1.623 chữ · ~11 phút đọc
Vốn dĩ Dương Ngọc Dạng đang rất buồn đi vệ sinh, nhưng vừa nhìn thấy "cảnh đẹp" trước mắt thì lập tức quên sạch. Cậu nằm nguyên tại chỗ ngắm suốt năm phút liền, suýt nữa không kìm được "đôi bàn tay tội lỗi" của mình.
Ngắm dáng người xong, ánh mắt cậu lại chuyển lên gương mặt Du Ôn Thần.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Du Ôn Thần không đeo kính.
Thật ra khác biệt cũng không lớn, dù đeo hay không đeo đều rất đẹp.
Ánh mắt Dương Ngọc Dạng dừng trên sống mũi cao thẳng của anh, trong đầu bất giác nảy ra một suy nghĩ đầy... tà ác.
Người ta đều bảo đàn ông mũi cao thì...
Hì hì.
Thật ra Du Ôn Thần đã tỉnh từ lâu, chỉ vẫn nằm yên không động đậy, muốn xem Dương Ngọc Dạng sẽ phản ứng thế nào.
Ngắm đến mức nửa người cũng tê rần, Dương Ngọc Dạng ngồi dậy, quỳ bò trước mặt anh rồi chắp tay cầu nguyện:
“Ông trời phù hộ, cho con dậy thì lần hai với thân hình như thế này đi!”
Vóc dáng của cậu và Du Ôn Thần đúng là hai thái cực.
Một người cao lớn, rắn rỏi.
Một người mảnh khảnh, thon gầy.
Khung xương của Dương Ngọc Dạng vốn nhỏ nên không thể cosplay những nhân vật quá uy mãnh.
Có lẽ vì càng không có thì càng khao khát, cậu luôn muốn mình trở nên cao to và oai phong hơn.
Giọng nói đầy ý cười của Du Ôn Thần bỗng vang lên:
“Khả năng dậy thì lần hai... chắc là không lớn đâu.”
Dương Ngọc Dạng giật nảy mình, vội ôm chiếc gối che trước người.
“Anh tỉnh từ lúc nào vậy?”
“Lúc em bắt đầu cầu nguyện.”
Du Ôn Thần ngồi dậy, đeo kính vào.
“Hôm nay sao em dậy sớm thế?”
Lúc này Dương Ngọc Dạng mới nhớ ra mình bị buồn tiểu nên mới thức.
“Em đi vệ sinh trước!”
Nói xong cậu lập tức lao thẳng vào nhà vệ sinh, vừa hay cũng tránh được bầu không khí ngượng ngùng.
Giải quyết xong, cậu vô tình liếc sang chiếc giỏ đựng quần áo thì phát hiện quần áo bên trong đã biến mất.
“Anh có thấy bộ quần áo trong giỏ đâu không? Hay là hôm qua em quên bỏ vào nhỉ?”
Dương Ngọc Dạng nhìn quanh.
Bộ đồ ngủ cậu thay hôm qua là phiên bản giới hạn của một bộ anime, cậu tiếc lắm, không muốn làm mất.
Sắc mặt Du Ôn Thần cứng lại trong thoáng chốc.
“Tối qua tiện tay... anh giặt giúp em rồi.”
“À, cảm ơn anh nhé. Nhưng sau này không cần giặt giúp em đâu, em bỏ vào máy giặt là được rồi.”
Dương Ngọc Dạng ngại để người khác giặt quần áo cho mình.
“Không sao. Chân em còn đau không?”
Du Ôn Thần chuyển sang hỏi về vết thương tối qua.
Dương Ngọc Dạng xoay thử cổ chân.
“Hết đau rồi, chẳng còn cảm giác gì nữa.”
Du Ôn Thần vừa cài cúc áo vừa hỏi:
“Vậy em muốn ngủ tiếp hay xuống dưới tập thể dục buổi sáng với anh?”
Dương Ngọc Dạng trợn tròn mắt.
“Buổi sáng của anh chẳng lẽ là ra công viên đấu kiếm với mấy ông cụ?”
Chỉ cần tưởng tượng cảnh Du Ôn Thần cầm thanh kiếm nhựa múa may trong công viên thôi là cậu đã muốn bật cười.
“Đương nhiên không. Anh chạy bộ rồi tập một vài bài cardio.”
“Bảo sao người anh đẹp thế. Em đi cùng!”
Biết đâu tập cùng Du Ôn Thần một thời gian, vóc dáng cậu cũng sẽ đẹp lên.
Đánh răng rửa mặt xong, Dương Ngọc Dạng thay bộ đồ thể thao màu xanh nhạt, cố sức duỗi dài tay chân, trông như một mầm cây nhỏ vừa nhú khỏi mặt đất đang cố vươn lên.
Du Ôn Thần đưa cho cậu một cốc nước ấm.
“Nếu lát nữa thấy mệt thì cứ nói với anh.”
“Đùa à. Thể lực em tốt lắm.”
Dương Ngọc Dạng vô cùng tự tin.
Du Ôn Thần chỉ cười mà không nói.
Mong là thế.
Sau khi uống hết nước, hai người bắt đầu chạy bộ.
Lúc đầu Dương Ngọc Dạng còn thong thả huýt sáo.
Nhưng chạy được hai mươi phút thì chẳng còn cười nổi nữa.
Khoan đã...
Đây là chạy bộ buổi sáng hay chạy thi vậy?
Du Ôn Thần chạy mãi chẳng chịu nghỉ.
Anh là người máy sao?
Thấy cậu mồ hôi nhễ nhại, Du Ôn Thần ân cần hỏi:
“Có muốn về nghỉ không?”
Dương Ngọc Dạng nào chịu thua.
Cậu cắn răng mạnh miệng:
“Không cần. Em không mệt. Nếu anh mệt thì mình về.”
Du Ôn Thần thuận theo ý cậu.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
“Ừm, anh mệt rồi. Mình về nghỉ nhé.”
“Được!”
Dương Ngọc Dạng lập tức dừng lại, liên tục hít thở sâu.
May quá...
Du Ôn Thần mệt trước.
Nếu không hôm nay chắc cậu gục luôn ở đây.
Nghỉ được một lúc, nhịp thở của cậu dần ổn định, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.
Du Ôn Thần đưa cho cậu một chai nước.
“Sau này cố gắng dậy sớm nhé. Ăn sáng xong rồi ngủ tiếp cũng được.”
Lúc nào cũng bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe.
Dương Ngọc Dạng lè lưỡi.
“Mẹ em cũng nói thế. Nhưng anh biết đấy, đàn ông rất khó kiểm soát cơ thể mình.”
Bình thường cậu mở mắt ra, nhìn đồng hồ một cái...
Rồi ngủ tiếp.
“Nếu em không dậy nổi, anh sẽ gọi em.”
Dương Ngọc Dạng nghĩ một chút rồi nói:
“Vậy từ thứ Hai đến thứ Sáu anh gọi em nhé. Cuối tuần thì cho em nghỉ.”
“Được.”
Hai người đi bộ về đến cổng nhà.
Đây là lần đầu tiên Dương Ngọc Dạng để ý trước sân còn đặt khá nhiều dụng cụ tập luyện, trong đó có cả xà đơn.
Cậu xoa xoa tay.
“Để em thử xem.”
Du Ôn Thần dựa vào gốc cây bên cạnh, mỉm cười cổ vũ:
“Cố lên.”
Vốn vô cùng tự tin vào thể lực của mình, Dương Ngọc Dạng còn nghĩ một trăm cái cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng hiện thực lập tức tát cậu một cái thật đau.
Đừng nói một trăm cái...
Đến một cái cậu cũng không kéo nổi.
Nghiến răng đến muốn gãy cả răng hàm mà người vẫn không nhấc lên được.
Cuối cùng vì hết sức, cậu buông tay nhảy xuống.
Dương Ngọc Dạng ngồi xổm, co người thành một cục rồi vùi đầu vào đầu gối.
“Anh cười em đi.”
Du Ôn Thần bật cười.
“Anh cười em làm gì?”
“Em đến một cái cũng không làm nổi.”
Du Ôn Thần nắm lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng xoa bóp giúp cơ bắp đỡ mỏi.
“Bình thường thôi. Lúc mới tập anh cũng không làm nổi.”
“Thật sao?”
Dương Ngọc Dạng nửa tin nửa ngờ.
“Ừ. Lần đầu anh tập là lúc năm tuổi, cố mãi cũng không kéo lên được. Anh hiểu cảm giác của em bây giờ.”
Du Ôn Thần cố tình trêu cậu.
Đến khi thấy chú cừu nhỏ tức đến đỏ bừng mặt, anh mới dịu giọng dỗ dành:
“Anh đùa thôi. Bài này vốn rất tốn sức, cứ từ từ luyện.”
“Anh lên làm đi!”
Dương Ngọc Dạng muốn xem thử rốt cuộc anh làm được bao nhiêu cái.
Du Ôn Thần bảo cậu ngồi vào bóng râm dưới gốc cây rồi bước đến nắm lấy thanh xà.
Anh liên tục kéo gần hai trăm cái.
Dương Ngọc Dạng ghen tị đến mức cả khuôn mặt cũng méo xệch.
Đều là đàn ông như nhau.
Cậu đâu có thiếu tay thiếu chân.
Sao chênh lệch lại lớn đến thế!
“Đừng giận. Chăm chỉ tập luyện, sau này em cũng làm được.”
Du Ôn Thần đi tới dỗ dành.
Dương Ngọc Dạng siết chặt nắm tay.
“Anh cứ chờ đấy! Một tháng nữa em chắc chắn sẽ giỏi hơn anh!”
“Được. Anh chờ.”
Đúng lúc ấy, tiếng cười của Dương Nghĩa từ phía sau vọng tới.
“Một tháng á? Cho con một năm cũng chẳng được đâu.”
“Ba vợ, ba dậy sớm thế.”
Du Ôn Thần lễ phép chào.
Dương Nghĩa cố tình chọc con trai:
“Bị tiếng ai đó đu xà khóc như heo chọc tiết đánh thức.”
“Ba mới khóc như heo chọc tiết ấy! Con không có!”
Dương Ngọc Dạng nhất quyết không chịu nhận.
Du Ôn Thần khoác vai cậu, cười nói:
“Ừ, em không có. Ba vợ, bọn con vừa tập xong, lên tắm trước nhé. Lát nữa xuống ăn sáng với ba.”
“Khoan đã.”
Dương Nghĩa bước đến trước mặt hai người, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người họ.
“Có chuyện gì vậy ba?”
“Tối qua động tĩnh lớn thế... mà hôm nay trên người lại sạch sẽ thế này?”
Ông nhướng mày.
Du Ôn Thần mặc áo ba lỗ màu đen, trên cổ và cánh tay đều nhìn rõ mồn một, chẳng hề có lấy một dấu vết nào.
Dương Ngọc Dạng chột dạ, lập tức ra tay trước:
“Ba nghe lén! Ba không biết xấu hổ!”
Dương Nghĩa khoanh tay trước ngực, cười như đang xem kịch.
“Ba chỉ tình cờ đi ngang qua, lại đúng lúc thấy cửa hé một khe thôi.”
Dương Ngọc Dạng ra sức biện hộ:
“Tối qua bọn con chỉ... làm đơn giản thôi, em... à con ngại để lại dấu vết thì không được sao?”
“Được chứ.” Dương Nghĩa nhướng mày. “Vậy hai đứa hôn nhau cho ba xem nào.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đèn Pha Lê - Biền Bình Trúc
82 ch
Tình Yêu Tự Có Ý Trời - Tử Bất Ngã Tư
1 ch
Hoa Trong Gương Khó Hái
11 ch
Thầm Yêu Thành Thật - Hương Tiêu Bất Niệt Niệt
1 ch
Thập Niên 70: Đoàn Sủng Người Nhà Kiều Nữ Pháo Hôi
199 ch
Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Cả Đại Viện Phải Trầm Trồ
200 ch
Sau Khi Công Lược Ba Lần Thất Bại, Tôi Buông Xuôi Chờ Chết
10 ch
Mộng Kim Tịch - Thời Tinh Thảo
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.