2.783 chữ · ~19 phút đọc
Nghe thấy Tinh Tinh tiết lộ tên thật của mình, người kinh ngạc không chỉ có Ôn Từ Thư mà còn cả những người hâm mộ lâu năm vốn khá am hiểu về Sở Hàm.
[ Tinh Tinh theo họ mẹ sao? Không đúng chứ nhỉ. ]
[ Ôi trời, chẳng lẽ nữ thần cuối cùng cũng ly hôn với gã mối tình đầu không ra gì kia rồi? ]
[ Không phải Sở Hàm kết hôn với mối tình đầu rất hạnh phúc sao? Thế nên vừa đạt giải Ảnh hậu là lập tức về nhà giúp chồng dạy con ngay mà? ]
[ Đâu có phải. Là do gã đàn ông kia sợ Sở Hàm nếu cứ tiếp tục dấn thân thì sẽ nổi tiếng đến mức gã không còn với tới nổi nữa. ]
[ Chuyện như vậy thật sao? Xưa nay tôi cứ tưởng Sở Hàm không thích giới giải trí nên mới rút lui, hóa ra... ]
Tại phòng bếp.
Chu Vi đang nhào bột, nhìn thấy hai đứa trẻ mang trứng gà về liền cười nói: "Có trứng gà thì tốt quá rồi, lát nữa dì sẽ đổi món làm thêm vài món ăn thật ngon."
Bạc Nhất Minh đặt giỏ trứng lên bệ bếp: "Dì ơi, vậy bọn con ra vườn hái thêm các loại rau khác nhé."
"Được rồi, đi đi."
Chu Vi chỉ tay về phía để nước uống, "Bạn nào khát thì cứ lấy nước mà uống."
Bạc Nhất Minh chạy đến vặn mở một chai nước đưa cho Tinh Tinh, sau đó thấy bên cạnh Chu Vi chưa có nước, cậu bé cũng mở sẵn một chai rồi đặt ngay ngắn ở đó.
"Dì ơi, bọn con ra ngoài đây ạ."
"Cảm ơn Nhất Minh nhé, đi đi con."
Chu Vi nhìn cậu nhóc soái khí này, trong lòng khó mà không yêu quý cho được.
Bạc Nhất Minh dắt tay Tinh Tinh đi ra ngoài.
Tinh Tinh một tay cầm chai nước, khẽ nói: "Em tự đi được mà."
Bạc Nhất Minh đứng khựng lại, nghiêm túc bảo: "Dì dặn anh phải chăm sóc em thật tốt, ngoan nào."
Nói đoạn, nhóc giơ tay xoa xoa đầu Tinh Tinh.
Tinh Tinh hơi ngả người ra sau để né tránh cái xoa đầu, nhưng cậu bé cũng không hề hất bàn tay đang ấm sực của anh trai Nhất Minh ra.
[ Tiểu Thất mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ bảo: Hừ! Anh không được né tránh anh Nhất Minh! ]
[ Ha ha ha ha, lầu trên đã nắm bắt được tinh túy trong cách nói chuyện của Tiểu Thất rồi đấy. ]
Trên bờ ruộng.
Ôn Từ Thư vẫn chưa thoát khỏi trạng thái chấn động.
Trong nguyên tác, những cuộc chạm trán giữa Bạc Nhất Minh và Sở Hoành vốn chỉ xảy ra sau khi cả hai đã trưởng thành, và Sở Hoành cũng xuất hiện khá muộn.
Hiện tại chuyện này là sao? Liệu sự thay đổi này có gây ra ảnh hưởng gì đến vận mệnh của bọn trẻ không?
Điều Ôn Từ Thư lo sợ nhất chính là con trai mình lại dẫm lên vết xe đổ.
Tuy nhiên, cậu cũng không thể mạo muội can thiệp ngay lúc này, nên quyết định trước mắt sẽ quan sát thêm một thời gian xem sao.
Khi khoai tây đã đầy nửa chiếc giỏ, Ôn Từ Thư cùng Nhung Nhung cùng nhau mang vào trong.
Nhung Nhung nhìn thấy phía sau vạt áo của chú nhỏ dính chút bùn đất, liền vội vàng vươn tay phủi phủi, sau đó lại tiếp tục nắm lấy áo cậu.
Cô bé không nhịn được mà ngước lên, mỉm cười toe toét nhìn chú nhỏ một cái. Lúc này Ôn Từ Thư đang mải chú ý để không dẫm vào luống rau bên cạnh nên không nhận ra hành động nhỏ của cô bé.
[ Nhung Nhung đúng là một cô con gái ngọt ngào quá đi ~ ]
[ Không dám tưởng tượng nếu đại mỹ nhân có một đứa con gái thì nhan sắc sẽ kinh diễm đến nhường nào. ]
[ Liệu có phải là một phần tư dòng máu lai Trung - Pháp giống nhóc Minh không? Mau sinh đi ạ, tôi chuẩn bị sẵn sàng để đi đầu thai rồi đây. ]
Ở một hướng khác, Chu Húc cũng đang bế Tiểu Thất đi về phía phòng bếp.
Trong giỏ của anh có đặt một ít rau xanh.
Tiểu Thất vừa nhìn thấy Ôn Từ Thư, hai bàn tay nhỏ trắng nõn đã giơ cao quả ớt xanh lớn, gọi bằng giọng sữa non nớt: "Chú nhỏ ~~"
Ôn Từ Thư đứng lại đợi một chút, kinh ngạc nói: "Oa, Tiểu Thất hái đó hả?"
Tiểu Thất nhìn chú nhỏ đang mỉm cười với ánh mắt nhu hòa, thỏa mãn gật gật đầu, đôi tay nhỏ xíu không ngừng lắc lắc quả ớt khoe công.
Cả bốn người cùng nhau đi vào trong nhà.
Chu Vi đã nhào xong cục bột và bắt đầu để bột nghỉ.
Nhìn thấy con gái đầy vẻ vui sướng, cô hỏi: "Nhung Nhung, vườn rau có vui không con?"
"Có ạ!" Nhung Nhung chạy chậm đến bên cạnh mẹ, "Mẹ ơi, mẹ của anh Tinh Tinh nói là đi hái lá hẹ rồi ạ."
Chu Húc nghe thấy vậy liền quay người lại: "Nông trại này thực sự rất phong phú, chúng ta không lo thiếu cái ăn đâu."
Ôn Từ Thư đặt khoai tây xuống bên cạnh bồn rửa, sau đó đón lấy giỏ rau từ tay Chu Húc.
"Tôi không biết nấu nướng hay xào nấu gì, xin phép phụ trách khâu rửa dọn vậy."
Cậu vươn tay, thong thả cuộn ống tay áo vốn đã xắn sẵn lên cao hơn một chút, để lộ cánh tay thon dài trắng ngần như tuyết.
Khi ngón tay chạm vào chuỗi hạt đeo trên cổ tay, cậu khẽ đẩy nó lên phía trên.
[ Ơ? Đại mỹ nhân thế mà lại đeo chuỗi hạt sao? Đến giờ tôi mới để ý thấy đấy. ]
[ Tôi cũng vậy, căn bản là không tài nào dời mắt khỏi khuôn mặt anh ấy được. Chết tiệt, tôi thật sự không phải là kẻ háo sắc đâu mà! ]
[ Đây chính là kiểu "cổ tay trắng ngần như tuyết" trong sách hay viết đây mà. Đại mỹ nhân thực sự mang lại cho tôi cảm giác dù có đổ mồ hôi thì cũng là mồ hôi thơm ấy. ]
Chu Húc lên tiếng: "Vậy ba của Nhất Minh rửa xong thì tôi sẽ nhận phần thái rau. Chị Vi, lát nữa chị xào hay để tôi xào đây?"
Chu Vi đùa nói: "Tôi thấy thân phận "đầu bếp thần sầu" của cậu sắp giấu không nổi rồi, phần xào nấu để cậu lo đi. Tôi làm ít nhân sủi cảo trước, đợi bột nghỉ đủ là có thể gói."
Nhung Nhung lặng lẽ mở nắp chậu đựng bột ra để quan sát.
"Mẹ ơi, con cũng muốn gói sủi cảo."
"Được rồi."
Ôn Từ Thư vừa rửa khoai tây, vừa lặng lẽ quay đầu nhìn mọi người.
Hình như đã từ rất lâu rồi, cậu mới cảm nhận được hơi thở cuộc sống mãnh liệt đến thế này. Ở nhà lớn Bạc gia luôn có các dì giúp việc bận rộn quán xuyến từ trên xuống dưới, cậu thậm chí còn chưa từng bước chân vào phòng bếp bao giờ...
Ngoài cửa sổ sát đất, phía giữa những luống rau, Bạc Nhất Minh và Tinh Tinh không biết đang nói chuyện gì mà cứ thế một trước một sau đi tới.
Đứa cầm đậu que, đứa ôm một quả bí ngô.
Ôn Từ Thư nhìn cảnh ấy, không kìm được mà nhớ tới Bạc Thính Uyên.
Trong ký ức, gia đình ba người bọn họ dường như chưa từng có khoảnh khắc nào ấm áp đến thế này.
Còn Bạc Thính Uyên... cậu thật sự rất khó để liên tưởng người đàn ông đó với những khái niệm như "mùi vị nhân gian" hay "hơi thở cuộc sống".
Ôn Từ Thư liếc nhìn chuỗi hạt ngọc trúc trên tay.
-
Bên trong xe bảo mẫu.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Trong tay Bạc Thính Uyên là một bản tài liệu mới vừa ra lò, ghi chép những thông tin cơ bản về Sở Hàm và Sở Hoành.
Vừa rồi, việc Ôn Từ Thư chú ý đến thần sắc của Tinh Tinh đã khiến Bạc Thính Uyên cảm thấy có chút khác thường, vì vậy hắn đã sai Albert đi tìm hiểu sơ bộ.
Theo tư liệu, vợ chồng Sở Hàm vẫn chưa ly hôn, tên đăng ký đi học của Tinh Tinh là Lâm Hành. Hiện tại vẫn chưa rõ vì sao trong chương trình lại đổi thành "Sở Hoành".
Bạc Thính Uyên hồi tưởng lại phản ứng của Ôn Từ Thư lúc đó, giống như cậu có một loại phản xạ có điều kiện đặc biệt nào đó đối với cái tên "Sở Hoành" này vậy.
Ngay lúc này, Bạc Thính Uyên vừa rời mắt khỏi xấp tài liệu thì lập tức chú ý đến động tác nhỏ của Ôn Từ Thư trên màn hình: Cậu đang chăm chú nhìn chuỗi hạt trên tay mình mà thẫn thờ.
Cậu đang nghĩ gì vậy?
Ánh mắt lục bảo sau lớp kính tựa như một mặt hồ sâu thẳm, cất giấu những cảm xúc mà chính hắn cũng chưa từng nhận ra.
Thậm chí, đôi tay hắn dường như muốn xuyên qua màn hình để ôm chặt người trong khung hình vào lòng.
Albert vốn định tiến lên xin chỉ thị công việc, nhưng lập tức nhận thấy áp suất xung quanh Bạc tổng đang hạ thấp.
Cảm giác như có một đám mây đen từ đâu bay tới, nặng nề che lấp mọi ánh mặt trời.
Anh ta lặng lẽ lùi lại một bước, trong lòng đầy nghi hoặc: Ôn tiên sinh trong chương trình vẫn ổn đấy chứ? Tại sao Bạc tổng đột nhiên lại có thái độ khác thường như vậy?
-
Trong chương trình.
Tất cả khách mời đã hội ngộ đông đủ trong bếp, người xào nấu, kẻ làm sủi cảo, không khí bận rộn đến khí thế ngất trời.
Vì Chu Húc bận nấu ăn nên Ôn Từ Thư hỗ trợ trông nom Tiểu Thất.
Cậu cầm một miếng dưa gang đã cắt thanh đưa cho nhóc tì, mỉm cười nói: "Tiểu Thất là một em bé bám người có đúng không nào?"
"Không phải đâu ạ."
Tiểu Thất dùng hai bàn tay nhỏ ôm lấy miếng dưa, gặm gặm, rồi lén nhìn ba mình đang vung xẻng xào nấu.
Cậu bé ngẩng đầu lên, nói nhỏ xíu: "Chú nhỏ ơi ~ Tiểu Thất nói cho chú nghe một bí mật này nhé."
"Thế cơ à?" Ôn Từ Thư thấy nhóc tì tình nguyện chia sẻ bí mật nhỏ với mình, tự nhiên là ghé tai lại gần: "Tiểu Thất nói đi."
Tiểu Thất nãi thanh nãi khí bảo: "Mẹ nói, ba mới là kẻ bám người nhất nhà đấy ạ."
"Hửm?" Ôn Từ Thư bật cười: "Hóa ra là như vậy sao."
Cậu còn tưởng Chu Húc lúc nào cũng bế khư khư Tiểu Thất là vì bé không thích đi bộ. Ai ngờ, hóa ra là người làm cha như anh lại không thể rời xa con cái hơn.
Tiểu Thất nhìn thấy chú nhỏ ghé sát lại gần, dường như phát hiện có những lọn tóc dài lộ ra ngoài.
Cậu bé tò mò nắm lấy vành mũ kéo ngược lên trên.
Ngay lập tức, một mái tóc dài đen nhánh theo vai Ôn Từ Thư đổ xuống, xõa tung trên lưng.
Cảnh tượng này khiến đôi mắt vốn đã to tròn của Tiểu Thất càng trừng lớn như chuông đồng, cái miệng nhỏ há hốc ra đầy kinh ngạc.
[ Cái gì? Dưới mũ hóa ra là tóc dài sao? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? ]
[ Trui ui! Thật sự có nam mỹ nhân tóc dài sao? Tôi xịt máu mũi mất... ]
[ Đôi mắt phượng thật sự quá xinh đẹp! Trời ạ, vẻ đẹp cổ điển thuần khiết, cứ như bước ra từ trong tranh vậy. ]
[ Làm ơn hãy gia nhập giới giải trí đi! Đi đóng phim cổ trang vai nam mỹ nhân họa loạn triều cương, tôi nhất định sẽ canh tivi để cống hiến rating! ]
[ Chậc chậc, khuôn mặt này đúng là làm nam hay làm nữ đều xuất sắc như nhau. ]
"Mẹ ơi nhìn kìa, tóc của chú nhỏ dài thật đấy, còn dài hơn cả tóc mẹ nữa."
Nhung Nhung là người đầu tiên nhìn thấy cảnh này, cô bé túm chặt áo mẹ lắc lắc.
Chu Vi và Sở Hàm hầu như cùng lúc quay sang nhìn.
Ôn Từ Thư đã đứng thẳng người, đang dùng ngón tay vuốt nhẹ lại suối tóc, định bụng sẽ thu gọn lại vào trong mũ.
Mái tóc dài chạm eo mềm mại, đen mượt như mực, theo từng động tác của cậu chẳng khác nào một thước phim quảng cáo dầu gội đầu cao cấp.
Chu Vi thốt lên: "Sao chất tóc của cậu lại tốt đến thế này?"
Do đặc thù công việc, mỗi khi lên sân khấu cô không thể không làm tóc, thường xuyên nhuộm uốn chưa kể đến việc sử dụng keo xịt tóc và các hóa chất khác, nên chất tóc khó tránh khỏi bị khô xơ.
Đôi mắt Sở Hàm tràn đầy sự ngưỡng mộ: "Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy mái tóc đen đến vậy. Bình thường cậu chăm sóc tóc thế nào?"
Bạc Nhất Minh cũng nhìn thấy, liền giải thích thay: "Các dì giúp việc sẽ định kỳ gội đầu cho ba nhỏ của con ạ."
"Hóa ra là vậy."
Sở Hàm cười nói: "Ba của Nhất Minh này, hay là cậu đừng đội mũ nữa, cứ để thế này đẹp hơn nhiều."
Ở trong giới giải trí cô đã gặp không ít chàng trai trẻ có diện mạo tuấn tú, nhưng chưa từng thấy ai có khí chất trác tuyệt và độc đáo như ba của Nhất Minh.
"Đúng đúng đúng."
Chu Vi đồng tình, "Nếu không tiện thì tìm cái dây buộc tóc cột lại là được."
Cô cúi đầu nhìn con gái: "Nhung Nhung, hay là chúng mình tháo một chiếc dây buộc tóc cho chú nhỏ nhé?"
"Dạ vâng ạ!" Trên đầu Nhung Nhung được mẹ tết cho vài bím tóc nhỏ, tháo ra một chiếc hoàn toàn không vấn đề gì.
Lúc này, Bạc Nhất Minh dường như sực nhớ ra điều gì, cậu nhóc cúi đầu lục tìm trong túi quần: "Không cần đâu em gái ơi, anh có này!"
Nói rồi, cậu đưa sợi dây buộc tóc cho ba nhỏ của mình.
Ôn Từ Thư nhận lấy sợi dây buộc tóc, nhưng rồi cậu hậu tri hậu giác nảy sinh nghi vấn: "Nhất Minh, sao con lại có dây buộc tóc trong người?"
"Lúc chúng mình xuống xe ấy ạ, ba lớn đột nhiên đưa cho con."
Bạc Nhất Minh nở nụ cười đầy vẻ hiểu biết, "Lúc nãy con cũng không hiểu tại sao, giờ thì con biết rồi ạ ~"
"À." Ôn Từ Thư không tự chủ được mà liếc mắt về phía một chiếc máy quay đang ghi hình.
[ Cái gì? Có phải là "ba lớn" theo kiểu mà tôi đang nghĩ không?! ]
[ Có ba nhỏ thì phải có ba lớn chứ, quá hợp lý rồi còn gì các chị em ơi. ]
[ Vậy là bây giờ tôi có thể gọi "vợ" được chưa? Tôi đã phải nhịn lâu lắm rồi đấy hu hu. ]
[ Vợ mình hình như đang nhìn người nào đó ở ngoài ống kính kìa... *mạnh dạn đoán là ba lớn của nhóc Minh*. ]
[ Xưa nay tôi cứ tưởng nhóc Minh có một người mẹ lai Trung - Pháp chứ! Tại sao lại như vậy, tôi choáng váng quá. ]
[ Ba lớn lai Trung - Pháp à, chậc, liệu có xứng với đại mỹ nhân của chúng ta không đây? Thật là... ]
[ Đúng thế, nhất định phải để chúng tôi giám định diện mạo mới được *hu hu có ai đi đào chút thông tin về gia đình nhóc Minh không? Tôi tò mò đến cồn cào cả ruột gan, muốn xem ảnh chụp chung cả nhà ba người quá*. ]
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.