ôn Từ Thư mới phát hiện ra, hóa ra vào khung giờ này cây cầu cấm xe cộ qua lại, chỉ có lác đác vài người đi bộ thong dong tản bộ.
Vì trên cầu quá mức yên tĩnh, nên mỗi khi có xe chạy qua hai đầu đường lộ, không gian lại phát ra tiếng gió hun hút dội lại, kết cấu đặc thù của thân cầu cũng phát ra những âm thanh độc đáo, kéo người đứng trên cầu tiến vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cộng thêm ánh đèn mê ly cùng bóng người thưa thớt, khung cảnh nơi đây hệt như một thước phim điện ảnh nghệ thuật lãng mạn giữa đêm khuya.
Ôn Từ Thư tựa lưng vào lan can cầu, khom người ngắm nhìn dòng sông loang loáng ánh đèn cam, ngoảnh đầu hỏi: "Sao anh lại dẫn em tới đây thế?"
Nơi này có điểm gì đặc biệt sao?
Bạc Thính Uyên bằng chất giọng trầm tĩnh giải thích: "Những lúc bận rộn chạy đua với thời gian, chú Lưu có lái xe đi qua đây vài lần."
Hắn quay đầu nhìn về phía thân cầu phía sau, "Nhìn từ trong xe ra thấy phong cảnh nơi này khá đẹp."
Gió đêm thổi tung những lọn tóc mai của Ôn Từ Thư, ngọn tóc khẽ lay động giữa không trung.
Bạc Thính Uyên giơ tay lên, những ngón tay dài khẽ gạt lọn tóc của cậu ra, mu bàn tay dừng lại bên gò má bóng loáng, mịn màng của cậu rồi nhẹ nhàng v**t v*.
Hắn đổi sang dùng tiếng Pháp, chậm rãi nói: [ Tôi đã nghĩ nếu có cơ hội thích hợp, muốn cùng em tới đây đi dạo một lát. ]
Đầu quả tim Ôn Từ Thư bỗng nhiên dâng lên một niềm xót xa, giữa mày hơi nhíu lại.
Đôi mắt đen lánh của cậu thấm đẫm ánh trăng bạc, dường như có ánh nước long lanh.
Bạc Thính Uyên đưa bàn tay rộng lớn ôm lấy tấm lưng cậu, ấn cậu vào sát lồng ngực mình, lòng bàn tay nương theo mái tóc đen mượt mà vuốt dài xuống, siết nhẹ.
Giữa tiếng nước chảy rào rạt và hơi thở kề sát bên tai, Ôn Từ Thư dùng cả hai tay ôm chặt lấy vòng eo hắn, gằn từng chữ nói: "Bạc Thính Uyên, bất kể có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chúng ta cùng nhau đối mặt, có được không?"
"Ừm."
Bạc Thính Uyên đặt một nụ hôn đầy lưu luyến lên một bên má anh, bờ môi áp sát bên tai cậu thì thầm, "Được rồi, nên đi về nghỉ ngơi thôi."
Ôn Từ Thư: "..."
Câu nói này cư nhiên làm cậu lập tức liên tưởng đến thời còn đi học, mỗi lần ba mẹ cậu luôn bảo "Được rồi được rồi, con nên thế này thế nọ".
Ôn Từ Thư tựa đầu vào vai Bạc Thính Uyên, dùng một ngón tay chọc chọc vào cằm hắn, lầm bầm: "Không được xem em như trẻ con đâu đấy."
Bạc Thính Uyên nắm lấy cổ tay cậu: "Thế tại sao lại gọi tôi là Daddy?"
"..." Ôn Từ Thư theo bản năng muốn rút tay về, kết quả lại bị hắn siết chặt hơn.
Ánh mắt nồng đượm ẩn sau tròng kính của Bạc Thính Uyên lộ ra một tia trêu chọc, hắn hơi cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên cổ tay cậu.
Chẳng hiểu sao hành động đó lại khiến cả trái tim Ôn Từ Thư như nhũn ra mất một nửa.
Trên đường trở về nhà, tâm trí cậu cứ lơ lửng, bồn chồn một cách đầy tật giật mình, phảng phất như hồn phách đã bị ánh mắt ban nãy của Bạc Thính Uyên câu đi mất rồi.
-
Biệt thự nhà họ Bạc.
Phòng tắm trên tầng hai.
Ôn Từ Thư đứng trước gương rửa mặt đánh răng, tâm trí cứ lơ lửng, thả trôi đi đâu m*t chỉ.
Vừa mới về đến nhà xong thì Bạc Thính Uyên lại có một cuộc điện thoại gọi đến, hắn liền rảo bước đi thẳng vào thư phòng, còn cậu thì đi tắm trước.
Trong lòng cậu lúc này đang mải cân nhắc về một chuyện vô cùng hệ trọng, cứ đắn đo mãi không biết có nên hành động luôn hay không, khiến trái tim đột nhiên đập thình thịch thình thịch liên hồi đầy liên tục.
Ôn Từ Thư từ nhỏ đã được ba mẹ giáo dưỡng theo khuôn phép cũ, ngoan ngoãn nề nếp, thực sự chưa từng tự mình làm ra hành động nào to gan lớn mật cả.
Bởi thế nên lúc này mới vừa thoáng động chút tâm tư, nhen nhóm ý niệm là trong lòng đã dâng lên một sự căng thẳng mãnh liệt, song hành cùng với đó là một chút phấn khích đầy vi diệu.
Trận tắm rửa này diễn ra một cách đầy mơ màng, nhanh chóng đến cực điểm.
Ôn Từ Thư khoác lên mình chiếc áo choàng tắm bằng lụa dài, hai tay siết chặt lấy hai đầu dây đai lưng, hạ quyết tâm thắt một cái nút thật chặt ở ngang hông.
Nhưng khi kéo cánh cửa phòng tắm ra, tiến lại gần tấm bình phong, cậu lại dè dặt đi thật cẩn thận vì sợ phát ra tiếng động.
"Bạc Thính Uyên?"
Ôn Từ Thư ghé đầu nhìn qua tấm bình phong, nhẹ giọng gọi một tiếng. Vẫn còn ở thư phòng chưa kết thúc cuộc trò chuyện sao?
Chờ đến khi bước hẳn vào phòng ngủ, cậu mới phát hiện trong phòng tắm lớn có tiếng nước chảy, liền sải một bước dài lao ngay vào phòng để quần áo.
Ngón tay Ôn Từ Thư nhanh chóng lướt qua một dãy dài những chiếc áo sơ mi màu đen treo chỉnh tề: "Chiếc áo đó để đâu rồi nhỉ?"
Chiếc áo sơ mi đen cùng kiểu với chiếc màu trắng mà cậu mua về nhà lần trước ấy.
Thế nhưng trong tủ quần áo trước mắt cậu lúc này thảy đều là áo sơ mi đen, điểm khác biệt giữa chúng...
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Căn bản là chẳng có gì khác biệt cả. Muốn tìm được chiếc áo cụ thể kia quả thực khó như mò kim đáy bể vậy.
Bàn tay Ôn Từ Thư gác lên phần vai của một chiếc áo sơ mi đen, nhíu mày suy tư, rốt cuộc là cất ở chỗ nào được nhỉ?
Có nên đi hỏi dì Chung một tiếng không? Nhưng lúc họ mới về đến nhà, quản gia Từ có bảo dì Chung đã về phòng nghỉ ngơi rồi, giờ này chắc người ta cũng đã ngủ say từ lâu.
"Từ Thư?"
Một tiếng gọi trầm thấp bỗng dưng vang lên từ thinh không.
"Á ~?!"
Ôn Từ Thư sợ đến mức lạc cả giọng, gần như là nhảy dựng người lên rồi quay phắt đầu lại.
Nhìn thấy người đàn ông với vóc dáng cao lớn vững chãi đang đứng đó, cậu mới liên tục vỗ vỗ vào ngực mình cho đỡ sợ.
Bạc Thính Uyên nhíu mày, sợ bản thân làm cậu hoảng hồn dẫn đến đau tim, liền tiến lên một bước xoa xoa lưng cho cậu: "Không sao chứ?"
Ôn Từ Thư lắc lắc đầu, chẳng đợi hắn vặn hỏi đã chột dạ mà ấp úng giải thích: "Thì... Em đột nhiên nhớ tới chiếc áo sơ mi mình mua, cái chiếc màu đen ấy. Em muốn mặc thử xem xem mình mặc có hợp không."
Cậu chỉ tay vào dãy áo sơ mi đen xì trông giống hệt nhau, "Nhưng mà em tìm không ra."
Bạc Thính Uyên nhìn cậu: "Bây giờ thử luôn sao?"
"À... ừ." Ôn Từ Thư quả quyết gật đầu.
Bạc Thính Uyên không hỏi han gì thêm, nghiêng người định lấy chiếc áo sơ mi kia, nhưng bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì, hắn giơ tay rút chiếc áo sơ mi đen dự định sẽ mặc vào ngày mai ra.
"Chiếc kia không cất ở đây. Chiếc này kích cỡ cũng tương đương, em thử xem sao?"
"Ơ?"
Ôn Từ Thư nửa tin nửa ngờ đón lấy chiếc áo, rũ mắt nghiêm túc săm soi, "Thật không?"
Bạc Thính Uyên gỡ chiếc móc áo ra.
"Để em tự làm được rồi." Ôn Từ Thư giật lấy chiếc áo sơ mi có chút mát lạnh.
Ngay vào lúc cậu đinh ninh rằng Bạc Thính Uyên sẽ rời khỏi phòng để quần áo, thì lại nghe thấy tiếng hắn tắt phụt cụm đèn trần.
Trong phòng lúc này chỉ còn sót lại ánh sáng từ một chiếc đèn sàn dáng cao thanh mảnh mang phong cách phục cổ.
Ôn Từ Thư khó hiểu quay đầu lại, liền thấy Bạc Thính Uyên đã ngồi vào chiếc ghế sofa đơn bọc nhung từ bao giờ, đang đăm đắm nhìn mình từ đằng xa.
Chiếc đèn sàn nằm ngay phía sau bên hông ghế sofa, ánh sáng không tài nào rọi đến chính diện khuôn mặt với những đường nét thâm thúy, góc cạnh của hắn, nhưng lại càng tôn lên cảm giác áp bách đến mức nghẹt thở.
Sống mũi cao thẳng chia gương mặt hắn thành hai mảng sáng tối rõ rệt, tròng kính phản chiếu ánh đèn cũng trở nên vừa ấm áp lại vừa lạnh lùng.
Rõ ràng là khoảng cách giữa Ôn Từ Thư và chiếc đèn còn cách một khoảng xa có hắn và chiếc ghế sofa chắn giữa, nhưng giờ phút này cậu lại có cảm giác như thể mình đang bị luồng ánh sáng trắng của chiếc đèn rọi sân khấu khóa chặt lấy.
Những ngón tay đang nắm giữ chiếc áo sơ mi không kìm được mà dùng lực siết chặt lại.
Sao lại thế này nhỉ? Bạc Thính Uyên cứ như vậy mà đảo khách thành chủ luôn sao?
Ôn Từ Thư sực nhớ tới kế hoạch của chính mình, bèn cưỡng ép bản thân phải đè nén cảm giác thẹn thùng xuống, xoay người bước đến trước chiếc gương soi toàn thân.
Cậu nhìn bóng mình trong gương, khẽ cắn răng, dứt khoát dùng lực kéo tuột chiếc đai lưng ra.
Chiếc áo choàng tắm bằng lụa nhung còn vương chút hơi nước trĩu nặng trượt khỏi bờ vai bóng loáng, lộ ra đường nét cơ thể thon dài, trắng ngần như tuyết.
Ôn Từ Thư đứng dưới luồng ánh sáng mờ ảo, trông thanh khiết, vẹn nguyên tựa như một khối ngọc quý.
Người đàn ông đang ngồi tựa nửa thân mình trong góc tối khẽ ngửa đầu, đăm đắm dõi theo bóng hình uyển chuyển từ đằng xa.
Ôn Từ Thư hoàn toàn có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén đầy chuyên chú của hắn, cảm giác như thể từng tấc da thịt trên người mình đều sắp sửa bốc cháy đến nơi.
Cậu quyết định phải nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí im lặng đầy ái muội này, thế là vừa xỏ tay vào chiếc áo sơ mi đen, cậu vừa vờ như thản nhiên lên tiếng: "Cũng không biết Nhất Minh đã đi ngủ chưa nữa. Vừa rồi trên xe thì hứa hẹn rõ ngoan, biết đâu chừng lại chơi bài lật lọng, thức dậy quậy tiếp rồi cũng nên."
Nhưng nằm ngoài dự tính của Ôn Từ Thư, chất giọng của Bạc Thính Uyên truyền đến lại còn trầm tĩnh hơn cả cậu, phảng phất như thể đôi bên thật sự chỉ đang tán gẫu vài câu chuyện vặt vãnh trong nhà.
Bạc Thính Uyên bảo: "Nhất Minh khó lắm mới có dịp ra ngoài qua đêm chơi cùng bạn bè, tâm lý đó cũng là bình thường thôi."
Ôn Từ Thư nhìn qua gương để quan sát hắn, phát hiện hắn vẫn đang tựa lưng vào thành ghế sofa, lười nhác vắt chéo đôi chân dài, tựa hồ hoàn toàn không hề xem cậu ra gì cả.
Dự cảm chẳng mấy tốt lành dâng lên, Ôn Từ Thư cảm thấy bản thân vừa mới nghĩ ra một tối kiến tai hại.
Cậu dứt khoát tập trung nhìn vào chiếc áo sơ mi: "Rộng quá đúng không? Kiểu dáng cũng trang trọng quá mức nữa, hình như không hợp với phong cách của em lắm."
Bạc Thính Uyên đạm giọng: "Lại đây tôi xem thử nào."
Nghe thấy ngữ điệu có phần thờ ơ, không chút để tâm ấy của hắn, lòng Ôn Từ Thư đã lạnh ngắt mất một nửa, cậu càng thêm chắc chắn rằng lần trước hắn đã không nói thật lòng.
Chuyện chứng lo âu chia ly có lẽ đúng là một cái cớ được dựng lên.
Khoảng cách tuy ngắn ngủi, nhưng mỗi bước chân Ôn Từ Thư tiến về phía hắn lại vô cùng gian nan.
Trong đầu cậu ngập tràn những dòng suy nghĩ miên man, thầm tự nhủ sau này tuyệt đối không được làm tổn thương lòng tự trọng của Bạc Thính Uyên, phải đối xử tốt với hắn gấp mười vạn lần mới được.
Vấn đề về thể xác thảy đều không phải là vấn đề. Chỉ cần hai người bên nhau thuận lợi sống qua ngày, cùng nhau nuôi dạy con cái khôn lớn, đó mới là điều quan trọng nhất.
Người ta vẫn thường bảo vợ chồng thuở thiếu thời sẽ là bạn đời lúc xế chiều, Ôn Từ Thư nghĩ hắn đã thủ hộ cho mình suốt mười năm qua, vậy thì chính cậu sẽ ở bên cạnh thủ hộ hắn cả cuộc đời này.
Mãi cho đến khi cổ tay có chút mát lạnh bị một lòng bàn tay nóng rực gắt gao nắm chặt lấy, cậu mới hốt hoảng bừng tỉnh, nhìn về phía người đàn ông trên ghế sofa.
Ngay sau đó, cậu bị một lực mạnh mẽ kéo tuột về phía trước, nhào thẳng vào lồng ngực cực kỳ rộng lớn và vững chãi của Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư còn chưa kịp phản ứng gì, những ngón tay của Bạc Thính Uyên đã đặt lên hàng cúc áo sơ mi của cậu, thong thả ung dung cởi từng chiếc ra.
"Ơ?"
Bạc Thính Uyên bảo: "Cài sai hàng rồi."
Ôn Từ Thư cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện ra chiếc cúc ở cổ áo vẫn còn thừa lại một chiếc, đúng thật là cậu đã cài lệch toàn bộ từ trên xuống dưới.
Chỉ có điều, khi đầu ngón tay của hắn cứ vô tình hay hữu ý cọ xát qua làn da trước ngực cậu, chậm rãi gạt từng chiếc cúc ra, dường như Ôn Từ Thư đã ý thức được điều gì đó bèn có ý định rụt người lùi lại phía sau một chút.
Thế nhưng bàn tay đang đặt ngang hông cậu lập tức siết chặt, giữ chặt lấy cậu không cho phép nhúc nhích nửa phần.
Chờ đến khi các nút thắt trên áo sơ mi đều được cởi bỏ toàn bộ, hai bên vạt áo mở rộng ra, Ôn Từ Thư bỗng nhiên cảm thấy thẹn thùng vô ngần.
Cậu định nói điều gì đó nhưng lúc này đã không còn kịp nữa rồi.
Trước tầm mắt đang ngước lên của Bạc Thính Uyên, hàng mi cậu khẽ chớp động, dưới ánh đèn mờ ảo trông dập dờn, rung động lòng người.
Những ngón tay của Bạc Thính Uyên đang đặt trên vòng eo mềm mại của cậu khẽ xoa vê, hắn hít hà mùi hương thanh mát, sạch sẽ nhàn nhạt quanh thân, chất giọng trầm thấp đưa ra lời nhắc nhở: "Tháo kính giúp tôi."
Đầu quả tim Ôn Từ Thư run rẩy dữ dội, đầu ngón tay đã sớm tê dại.
Bàn tay đang đặt trên vai hắn không tự chủ được mà chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc mắt kính gỡ ra.
Ngay sau đó, hormone thuộc về riêng Bạc Thính Uyên nháy mắt trút xuống như vũ bão, bao vây lấy Ôn Từ Thư một cách trọn vẹn.
Cậu không tự chủ được mà dán chặt ánh mắt vào bờ môi của Bạc Thính Uyên, bản thân giống như đang bị đặt trên vỉ nướng vậy, môi lưỡi khô khốc khát khao.
Bạc Thính Uyên ngửa cổ lên, phần ý vị hầu kết thô to, rõ ràng khẽ trượt một cái, hắn chủ động rướn người hôn lên bờ môi của người thương đang chìm trong mê loạn.
Ôn Từ Thư dùng cả hai tay quấn chặt lấy bờ vai hắn như dây leo.
Rõ ràng cậu mới là người đang đứng, nhưng vị xâm lược nồng đượm từ Bạc Thính Uyên lại ép anh hoàn toàn biến thành kẻ bị động.
Hai đầu gối bị đôi chân hữu lực của hắn căng ra, vòng eo siết chặt, Ôn Từ Thư được bế bổng lên ngồi gọn trên đùi hắn.
Đôi môi hai người quấn quýt lấy nhau đến mức keo sơn gắn bó.
Khi Ôn Từ Thư cảm nhận được bàn tay hắn lướt qua lớp áo sơ mi, trực tiếp ấn mạnh lên vùng eo lưng của mình, cậu liền khó lòng ức chế được mà phát ra một tiếng hừ nhẹ.
Thế nhưng điều cậu không ngờ tới chính là, Bạc Thính Uyên lại vừa hôn cậu vừa dứt khoát lột phăng chiếc áo sơ mi đen này ra.
"Ưm..." Ôn Từ Thư ngửa đầu ra sau, mái tóc đen mượt như tơ lụa khẽ tung lên, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt.
Đuôi mắt cậu đã ửng đỏ, trên làn da tuyết trắng lan tràn những vệt đỏ hồng xinh đẹp như những cánh hoa hồng.
Ngón tay cái của Bạc Thính Uyên v**t v* lên đó, tầm mắt hắn chậm rãi đảo qua từng tấc da thịt trên người cậu, sâu trong đáy mắt ẩn giấu một thứ d*c v*ng cực hạn, đáng sợ đến hoang dại.
Lòng bàn tay hắn hết lần này đến lần khác vỗ về tấm lưng cậu, như để trấn an mà cũng như muốn trực tiếp cảm nhận từng nhịp tim đập qua lòng bàn tay.
Tấm lưng của Ôn Từ Thư mỏng manh như thế, khiến cậu có cảm giác phảng phất như lồng ngực của mình đang được bàn tay hắn trực tiếp v**t v* vậy.
Nhưng cậu không hề thấy nguy hiểm, chỉ là vì trên người không còn một mảnh vải che thân nên có chút thẹn thùng, đành chủ động rúc sát vào lồng ngực hắn, ngửa đầu tìm kiếm bờ môi hắn để hắn không còn nhìn chằm chằm vào mình nữa.
Nụ hôn nồng nhiệt cứ thế triền miên đi xuống, từ cằm đến cổ, xương quai xanh, rồi lại dời xuống trước ngực.
Ôn Từ Thư hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn, trốn không thoát, tránh không khỏi, chỉ biết dốc sức ngửa cổ lên mà hít thở thật sâu, thế nhưng lồng ngực lại chỉ tràn ngập thứ hormone đang gào thét của hắn, khiến cả người cậu nóng bừng như sắp nổ tung đến nơi.
Ngay sau đó, cậu bị một luồng lực lớn xoay ngược người lại, đổi tư thế ngồi quay lưng về phía Bạc Thính Uyên, tấm lưng gắt gao dán chặt vào khuôn ngực rắn chắc, nóng bỏng như lửa đốt của hắn.
Bạc Thính Uyên mở rộng hai đầu gối, đè lên lớp vải áo ngủ màu đen chính là hai đôi chân dài bóng loáng và trắng nõn.
Bàn chân Ôn Từ Thư hoàn toàn lơ lửng giữa không trung, khẽ đung đưa nhè nhẹ.
Luồng nguy hiểm hơi thở phả ra từ phía sau lưng khiến cậu không tài nào tập trung tinh lực để suy nghĩ được gì nữa, cậu định thẳng lưng lên thì lại bị một vòng tay rắn chắc gắt gao cô khẩn vào lòng.
Đến khi bàn tay của Bạc Thính Uyên nương theo cặp đùi hướng lên trên mà v**t v*, trong cổ họng cậu liền khẽ tiết ra một tiếng r*n r* nhẹ.
Bạc Thính Uyên dùng khuôn ngực để cảm nhận từng nhịp tim đập dồn dập của cậu, bờ môi mỏng dịu dàng hôn lên thái dương rồi dời sang vành tai: "Nếu trái tim cảm thấy không thoải mái thì phải gọi tên tôi ngay nhé."
Ôn Từ Thư khó nhịn mà cựa quậy thân mình trong lồng ngực hắn, hệt như một chú cá vô ý nhảy vọt lên bờ.
Cậu hé mở bờ môi khô khốc, nói năng có chút lộn xộn: "Nếu như... Không phải do trái tim thì sao?"
Đáp lại cậu chính là một tiếng cười khẽ đầy trầm buồn và gợi cảm vang lên ngay bên tai.
Hai tai Ôn Từ Thư ù đi, tiếng nổ vang ầm ầm bên tai, cùng lúc đó bàn tay của Bạc Thính Uyên đã xoa lên người cậu.
Ngay sau đó, cậu chẳng còn nghe thấy hay nhìn thấy được bất cứ thứ gì nữa, đôi mắt tựa hồ bị phủ lên một tầng sương mù dày đặc, trên thế gian này dường như chỉ có người đàn ông trước mặt là chân thật nhất.
Hai chiếc cẳng chân trắng ngần như sữa vặn vẹo quấn quýt rồi leo bám lấy đôi chân dài hữu lực của Bạc Thính Uyên, những ngón chân mượt mà như ngọc mấy độ cuộn tròn lại đầy căng thẳng, tựa hồ đang muốn tìm kiếm một điểm tựa vững vàng, minh xác.
Nửa đường, Bạc Thính Uyên khẽ dừng lại một chút, kiên nhẫn chờ cậu bình phục lại lồng ngực đang phập phồng dữ dội.
...
Đến tận nửa đêm, Bạc Thính Uyên mới bế bổng cậu lên giường.
Trong cơn mơ màng, Ôn Từ Thư tựa hồ nhìn thấy hắn cúi người ghé sát lại gần mình, khẽ nghiêng mặt để hai gò má áp sát vào nhau.
Trong đại não dường như có một ý niệm nào đó lướt qua, thế nhưng cơn buồn ngủ kéo đến không thôi, cậu liền buông xuôi cơ thể, rơi vào vòng ôm ấp ấm áp của Bạc Thính Uyên rồi nặng nề chìm vào giấc ngủ sâu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.