2.644 chữ · ~18 phút đọc
Dương Ngọc Dạng thầm đếm từng giây trong lòng.
Cậu còn cố tình đếm thật chậm, ba phút bị cậu kéo dài thành tận năm phút, nhưng người bên trong vẫn không có chút động tĩnh nào.
“Vậy... xin lỗi vì đã làm phiền.”
Dương Ngọc Dạng cố giữ vẻ bình tĩnh nói xong câu đó, xoay người định chạy vào phòng mèo, ôm Phạn Phạn và Chúc Chúc rồi trốn về nhà mẹ.
Tỏ tình thất bại rồi...
Hu hu... Sau này còn biết đối mặt với anh ấy thế nào đây.
Cậu vừa bước được một bước thì "cốp" một tiếng, đâm thẳng vào lòng Du Ôn Thần.
May mà Du Ôn Thần kịp giữ lấy cậu, nếu không cậu đã ngã ngồi xuống đất rồi.
Dương Ngọc Dạng ôm trán, ngơ ngác.
“A... Anh học được thuật xuyên tường từ khi nào vậy?”
Du Ôn Thần không nói gì.
Anh chỉ ôm chặt cậu vào lòng, siết đến mức như muốn hòa cả người cậu vào cơ thể mình.
Du Khoan Thân nghe thấy tiếng động bên ngoài, đoán là con trai đã về nên lúc này mới chậm rãi mở cửa, lúng túng bước ra.
“Xin lỗi nhé. Bố chỉ định sang thay bộ đồ ngủ thôi. Hai đứa cứ tiếp tục đi, đừng để ý đến bố.”
Nói xong, ông lập tức chạy về phòng mình gọi vợ ra xem kịch.
Tai Dương Ngọc Dạng đỏ bừng.
Hóa ra...
Người ở trong phòng vừa nãy không phải Du Ôn Thần.
Vậy rốt cuộc anh có đồng ý hay không?
Sở dĩ Du Ôn Thần mãi không lên tiếng là vì anh hoàn toàn không ngờ người mình yêu lại đột nhiên tỏ tình vào lúc này.
Niềm hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến đầu óc anh trống rỗng, chẳng biết phải nói gì.
“...Đau.”
Dương Ngọc Dạng cảm thấy mình sắp bị siết chết.
Du Ôn Thần không biết sức mình mạnh thế nào sao?
Du Ôn Thần lập tức buông cậu ra, chăm chú nhìn vào gương mặt cậu.
Bị nhìn đến mức chột dạ, Dương Ngọc Dạng lên tiếng:
“Rốt cuộc anh có đồng ý hay không? Ít nhất cũng nói một câu đi chứ!”
Cứ nhìn mãi thì có ích gì.
Du Ôn Thần nắm tay cậu, đưa vào phòng rồi khóa trái cửa.
Dương Ngọc Dạng thầm nghĩ:
Lần này chắc thành công rồi nhỉ?
Nhưng vừa vào đã khóa cửa... có phải tiến triển hơi nhanh không?
Thật... thật khiến người ta k*ch th*ch.
Không đúng... thật khiến người ta ngượng.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận một nụ hôn cuồng nhiệt như bão tố.
Nhưng Du Ôn Thần chỉ nắm tay cậu, lặp đi lặp lại một câu:
“Anh cũng rất thích em.”
Lời tình cảm thì rất dễ nghe.
Nhưng...
Sao lại khác với trong phim vậy?
“Anh chỉ nói mỗi câu này thôi sao?”
Dương Ngọc Dạng cố tình ám chỉ.
Ít nhất cũng nên có chút hành động thực tế chứ.
Không hôn thì ít ra cũng ôm em đi.
Bình thường đầu óc Du Ôn Thần rất nhanh nhạy.
Thế mà lúc này lại hoàn toàn chết máy.
“Anh yêu em.”
Anh đoán Dương Ngọc Dạng muốn nghe câu này.
Dương Ngọc Dạng cúi đầu.
Đúng là nghe rất thích.
Nhưng...
Sao vẫn chẳng có động tĩnh gì hết.
Phí công mình ăn hai viên kẹo vị dâu trên đường về.
Thôi vậy.
Nếu anh không chủ động thì mình chủ động.
Đã dám tỏ tình rồi.
Chẳng lẽ còn ngại ôm một cái nữa sao?
Dương Ngọc Dạng vừa định lao tới ôm anh thì bị Du Ôn Thần ngăn lại.
“?”
“Lúc vui quá anh sẽ không kiểm soát được sức lực, anh sợ làm em đau.”
Du Ôn Thần nói thật.
Sức mạnh của anh thay đổi theo cảm xúc.
Dương Ngọc Dạng nuốt khan.
“Vậy... đến đêm tân hôn, nếu anh vui quá thì có làm chết em luôn không? Nếu có thì em thấy chúng ta nên yêu theo kiểu Plato thì hơn.”
Chuyện này thật sự không phải đùa.
Du Ôn Thần vừa buồn cười vừa bất lực.
“Tất nhiên là không rồi.”
“Em mặc kệ. Em vẫn muốn ôm anh.”
Khó khăn lắm mới chính thức thành đôi.
Cậu mới không muốn lãng phí cơ hội tốt như thế.
Cuối cùng Dương Ngọc Dạng cũng ôm được người.
Cậu mãn nguyện tựa vào lòng Du Ôn Thần.
Hóa ra...
Được quang minh chính đại ôm ấp thế này lại tuyệt đến vậy.
Chẳng trách bố cậu lúc nào cũng thích dính lấy mẹ.
“Đúng rồi.”
Dương Ngọc Dạng chợt nhớ ra.
“Vừa nãy bố anh nghe em nói chuyện chúng ta chỉ giả làm vợ chồng rồi. Làm sao bây giờ?”
Nghĩ đến màn tỏ tình vừa rồi, ngón chân cậu lại muốn co quắp vì xấu hổ.
Du Ôn Thần thuận miệng bịa chuyện:
“Không sao đâu. Bố anh trí nhớ kém lắm, sẽ quên thôi.”
Thật ra...
Ông vốn biết hết mọi chuyện.
Thậm chí còn phối hợp diễn với anh nữa.
Dương Ngọc Dạng cũng chẳng biết mình đã ôm Du Ôn Thần bao lâu.
Chỉ biết sáng hôm sau...
Cậu cười đến mức tự tỉnh dậy.
Đêm qua cậu mơ thấy Du Ôn Thần chỉ mặc mỗi một chiếc tạp dề đứng trước mặt mình.
Vóc dáng ấy...
Khó mà không ch** n**c miếng.
Thấy cậu cười ngây ngô, Du Ôn Thần cũng cười theo.
“Mơ thấy gì mà vui thế?”
“Mơ thấy em biến thành siêu nhân cao hai mét tám.”
Giấc mơ kia...
Tạm thời vẫn chưa thể nói.
Lỡ làm Du Ôn Thần sợ thì sao.
Du Ôn Thần vòng một tay ôm lấy eo cậu.
“Siêu nhân cừu nhỏ, đến giờ dậy ăn sáng rồi.”
“Biết rồi.”
Thật ra sau khi tỏ tình, cách hai người ở bên nhau cũng chẳng khác trước là bao.
Nhưng Dương Ngọc Dạng vẫn thấy trong lòng ngọt ngào hơn hẳn.
Nụ cười trên môi giấu thế nào cũng không nổi.
Ngay cả Tư Ly đến thăm Du Ôn Thần cũng nhận ra điều bất thường.
“Sao cậu cười... gian thế?”
Dương Ngọc Dạng không khách sáo đá cậu một cái.
“Ăn nói kiểu gì đấy? Đây là nụ cười tích cực, lạc quan.”
Tư Ly nhìn cậu với vẻ mặt đầy phức tạp.
Nụ cười này mà tích cực chỗ nào.
“Anh Ôn Thần đâu? Tay anh ấy đỡ chưa?”
“Anh ấy đang xử lý công việc trong phòng sách. Em vốn muốn anh ấy nghỉ ngơi thêm, nhưng anh ấy nhất quyết không chịu.”
Dương Ngọc Dạng có chút không vui.
Vừa mới tỏ tình thành công.
Chẳng phải nên lúc nào cũng dính lấy nhau sao?
Thế mà Du Ôn Thần lại chạy đi làm việc.
Có điều...
Là một người bạn trai hiểu chuyện.
Không thể chỉ vì chút chuyện nhỏ mà giận dỗi được.
Thật ra Du Ôn Thần đâu có làm việc.
Anh đang lục lại tất cả những cuốn sổ ghi chép về bí quyết yêu đương mà mình từng nghiên cứu.
Những lời của Liễu Nam Tình như một hồi chuông cảnh tỉnh.
Người thích Dương Ngọc Dạng nhiều vô kể.
Ngoài sinh viên trong trường...
Còn có hơn một triệu người hâm mộ nữa.
Anh phải trở thành người tốt nhất.
Để trong mắt Dương Ngọc Dạng...
Không còn chỗ cho bất kỳ ai khác.
“Cậu với anh hai tôi thế nào rồi?”
“Từ hôm nọ đến giờ Quân Du nhắn tin oanh tạc tôi suốt, tôi sắp chịu không nổi rồi.”
Nhắc đến Mộ Tuân, Tư Ly lập tức đau đầu.
“Đừng nhắc đến anh ấy với tôi.”
“Cãi nhau à?”
Tư Ly im lặng.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Coi như ngầm thừa nhận.
“Hai người cãi nhau vì chuyện gì vậy?”
Ngoài mặt Dương Ngọc Dạng tỏ vẻ quan tâm.
Nhưng thực chất...
Là tranh thủ học thêm kinh nghiệm yêu đương.
Để sau này khỏi phạm phải lỗi tương tự rồi cãi nhau với Du Ôn Thần.
“Tên đó bảo em ngày nào cũng ngắm mấy anh người mẫu đẹp trai là quá đáng. Thế còn anh ấy thì sao? Anh ấy cũng học vẽ, ngày nào chẳng ngắm người mẫu. Mà còn là người mẫu khỏa thân nữa kìa! Em có nói gì anh ấy đâu, dựa vào đâu mà anh ấy nói em.”
Tư Ly chống cằm, tức tối lẩm bẩm.
Dương Ngọc Dạng xoa cằm, nghi ngờ hỏi:
“Đơn giản vậy thôi? Không còn chuyện gì khác nữa à?”
Không đúng.
Mộ Tuân đâu phải người sẽ nổi giận chỉ vì chuyện nhỏ như vậy.
Biểu cảm của Tư Ly bỗng trở nên mất tự nhiên.
“Hết rồi.”
“Đừng giả vờ nữa. Nói đi, cậu còn giấu chuyện gì?”
Nhìn vẻ mặt đó là Dương Ngọc Dạng biết ngay có vấn đề.
Tư Ly chột dạ lên tiếng:
“Em... em chỉ bình luận vài câu dưới bài của mấy anh người mẫu thôi, có làm gì đâu.”
“Bình luận cái gì?”
Tư Ly im lặng.
Dương Ngọc Dạng dứt khoát cầm luôn điện thoại của cậu.
Mở ứng dụng lên, xem lịch sử bình luận...
Màn hình đầy những câu kiểu:
'Chào anh đẹp trai~ Dám lên giường đấu với em không?'
Bên dưới còn đính kèm hình một chiếc giường, trên ảnh ghi hai chữ "đấu trường".
Ngoài ra còn có không ít bình luận "thả thính" khác.
Chỉ là...
Không tiện trích ra nữa.
Dương Ngọc Dạng nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
“Cậu đúng là...”
Tư Ly vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Em thì sao chứ? Chẳng lẽ anh chưa từng bình luận dưới ảnh trai đẹp à? Nói đi!”
“Có thì có, nhưng lúc đó anh còn độc thân, khác với cậu.”
“Thì bây giờ em cũng chưa ở bên anh ấy mà.”
Dương Ngọc Dạng nhìn chằm chằm cậu.
“Đừng nói là... cậu còn nói nguyên câu đó ngay trước mặt anh ấy nhé?”
Tư Ly lại im bặt.
Trong lòng nghĩ:
Sao Dương Ngọc Dạng đoán phát nào trúng phát nấy vậy?
Dương Ngọc Dạng đưa tay chọc lên trán cậu.
“Ngốc vừa thôi. Chuyện thế này chỉ cần làm nũng một chút là xong, ai bảo cậu đi cãi nhau.”
“Em có làm sai đâu! Dựa vào cái gì em phải làm nũng với anh ấy? Không! Nhất định không!”
“Được được được, cậu không sai. Vậy thì cứ chiến tranh lạnh tiếp đi. Dù sao người cô đơn ngủ một mình cũng đâu phải anh.”
Nói đến đây, Dương Ngọc Dạng không khỏi đắc ý.
Bây giờ cậu đã có thể quang minh chính đại ôm Du Ôn Thần ngủ rồi.
Nụ cười đầy đắc ý ấy khiến Tư Ly tức muốn hộc máu.
“Hừ! Tốt nhất đừng để anh Ôn Thần nhìn thấy mấy bình luận trước đây của anh!”
Câu nói này lập tức khiến Dương Ngọc Dạng giật mình.
Đúng rồi!
Phải xóa hết lịch sử bình luận trước khi Du Ôn Thần phát hiện mới được.
Tư Ly ngoài miệng nói chẳng quan tâm, nhưng ngồi chưa được bao lâu đã rời đi.
Dương Ngọc Dạng lén nhìn thấy cậu đặt một bó hoa hồng.
Chắc là đi xin lỗi Mộ Tuân rồi.
Du Ôn Thần vẫn chưa xuống tầng.
Dương Ngọc Dạng ngồi trên sofa trong phòng khách, bắt đầu xóa từng bình luận cũ.
Bình luận của cậu đỡ hơn Tư Ly một chút.
Không đến mức lộ liễu như vậy.
Nhưng cũng đều là những lời mập mờ.
Đang xóa được một nửa...
Phạn Phạn và Chúc Chúc lại lao vào đánh nhau ngay trước mặt.
Cậu chỉ đành đặt điện thoại xuống để đi bắt hai đứa con ngỗ nghịch này.
Đến lúc quay lại...
Cậu phát hiện Du Ôn Thần đang cầm điện thoại của mình xem.
Biểu cảm của Dương Ngọc Dạng lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.
Không phải chứ...
Vừa cười nhạo Tư Ly xong...
Giờ đến lượt mình sao?
Thấy cậu quay lại, Du Ôn Thần đặt điện thoại xuống.
“Xin lỗi. Vừa nãy tiện tay nên anh cầm lên xem một chút.”
“Cái đó... anh đừng hiểu lầm. Đều là bình luận từ trước đây thôi!”
Thấy cậu căng thẳng như vậy, Du Ôn Thần bước tới ôm lấy cậu.
“Anh biết. Anh không nghĩ nhiều đâu.”
Chỉ là vài câu đùa thôi.
Anh đâu có nhỏ nhen như thế.
Có điều...
“Nếu em thích xem thì sau này cứ xem anh là được. Dáng người của anh đẹp hơn bọn họ.”
Du Ôn Thần vô cùng tự tin.
Anh kiên trì tập luyện suốt bao nhiêu năm...
Chẳng phải chính là để có ngày hôm nay nói ra câu này sao?
Mặt Dương Ngọc Dạng đỏ bừng đến tận mang tai.
Vốn còn định giữ ý một chút.
Nhưng vừa mở miệng lại thành:
“Chính anh nói đấy nhé. Đợi tay anh khỏi rồi em sẽ xem.”
Đúng chất thẳng thắn.
“Được.”
“À đúng rồi, bố mẹ anh đâu?”
Suốt cả buổi sáng cậu không thấy vợ chồng Du Khoan Thân đâu cả.
“Họ về nhà rồi.”
“Chẳng phải bảo nhà đang sửa, không ở được sao?”
“Bây giờ phát hiện không cần sửa nữa.”
Trước đó bố mẹ anh sang ở chỉ để hai người có thể ngủ chung phòng.
Giờ cả hai đã chính thức là người yêu, ngủ chung cũng là chuyện đương nhiên.
Không cần làm phiền bố mẹ nữa.
Bố mẹ của Dương Ngọc Dạng cũng bận việc công ty, không thể sang ở.
Cả căn nhà chỉ còn lại đôi tình nhân nhỏ.
Tha hồ tận hưởng khoảng thời gian riêng tư.
Lần đầu tiên Dương Ngọc Dạng cảm thấy...
Hóa ra hạnh phúc lại đơn giản đến vậy.
Không cần đi chơi.
Không cần hoạt động giải trí.
Chỉ cần ngồi nói chuyện với nhau thôi cũng đã rất vui.
“Hôm qua lúc tỏ tình với anh, em căng thẳng muốn chết.”
Du Ôn Thần nhẹ nhàng vuốt tay cậu.
“Là lỗi của anh. Đáng lẽ anh nên tỏ tình với em sớm hơn.”
“Anh thích em từ khi nào?”
“Từ rất lâu rồi.”
Dương Ngọc Dạng cười đắc ý.
“Chắc chắn không sớm bằng em. Ngay lần đầu nhìn thấy anh là em đã thích rồi.”
“Anh cũng vậy.”
Chỉ là...
"Lần đầu" mà hai người nói đến...
Lại không phải cùng một lần đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Bầu không khí lúc này vừa đẹp.
Nếu không hôn một cái thì đúng là phí.
Dương Ngọc Dạng từ từ tiến lại gần.
Ngay lúc môi hai người sắp chạm vào nhau...
Trên tầng hai vang lên tiếng mèo kêu.
Ngay sau đó là tiếng đồ vật rơi xuống đất vỡ tan.
Dương Ngọc Dạng giật bắn mình.
“Hai đứa nghịch tử! Lại làm hỏng cái gì nữa rồi?”
Du Ôn Thần ngẩng đầu nhìn lên.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Cửa phòng làm việc của anh đang mở!
Vậy thứ vừa bị làm vỡ...
“Dương Dạng, để anh lên xem xảy ra chuyện gì.”
Thấy anh vội vã như vậy, lòng Dương Ngọc Dạng cũng trầm xuống.
Chết rồi.
Du Ôn Thần còn chẳng cho mình vào phòng làm việc.
Vậy mà hai đứa nghịch tử lại chạy vào đó.
Không được.
Cậu phải vào xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Biết đâu còn kịp cứu vãn.
Cậu chạy theo Du Ôn Thần vào phòng làm việc.
Bên trong còn có một căn phòng nhỏ.
Dương Ngọc Dạng chỉ vừa nhìn thoáng qua...
Đã hoàn toàn sững sờ.
Bởi vì...
Trong căn phòng ấy...
Đều là những thứ liên quan đến cậu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đèn Pha Lê - Biền Bình Trúc
82 ch
Tình Yêu Tự Có Ý Trời - Tử Bất Ngã Tư
1 ch
Hoa Trong Gương Khó Hái
11 ch
Thầm Yêu Thành Thật - Hương Tiêu Bất Niệt Niệt
1 ch
Thập Niên 70: Đoàn Sủng Người Nhà Kiều Nữ Pháo Hôi
199 ch
Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Cả Đại Viện Phải Trầm Trồ
200 ch
Sau Khi Công Lược Ba Lần Thất Bại, Tôi Buông Xuôi Chờ Chết
10 ch
Mộng Kim Tịch - Thời Tinh Thảo
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.