2.364 chữ · ~16 phút đọc
Môi Dương Ngọc Dạng hơi tái đi.
Trong lòng vừa đau vừa xót.
Đến cả Mộ Quân Du cũng biết.
Vậy mà người ở ngay bên cạnh Du Ôn Thần như cậu lại chẳng biết gì cả.
“Hai vị có thể vào rồi.”
Bác sĩ mở cửa phòng khám.
Dương Ngọc Dạng lập tức bước nhanh vào.
“Tình trạng hiện giờ của Du Ôn Thần có ổn không? Sau này có còn nguy hiểm gì nữa không?”
Bác sĩ bình tĩnh nhìn cậu.
“Xin lỗi, thưa cậu. Chúng tôi chỉ có thể trao đổi về vấn đề của chính cậu.”
Dương Ngọc Dạng cắn nhẹ môi dưới.
“Vậy... tôi muốn biết, các vấn đề về tâm lý có thể chữa khỏi hoàn toàn không?”
Bác sĩ đáp:
“Các vấn đề tâm lý có rất nhiều loại, cũng có mức độ nặng nhẹ khác nhau. Có trường hợp chỉ cần dùng thuốc là có thể hồi phục, nhưng cũng có trường hợp chúng tôi đành bó tay. Nếu người bạn mà cậu nói thật sự đang gặp vấn đề về tâm lý, tôi khuyên nên đưa cậu ấy đến kiểm tra cụ thể. Nếu cậu không tiện nhắc đến chủ đề này với cậu ấy, vậy thì hãy quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống hằng ngày của cậu ấy. Tình yêu là một điều rất kỳ diệu, nó có thể cứu một con người, nhưng cũng có thể hủy hoại một con người.”
Đến khi hai người bước ra khỏi phòng khám thì đã nửa tiếng trôi qua.
Mộ Quân Du sợ đến mức quên luôn chuyện của Mộ Tuân, vừa đi vừa tủi thân xoắn các ngón tay.
“Tôi không cố ý đâu, cậu đừng nói với Du Ôn Thần nhé.”
Sao anh lại không quản nổi cái miệng của mình chứ.
Tâm trạng của Dương Ngọc Dạng lúc này đã khá hơn nhiều.
Theo lời bác sĩ, hiện giờ Du Ôn Thần đúng là không có vấn đề gì nghiêm trọng.
“Tôi sẽ không nói với anh ấy. Còn anh cũng đừng nghĩ anh hai bị bệnh tâm thần nữa. Anh hai khỏe lắm, chỉ là đang yêu thôi.”
Đổi lại, cậu cũng tiết lộ cho Mộ Quân Du một bí mật nhỏ.
Mộ Quân Du trợn tròn mắt.
“Thật hả? Sao tôi không biết? Là ai vậy? Là người hay là động vật?”
“... Đương nhiên là người rồi! Nhưng hiện giờ tôi vẫn chưa thể nói cho anh biết. Anh cũng đừng đi hỏi anh ấy nhé, nếu không tôi sẽ kể chuyện hôm nay cho Tư Mậu, để anh ấy dạy dỗ anh.”
Dương Ngọc Dạng nghiêm túc đe dọa.
Mộ Quân Du bứt rứt đến khó chịu.
“Là ai vậy chứ? Cậu nói cho tôi biết đi mà.”
“Đợi anh ấy cầu hôn thành công thì anh sẽ biết.”
“Nhưng bây giờ tôi muốn biết cơ! Nói cho tôi đi, xin cậu đó.”
Mộ Quân Du không ngờ Mộ Tuân cũng có ngày yêu đương, thậm chí còn chuẩn bị cầu hôn.
Trước giờ anh luôn nghĩ người anh hai kiêu ngạo, coi thường cả thiên hạ ấy sẽ cô độc đến hết đời.
“Không nói đâu. Anh về đi. Tôi cũng phải về chuẩn bị đây, tối nay Du Ôn Thần còn đưa tôi đi dự tiệc nữa.”
Mất rất nhiều công sức Dương Ngọc Dạng mới cắt đuôi được Mộ Quân Du.
Lúc về nhà chọn lễ phục, cậu cứ thất thần.
Sau này mình nhất định phải đối xử thật tốt, thật tốt với Du Ôn Thần.
Để anh ấy cảm nhận được nhiều hơn sự ấm áp của thế giới này.
“Dương Dạng, đang nghĩ gì thế?”
Dương Ngọc Dạng giật mình.
“Anh về sớm vậy?”
“Ừm, anh về để chọn lễ phục cùng em.”
Du Ôn Thần muốn mặc đồ đôi với cậu nên cố ý tan làm sớm.
Dương Ngọc Dạng không tỏ ra quá nhiệt tình trước mặt anh.
Bác sĩ đã nói rồi, chuyện này không nên quá vội vàng, cứ từ từ sẽ tốt hơn.
“Em không có nhiều lễ phục lắm. Anh xem thử mấy bộ này có bộ nào hợp không.”
Bình thường Dương Ngọc Dạng rất ít khi tham dự những buổi tiệc trang trọng.
Vài bộ vest ít ỏi này đều được mua từ thời đại học để mặc trong lễ tốt nghiệp hoặc lễ trao giải.
Du Ôn Thần đã đoán trước điều đó.
“Anh chuẩn bị cho em vài bộ mới rồi, xem có thích không.”
Anh dẫn Dương Ngọc Dạng lên tầng hai.
Trong phòng thay đồ trên tầng, hàng chục bộ vest hoàn toàn mới được treo ngay ngắn.
“Nhiều thế này sao?”
Dương Ngọc Dạng khẽ vuốt lớp vải của bộ vest.
Một bộ như thế này chắc phải đắt lắm.
“Anh không biết em thích kiểu dáng hay màu sắc nào, nên mua hết luôn.”
Anh rất thích tiêu tiền vì Dương Ngọc Dạng.
Điều đó khiến anh có một cảm giác thỏa mãn khó tả.
“Bộ này cũng là của em à?”
Dương Ngọc Dạng nhìn sang bộ vest bên cạnh.
Chiếc quần đó cao đến tận trên rốn của cậu.
“Bộ đó là của anh.”
Cứ mỗi bộ vest của Dương Ngọc Dạng, Du Ôn Thần đều chuẩn bị thêm một bộ cùng kiểu dành cho mình.
Đó chính là "đồ đôi" mà Dương Ngọc Dạng hoàn toàn không phát hiện ra.
Cậu vẫn nghiêm túc lựa chọn những bộ vest trước mặt.
“Vậy em chọn bộ này.”
Dương Ngọc Dạng chọn một bộ vest màu trắng.
Du Ôn Thần lấy xuống giúp cậu.
“Được, em mặc thử xem có thích không.”
Dương Ngọc Dạng nhanh chóng thay xong quần áo, cầm chiếc cà vạt bước ra với vẻ cầu cứu.
“Em không biết thắt cà vạt.”
Nhìn dáng vẻ cậu mặc vest, Du Ôn Thần không nhịn được bật cười.
“Anh cười gì? Không đẹp à?”
Dương Ngọc Dạng vội chạy đến trước gương soi.
“Đẹp lắm... đáng yêu.”
Thông thường mặc vest sẽ khiến người ta trông trưởng thành hơn.
Nhưng gương mặt của Dương Ngọc Dạng lại mang nét non nớt.
Vì thế mặc vest không hề khiến cậu chín chắn hơn, ngược lại chỉ càng đáng yêu.
Du Ôn Thần tháo chiếc cà vạt trên tay cậu xuống, thay bằng một chiếc nơ đen nhỏ.
“Em thấy thế này cứ như sắp đi thi diễn thuyết dành cho thiếu niên ấy.”
Ký ức thời tiểu học bỗng ùa về.
Ngày xưa mỗi lần tham gia cuộc thi, mẹ cậu đều đeo nơ cho cậu như thế.
Du Ôn Thần chỉnh lại góc chiếc nơ thật ngay ngắn rồi mỉm cười.
“Vậy em nhất định sẽ là quán quân.”
“Em thật sự không thể đeo cà vạt sao? Trông như vậy sẽ đẹp trai hơn mà.”
“Được chứ, nhưng thế này đáng yêu hơn.”
Du Ôn Thần ngắm nghía cậu một lượt đầy hài lòng rồi thay sang bộ vest dành cho mình.
Dương Ngọc Dạng chợt thấy chua xót.
Đều là mặc vest cả, sao chênh lệch lại lớn đến vậy?
Du Ôn Thần mặc vào thì đúng chuẩn một thanh niên tài giỏi, phong độ ngời ngời.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Còn cậu... chẳng khác nào học sinh vừa chuẩn bị lên cấp hai.
“Nếu em để râu thì có trưởng thành hơn không nhỉ?”
Dương Ngọc Dạng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Du Ôn Thần bật cười.
“Anh thấy... em vẫn nên thôi thì hơn.”
Dương Ngọc Dạng cũng chỉ nói cho vui.
Lông trên người cậu vốn rất ít, muốn mọc râu cũng chẳng mọc nổi.
“Chẳng phải người ta nói tập thể dục sẽ khỏe mạnh hơn sao? Em tập với anh bao nhiêu ngày rồi mà sao vẫn gầy nhẳng thế này.”
Cậu đứng trước gương ngắm trái ngắm phải, chẳng thấy mình cường tráng hơn ở chỗ nào.
Du Ôn Thần bước đến phía sau cậu.
Thân hình cao lớn của anh đủ để bao trọn Dương Ngọc Dạng vào lòng.
“Anh thấy bây giờ em vừa đẹp rồi, không cần khỏe hơn nữa.”
“Nhưng em cũng muốn giống anh mà. Có thế em mới bảo vệ được anh, để anh tựa vào bờ vai rộng của em.”
Dương Ngọc Dạng vừa nói vừa vỗ vỗ vai mình.
Du Ôn Thần đưa tay vuốt nhẹ gò má cậu, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Anh không muốn tựa vào vai Dương Ngọc Dạng.
Anh muốn làm... những chuyện khác.
Ánh mắt không hề che giấu ấy quá mức nóng bỏng, khiến Dương Ngọc Dạng bỗng thấy căng thẳng.
Cậu đã xem rất nhiều anime tình cảm.
Thông thường, nam chính mà nhìn nữ chính bằng ánh mắt như vậy...
Bước tiếp theo sẽ là hành động thân mật.
Dương Ngọc Dạng khẽ mím môi, hơi ngẩng đầu lên.
Đó xem như là bước chủ động của cậu.
Những đường gân trên mu bàn tay Du Ôn Thần dần nổi lên.
Anh chậm rãi cúi đầu xuống.
“Meo! Meo! Meo!”
Phạn Phạn và Chúc Chúc bất ngờ xông vào, cắt ngang bầu không khí mập mờ giữa hai người.
Dương Ngọc Dạng theo phản xạ lùi lại một bước.
Trời đất...
Vừa rồi chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Anh ấy thật sự định hôn mình sao?
Sắc mặt Du Ôn Thần cũng chẳng khá hơn.
Anh vừa rồi thật sự quá mất bình tĩnh.
Lỡ làm cậu sợ chạy mất thì sao?
“Hai đứa lại làm sao thế?”
Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, Dương Ngọc Dạng lập tức chuyển chủ đề sang hai chú mèo.
“Meo meo meo!”
Nó cướp quả bóng len của con!
“Meo meo meo!”
Con không có! Quả đó là của con!
Phạn Phạn và Chúc Chúc thường xuyên vì mấy món đồ chơi nhỏ mà đánh nhau.
Dương Ngọc Dạng mỗi tay xách một con lên.
“Được rồi, đừng cãi nữa. Ba lấy đồ chơi mới cho hai đứa, ngoan nào.”
Hai chú mèo lập tức ngoan ngoãn, vừa l**m móng vuốt vừa chờ đồ chơi mới.
Nhưng đồ chơi mới thì chưa thấy đâu.
Chỉ thấy Dương Ngọc Dạng bế cả hai nhốt luôn vào căn phòng nhỏ rồi khóa cửa.
“Phá hỏng chuyện tốt của ba còn đòi đồ chơi mới à? Tối nay hai đứa ở trong đó úp mặt vào cát mèo mà kiểm điểm, viết một nghìn chữ tự kiểm!”
Nếu vừa rồi không bị quấy rầy...
Biết đâu bây giờ cậu và Du Ôn Thần đã...
Phạn Phạn, Chúc Chúc: “Meo???”
“Sao em lại nhốt hai đứa nó?”
Du Ôn Thần cũng bước ra khỏi phòng thay đồ, vẻ mặt đã trở lại bình thường.
“Em sợ lúc mình không có nhà chúng sẽ cào hỏng đồ đạc. Dù sao trong phòng nhỏ cũng đủ chỗ cho chúng chơi. Mình đi thôi.”
Dương Ngọc Dạng phủi sạch lông mèo dính trên người.
Du Ôn Thần đưa cậu đến khách sạn nơi tổ chức buổi tiệc.
Hôm nay là một buổi giao lưu thương mại quy mô lớn.
Tư Mậu và Mộ Quân Du cũng có mặt.
Vừa nhìn thấy hai người, Mộ Quân Du lập tức trốn đi, sợ bị Dương Ngọc Dạng bắt gặp.
“Anh họ em sao vậy?”
Du Ôn Thần thấy lạ.
“Sao không qua chào hỏi?”
Dương Ngọc Dạng cầm một miếng bánh ngọt lên.
“Chắc anh ấy chưa nhìn thấy mình thôi, không sao đâu. Lát nữa chào cũng được. Cái này ngon lắm, anh ăn thử đi.”
Cậu đút cho Du Ôn Thần một miếng.
“Đúng là vợ chồng mới cưới có khác, lúc nào cũng dính lấy nhau.”
Bên cạnh vang lên tiếng trêu chọc.
Du Ôn Thần vòng tay ôm eo Dương Ngọc Dạng, mỉm cười giới thiệu.
“Dương Dạng, chào anh Hải đi.”
“Chào anh Hải.”
Dương Ngọc Dạng ngoan ngoãn lên tiếng.
Vương Đại Hải có vẻ ngoài khá dữ dằn, trông chẳng khác nào đại ca xã hội đen.
Nhưng tính tình lại vô cùng hào sảng, trọng nghĩa khí.
Những ngày đầu Du Ôn Thần khởi nghiệp từng được anh giúp đỡ không ít.
Mối quan hệ giữa hai người cũng kéo dài đến tận bây giờ.
Buổi tiệc hôm nay cũng do chính Vương Đại Hải đứng ra tổ chức để kết nối các mối quan hệ trong giới.
“Chào cậu, chào cậu. Sao không báo trước là sẽ đưa người đến, hại anh tay không thế này. Có dịp thì dẫn em... à không, dẫn em rể đến nhà anh chơi. Phòng đồ cổ nhà anh, thích món nào cứ chọn.”
“Anh Hải khách sáo quá. Đến lúc bọn em tổ chức hôn lễ, anh nhất định phải đến nhé.”
“Đương nhiên rồi. Em trai anh cưới vợ... à cưới chồng, sao anh không đi được chứ. Đợi anh giảm cái bụng này xuống đã, đến lúc đó làm phù rể cho hai đứa.”
Vương Đại Hải vừa cười vừa vỗ cái bụng tròn vo của mình.
Dương Ngọc Dạng bị chọc cười.
Anh Hải giống hệt kiểu đại ca mặt dữ nhưng tốt bụng thường xuất hiện trong anime.
Vương Đại Hải rất nể mặt Du Ôn Thần.
Anh không ngừng giới thiệu Dương Ngọc Dạng với các ông chủ lớn xung quanh, giúp cậu mở rộng quan hệ.
Trong giới kinh doanh...
Không có tiền còn có thể kiếm.
Nhưng không có quan hệ thì rất khó tồn tại.
Chỉ trong chốc lát, Dương Ngọc Dạng đã trở thành tâm điểm của buổi tiệc.
Có người nhiệt tình.
Có người xã giao.
Cũng có người âm thầm ghen tị.
Những mối quan hệ mà bọn họ phải mất bao năm vẫn chưa thể tiếp cận...
Vậy mà Dương Ngọc Dạng chỉ trong chưa đầy mười phút đã quen biết gần hết.
Sao có thể không đố kỵ được?
Du Ôn Thần cùng Vương Đại Hải sang trò chuyện với những ông lớn khác về kế hoạch phát triển trong thời gian tới.
Sợ Dương Ngọc Dạng thấy chán, anh để cậu ở lại thưởng thức bánh ngọt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đèn Pha Lê - Biền Bình Trúc
82 ch
Tình Yêu Tự Có Ý Trời - Tử Bất Ngã Tư
1 ch
Hoa Trong Gương Khó Hái
11 ch
Thầm Yêu Thành Thật - Hương Tiêu Bất Niệt Niệt
1 ch
Thập Niên 70: Đoàn Sủng Người Nhà Kiều Nữ Pháo Hôi
199 ch
Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Cả Đại Viện Phải Trầm Trồ
200 ch
Sau Khi Công Lược Ba Lần Thất Bại, Tôi Buông Xuôi Chờ Chết
10 ch
Mộng Kim Tịch - Thời Tinh Thảo
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.