3.014 chữ · ~21 phút đọc
Bạc Nhất Minh đâu có kiên nhẫn chờ đến lúc Albert đi thương lượng với ba lớn, nhóc con trực tiếp bấm số gọi điện thoại qua luôn để bày tỏ rõ ràng ý kiến của chính mình.
Thậm chí để biểu thị sự trịnh trọng đối với sự việc lần này, nhóc con còn dùng cả tiếng Pháp để lặp lại một lần nữa.
Ôn Từ Thư yên lặng uống trà, thầm nghĩ cũng may đứa nhỏ này không túm chặt lấy cậu để làm nũng, nếu không thì cậu đã đồng ý ngay từ đầu rồi.
Tuy rằng người ta vẫn thường bảo, người trưởng thành thì nên tận lực nắm giữ quyền lựa chọn trong tay mình, nhưng vào những thời điểm như thế này thì việc chủ động từ bỏ quyền lựa chọn lại là một quyết định sáng suốt nhất.
Thế nhưng, ở đầu dây bên kia của điện thoại, Bạc Thính Uyên quả nhiên lại bảo: "Nhất Minh, ba tôn trọng ý kiến của ba nhỏ, con thử hỏi ý ba nhỏ xem sao nhé?"
Tay Ôn Từ Thư run lên một cái, trái tim bỗng chốc chìm xuống.
Đôi mắt Bạc Nhất Minh sáng ngời có thần nhìn sang: "Ba nhỏ ơi, ba lớn bảo là tôn trọng lựa chọn của ba đó nha."
Ôn Từ Thư nhìn chú khỉ con trước mặt bằng ánh mắt vô cùng nhu hòa: "Thế thì ba sẽ đi cùng với Nhất Minh nhé."
"Yêu ~ Thật tốt quá đi ạ!"
Bạc Nhất Minh giành được thắng lợi, lập tức nói vào chiếc đồng hồ thông minh, "Ba lớn ơi, ba nghe thấy rồi chứ ạ?"
Trong giọng nói ngập tràn vẻ khoe khoang và kiêu ngạo khôn xiết.
Bạc Thính Uyên bảo: "Ừm, chờ ba về đến nhà là chúng ta xuất phát."
Nghe chất giọng trầm đục của hắn qua điện thoại, Ôn Từ Thư bắt đầu âm thầm cân nhắc.
Chẳng lẽ hắn đang không vui sao?
Bạc Nhất Minh sau khi ngắt điện thoại thì vui mừng khôn xiết, phảng phất như thể vừa giành được một thắng lợi vô cùng to lớn trong cuộc chiến giữa hai cha con vậy: "Con phải đi nói cho ông quản gia với dì Chung biết một tiếng mới được!"
Nói đoạn, nhóc con liền chạy biến đi nhanh như một làn khói.
Ôn Từ Thư đang định thở dài một hơi thì màn hình chiếc điện thoại đặt ngay tầm tay bỗng sáng lên.
Người gửi đúng chính là Bạc Thính Uyên. Cậu mang theo một điềm báo chẳng mấy tốt lành mà bấm mở khung chat WeChat ra xem.
Bạc Thính Uyên: [ Em quyết đoán thế cơ à? ]
Ôn Từ Thư nhịn không được mà phì cười: Câu nói này của hắn nếu chụp màn hình lại rồi gửi riêng ra ngoài, quả thực có thể biên soạn nên một câu chuyện tình đau thương, chua xót vào thời điểm hai người yêu nhau chia tay đấy chứ.
Cậu lập tức đưa ra một phương án xoa dịu:
[ Lượt đi em sẽ đi cùng Nhất Minh, còn lượt về em sẽ đi cùng với anh được không? ]
Bạc Thính Uyên: [ Ừm ]
Ôn Từ Thư cứ nhìn thấy cái chữ "Ừm" này là lại thấy dị ứng, bèn nhắn lại:
[ Đừng có trả lời "Ừm" nữa, trông vô cùng lạnh nhạt luôn. ]
Bạc Thính Uyên: [ Thế thì nên trả lời thế nào mới đúng? ]
Ôn Từ Thư nghĩ nghĩ rồi gõ chữ: [ Dạ vâng. ]
Trong đầu cậu bỗng phác họa ra khung cảnh Bạc Thính Uyên mở miệng nói hai chữ "Dạ vâng" một cách nghiêm túc, hình ảnh đó quá mức hài hước khiến cậu không kìm được mà nhếch khóe miệng lên cười.
Thế nhưng, vài giây sau, thứ nhảy ra trên màn hình lại hoàn toàn không phải là hai chữ này, mà là một bức ảnh chụp màn hình.
Nội dung bức ảnh chính là hình đại diện của Ôn Từ Thư đính kèm dòng chữ [ Dạ vâng ].
Ôn Từ Thư: ...... Đúng là hết cách nói nổi với cái người này luôn mà!
-
Chờ đến lúc Bạc Thính Uyên về tới nhà, thời gian tuy rằng còn khá sớm, nhưng quản gia Từ vẫn chu đáo chuẩn bị một bữa tối đơn giản.
Bên bàn ăn, Ôn Từ Thư đã yên vị từ trước.
Cậu ngước mắt liếc nhìn hắn một cái, trong đầu bất chợt hiện lên đủ thứ chuyện thân mật diễn ra vào sáng sớm hôm nay, ngay sau đó liền vội vàng hoàn hồn, giơ tay lấy bộ đồ ăn: "Anh vào ăn chút gì đi."
Đôi mắt xanh lục sau tròng kính của Bạc Thính Uyên vẫn như thường lệ quét qua một lượt gương mặt Ôn Từ Thư, hắn giơ tay cởi bỏ cúc chiếc áo vest rồi cởi ra, đưa cho quản gia Từ.
Kỳ thực lúc này vẫn chưa đến giờ cơm chính, bữa ăn này chủ yếu là để cả nhà ba người lót dạ chút gì đó mà thôi.
Thế nhưng Bạc Nhất Minh lại đang tuổi ăn tuổi lớn, một khi nhóc con đã đụng đũa vào đồ ăn thì sẽ không bao giờ có khái niệm gọi là "lót dạ sơ sơ" cả.
Bạc Thính Uyên lên tiếng nhắc nhở: "Nhất Minh, không được ăn no quá đâu."
"Dạ ~" Bạc Nhất Minh giơ tay sờ sờ bụng, "Thế thì con không ăn nữa vậy."
Đúng lúc này, điện thoại của Ôn Từ Thư đổ chuông, là Chu Vi gọi tới.
Vừa vặn cậu cũng đã ăn xong xuôi, liền đứng dậy đi ra một chỗ khác để nghe máy.
Bạc Nhất Minh vui sướng nhìn theo bóng lưng của ba nhỏ, hoàn toàn không chú ý tới việc ba lớn ở bên cạnh đang "như hổ rình mồi" mà nhìn chằm chằm vào mình.
Bạc Thính Uyên cũng kết thúc bữa ăn, hắn cầm khăn ăn lên chậm rãi lau khóe miệng: "Nhất Minh, về chuyến đi sắp tới, ba muốn nói chuyện với con một chút."
Bạc Nhất Minh dẩu dẩu cái mỏ, mắt cứ ngó nghiêng ra ngoài nhìn ba nhỏ, sống chết chịu không thèm quay đầu lại: "Con không nói chuyện đâu! Ba nhỏ đã chọn xong rồi, ba lớn cũng đã đồng ý rồi cơ mà, không được phép thay đổi nữa đâu đó! Làm vậy là rất không có phong độ quý ông đâu nha."
Bạc Thính Uyên khẽ đẩy gọng kính, có phần ngoài ý muốn khi cậu con trai lại có thể thốt ra được những lời lý lẽ như thế này.
Hắn cũng hướng tầm mắt nhìn về phía bóng dáng thon dài của Ôn Từ Thư ở đằng xa: "Ừm, vậy thì ba sẽ sắp xếp cho hai vị bác sĩ đi cùng chuyến máy bay với hai ba con."
"Bác sĩ ạ?"
Bạc Nhất Minh chậm rãi quay đầu lại, chớp chớp đôi mắt ngây thơ sáng ngời, rốt cuộc nhóc con cũng đã phản ứng được ba lớn đang muốn nói đến điều gì.
Nếu như ba nhỏ xảy ra chuyện gì không khỏe ở trên máy bay, nhóc con hình như chẳng có cách nào để chăm sóc chu toàn được cả.
Thậm chí có khi vì cuống cuồng lên, nhóc con còn biến thành một kẻ gây thêm phiền phức ấy chứ. Hai chiếc chân đang nhàn nhã đung đưa qua lại của nhóc con nháy mắt bỗng đột ngột im bặt.
Bạc Thính Uyên nói lời ngắn gọn ý sâu đến đây liền không thèm nói thêm lời nào nữa.
Đến khi Ôn Từ Thư nhanh chóng bước trở lại bàn ăn, cậu liền nhận ra bầu không khí trên bàn cơm bỗng có chút nặng nề ngoài ý muốn.
Cậu đi đến bên cạnh chiếc ghế của chú khỉ con nhà mình, xoa xoa cái đầu nhóc con, ôn nhu hỏi han: "Sao thế Nhất Minh?"
Rồi lại quay sang nhìn Bạc Thính Uyên, dùng ánh mắt để dò hỏi.
Vào khoảnh khắc này, trong lòng Bạc Nhất Minh dâng lên một luồng ấm áp khôn xiết.
Bởi vì ba nhỏ luôn là người đầu tiên phát hiện ra những tâm trạng nhỏ nhặt của nhóc con.
Nhóc con vươn đôi tay dài ôm chầm lấy vòng eo của ba nhỏ, áp mặt vào lồng ngực cậu, ngửa đầu lên nói dõng dạc từng chữ một: "Ba nhỏ, con không thể ngồi chung máy bay với ba được nữa rồi. Ba vẫn nên ngồi chung chuyến với ba lớn đi nha."
Chất giọng trẻ con có lẫn lộn vài phần rầu rĩ không vui rõ rệt.
Ôn Từ Thư kinh ngạc nhìn về phía Bạc Thính Uyên: "Ơ? Anh vừa nói cái gì với Nhất Minh đấy?"
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn đỡ lời: "Không phải tại ba lớn bắt ép đâu ạ, là tự con quyết định đó chứ."
Nhóc con buông tay đang ôm ba nhỏ ra, bày ra dáng vẻ như một người lớn thực thụ, "Ba nhỏ xem, con chính là người thừa kế tương lai của nhà họ Bạc đó nha, con phải tập thói quen tự mình ngồi máy bay một mình chứ! Giống hệt như mỗi lần ba lớn đi công tác vậy đó."
Ôn Từ Thư khom lưng ôm chầm lấy nhóc con bỗng nhiên lại hiểu chuyện đến lạ kỳ này, sống mũi cậu thế mà lại có chút cay cay, mọc ra vài phần xót xa.
Cậu khẽ nhéo nhéo gò má phúng phính của con trai, bật cười bảo: "Ba biết rồi, ông cụ non thừa kế hiểu chuyện."
Nhưng đến khi hai vợ chồng có không gian riêng tư ở bờ bên kia, Ôn Từ Thư liền trừng mắt nhìn Bạc Thính Uyên: "Anh chắc chắn đã nói cái gì đó với Nhất Minh rồi đúng không, nếu không thì sao thằng bé tự dưng lại nói như vậy chứ?"
Bạc Thính Uyên thành thật giải thích: "Tôi chỉ là nhắc tới chuyện an bài cho hai vị bác sĩ với Nhất Minh mà thôi."
Ôn Từ Thư dĩ nhiên là lập tức hiểu ra được ngọn ngành vấn đề, trong lòng lại càng thêm phần động dung.
Bản thân cậu rốt cuộc đã tích được phúc đức gì mà lại có được một đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến nhường này cơ chứ?
Bạc Thính Uyên thuận thế vòng tay ôm lấy người đang thẫn thờ im lặng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về x** n*n tấm lưng cậu: "Thằng bé sẽ ghi nhớ chuyện em đã lựa chọn đi cùng chuyến với nó, chỉ là vì điều kiện khách quan không cho phép mà thôi."
Ôn Từ Thư giơ tay lên, dứt khoát chọc mạnh một cái vào hông của Bạc Thính Uyên, lẩm bẩm mắng: "Đâu phải là thằng bé ghi nhớ, rõ ràng là cái anh đang ghi thù thì có!"
Đừng tưởng là cậu không biết nhé! Cái đồ người lớn quỷ kế đa đoan này!
Ôn Từ Thư dùng lực đẩy cánh tay hắn ra, lùi lại phía sau một bước, hung hăng tuyên bố: "Đoạn đường đi ra sân bay, em sẽ ngồi chung một xe với Nhất Minh."
Cậu giơ ngón tay lên chỉ chỉ vào hắn, hất hàm đầy lanh lợi nói, "Còn anh, Bạc tiên sinh thân mến, mời anh tự mình tận hưởng không gian siêu cấp xa hoa rộng rãi của một chiếc xe riêng đi nhé."
Nói đoạn, cậu liền nhanh chân như bôi mỡ dưới lòng bàn chân, chạy tót đi tìm chú khỉ con nhà mình.
Bạc Thính Uyên khẽ nở một nụ cười nhạt, đưa tay đẩy đẩy gọng kính.
-
Trên các tài khoản mạng xã hội chính thức của chương trình [ Nhóc Con Là Siêu Nhân ], hai ngày nay đã lần lượt tung ra những đoạn video ngắn cùng hình ảnh nhá hàng cho tập 4 - đó là những bức ảnh chụp bóng lưng của bốn tổ ấm ba người trên nền bối cảnh là một thành phố vùng duyên hải xinh đẹp.
Nhất Minh cùng hai vị ba ba của mình bởi vì sở hữu chiều cao vô cùng xuất chúng, nên vừa nhìn một cái là cư dân mạng đã lập tức nhận ra ngay.
[ Không phải chứ, gia đình ba người nhà này đang chụp poster phim điện ảnh đấy à? Đôi chân dài với vóc dáng cao ráo này đúng là khiến người ta ghen tị chết đi được! ]
[ Hít hà ~ Chiều cao chênh lệch, hình thể chênh lệch, rồi cả vòng eo với kích thước bàn tay chênh lệch giữa ba lớn và ba nhỏ nữa chứ, nhìn kiểu này làm sao đêm nay tôi ngủ cho nổi đây! Cái tổ chương trình đáng chết này, lần nào cũng làm tôi gấp đến độ phát điên lên được! ]
[ Tôi lại vừa mới mở lại phân đoạn hỏi đáp của ba lớn và ba nhỏ ở tập 3 ra xem rồi này, vợ yêu ơi à à à ~~ tôi đến đây với em đây ~~~ ]
[ He he he, tự dưng thấy phấn khích ngang á *tôi biết đây là chương trình thực tế về tình cảm gia đình chứ không phải show hẹn hò hay show yêu đương gì đâu nha, tôi tự biết chừng mực mà, mọi người đừng mắng tôi tội nghiệp!* ]
[ Cuối cùng cũng sắp phát sóng rồi. Tuần vừa qua tôi gần như đã cày nát toàn bộ ảnh chụp với video của ba nhỏ rồi đấy. Đây là lần đầu tiên tôi mong mỏi một người tiến quân vào giới giải trí đến như vậy luôn. ]
Admin phụ trách trang Weibo chính thức của chương trình liền vào phản hồi lại một dòng bình luận:
[ Mọi người đừng vội nè, hiện tại Nhất Minh cùng hai vị ba ba đang trên đường di chuyển đến thành phố ghi hình rồi nha. ]
[ ? Bạn nói suông thế ai mà tin! Bạn ngon thì mở phát sóng trực tiếp lên cho tụi tôi ngắm ba nhỏ sau bao ngày xa cách xem nào? ]
Dòng bình luận này vừa xuất hiện đã lập tức nhận được vô số lượt thả tim và đồng tình từ phía cư dân mạng phía dưới.
-
Sân bay.
Hai đoàn người đồng thời làm thủ tục lên máy bay.
Ôn Từ Thư cố ý kéo Bạc Thính Uyên đi cùng để tiễn chú khỉ con lên máy bay trước, cậu đứng bên cạnh dặn dò và sắp xếp ổn thỏa mọi thứ mất một lúc lâu.
"Được rồi mà ba, con tự ở một mình hoàn toàn ổn luôn á!"
Bạc Nhất Minh ra sức đẩy đẩy ba nhỏ ra ngoài, "Ba lớn mau đem ba nhỏ đi giúp con đi, con phải bắt đầu chơi điện tử đây."
Ôn Từ Thư: "......"
Cái thằng bé thối này, làm cậu nãy giờ cứ đứng đây cảm động mãi không thôi.
Sau đó, hai người mới bước lên một chiếc máy bay khác. Hai chiếc máy bay tư nhân cất cánh đúng giờ theo kế hoạch.
Ôn Từ Thư nhìn qua ô cửa sổ mạn tàu, thưởng thức đường chân trời mờ ảo mang một sắc xanh lam thẫm của màn đêm.
Cậu không hề hay biết rằng ánh sáng mông lung ấy đang rọi sáng một bên góc mặt nghiêng của mình, và tất thảy khung cảnh ấy đều thu trọn vào sâu trong đáy mắt lẫn trái tim của người bên cạnh.
"Anh nhìn kìa, đám mây kia trông cứ béo lùn chắc nịch kiểu gì ấy."
Ôn Từ Thư quay đầu lại định trò chuyện với hắn, nào ngờ vừa ngoảnh mặt đã thấy gương mặt hắn áp sát ngay trước mắt.
Hai sống mũi cao thẳng gần như chạm vào nhau. Khoảng cách gần gũi đến nghẹt thở này làm Ôn Từ Thư sinh ra một loại ảo giác rằng chiếc kính không độ gọng to này thực chất là đang đeo trên mũi của chính mình vậy.
Đúng lúc này, dì Chung đang bưng đĩa trái cây đã gọt sẵn đi tới, bà lập tức khựng lại rồi dứt khoát quay ngoắt người đi.
Ôn Từ Thư tức khắc đứng hình, sượng trân tại chỗ.
Bạc Thính Uyên ngược lại vẫn giữ ngữ khí bình thản như thường, lên tiếng gọi: "Dì Chung, trái cây."
Dì Chung lúc này mới đành phải xoay người lại, đem đĩa trái cây đưa qua cho hai người.
Lúc này cả hai đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường như cũ.
Ôn Từ Thư dùng nĩa ăn trái cây, chờ đến khi dì Chung rời đi hoàn toàn, cậu mới nói một câu không đầu không đuôi: "Em cứ tổng cảm thấy anh vẫn còn chuyện gì đó đang giấu giếm em."
Bạc Thính Uyên khẽ nhướng một bên lông mày, lẳng lặng nhìn cậu đầy thâm ý.
Ôn Từ Thư kỳ thực chỉ là không có chuyện gì để nói nên mới tùy tiện kiếm cớ nói bừa một câu.
Nhìn thấy phản ứng này của hắn, cậu cũng đi theo im lặng xuống dưới, trong lòng thầm nghĩ thôi xong rồi, hỏng bét: "Chẳng lẽ thật sự còn có chuyện nữa sao? Là chuyện gì thế? Anh không thể một lần nói hết toàn bộ cho em nghe được luôn à?"
"Ừm."
Bạc Thính Uyên nhìn cậu, chậm rãi mở miệng: "Có chuyện này tôi chưa nói với em. Lúc em sinh Nhất Minh, tôi đã làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh rồi."
"..."
Ôn Từ Thư vừa mới xiên được một miếng dứa lên, nghe xong câu đó liền giật mình đánh "xoạch" một cái, miếng dứa rơi tọt xuống đĩa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.