2.967 chữ · ~20 phút đọc
Cùng lúc đó, trong giới Ác Quỷ.
Là nơi mặt dày nhất trong giới Tu Chân, giới Ác Quỷ hỗn loạn, đủ loại cấm thuật, cấm đan, tàn sát vô số, ngay cả Đọa Tiên cũng cư trú ở đây. Nhưng giữa chốn cá rồng lẫn lộn như thế, lại xuất hiên một thiếu niên Tiên tộc mặc trang phục màu trắng, đeo mặt nạ, đang nhìn chằm chằm chủ nhân của giới Ác Quỷ giới trước mặt…
“Cung Huyễn! Ngươi còn không mau đốt con rối kia đi, ngươi muốn hại chủ nhân của ta sao?! Nếu con rối này rơi vào tay Tiên Minh, ngươi có biết sẽ gây tổn hại lớn thế nào tới ngài ấy không?!”
Trong cung điện làm bằng xương trắng, một thiếu niên áo đen ngồi vắt chân. Cung Huyễn cười hì hì, vừa chơi con rối trên bàn cờ, vừa nhấc tay điều khiển sợi dây. Tay còn lại thì cầm một ống xương trắng, say mê hít một hơi.
Ống xương đó, chứa linh hồn của ác quỷ.
“Tiên Minh? Ha, chẳng phải vị chủ tử nhà ngươi không đứng hai bên sao? Hắn sợ cái gì? Hay là …” Cung Huyễn đảo tròng mắt, “Vạn Thời Từ sắp rớt đài rồi sao? Vậy ngươi mau đi tìm chủ nhân mới đi, Vạn Khanh~”
Vạn Khanh nghe hắn gọi tên mình, sắc mặt lập tức trầm xuống, hận không thể bịt miệng hắn lại, dường như không muốn nơi ô uế này vấy bẩn đến tên mình.
“Ngươi đừng nói lảng, ta chỉ muốn ngươi mau tiêu hủy con rối đó đi!”
Cung Huyễn hơi mỉm cười, “Ta sẽ làm, yên tâm đi… Chỉ là, ta rất tò mò, vì sao chủ nhân nhà ngươi cứ khăng khăng muốn thành thân với Thanh Việt Bạch như vậy?”
Vạn Khanh cứng người, “Ta làm sao biết được!”
“Ngươi là biểu đệ của hắn, cũng là thân tín của hắn,” Cung Huyễn cười tủm tỉm đứng lên, đôi môi đỏ khẽ phun ra một luồng linh hồn ác quỷ, hơi lạnh phả thẳng vào mặt Vạn Khanh, “Ngươi thật sự không biết sao?”
Giọng hắn tựa hồ mang theo sức thôi miên, Vạn Khanh lập tức ngẩn ngơ…
“Thiên hạ ai cũng biết, bổn tọa thích xem kịch, lại thích làm những chuyện nguy hiểm,” Cung Huyễn tấm tắc, “Chủ nhân nhà ngươi lại không hề phòng ta, thật ngoài ý muốn… Hay là nói, ngươi lén lút tới đây?”
Vạn Khanh bị khống chế, ngơ ngẩn đáp: “Phải. Là Diễn công tử nhờ ta đến hỏi.”
Cung Huyễn bật cười ha hả, “Thế nào? Hắn còn muốn giúp Vạn Thời Từ cưới vợ sao? Vậy chẳng phải hắn định làm vợ bé của Vạn Thời Từ à? Ha ha ha ha!!”
“Không…” Vạn Khanh lẩm bẩm, “Không… Chủ nhân ta chỉ muốn thông qua tơ hồng hôn ước, lấy đi khí vận của Bạch Ngọc Cung Chủ…”
Cung Huyễn khựng lại, xoay đầu nhìn hắn, ánh mắt chớp sáng một lát, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, hắn mới hỏi: “Ồ? Lấy khí vận là ý gì?”
Vạn Khanh ngây ngốc lắc đầu, “Không biết.”
Cung Huyễn nhướng mày, chợt nhớ ra — hình như Vạn Thời Từ đã tu luyện ở cảnh giới này không ít năm…
Từ lâu trước kia, Tiên tộc từng có một loại bí thuật, có thể làm rối thiên mệnh, đoạt khí vận và tu vi của người khác.
“Khí vận của một kẻ Kim Đan kỳ thì có gì đáng để đoạt chứ?” Cung Huyễn hừ nhẹ, lại ngồi xuống cạnh bàn cờ, điều khiển con rối trên đó.
Đầu con rối xoay một vòng, nhìn về phía Úc Hoài Kỳ đang ôm Thanh Việt Bạch.
Úc Hoài Kỳ vừa nhắc tới chuyện kia, Thanh Việt Bạch liền thấy bụng mình réo lên, “Ục ục” một tiếng.
“Ta đói bụng…” y nhỏ giọng nói.
Úc Hoài Kỳ mặt lạnh cứng đờ, “Nơi này không có gì để ăn.”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt chớp chớp: “Nhưng ta đói bụng.”
Tựa như đang ép hắn phải nghĩ cách.
Úc Hoài Kỳ im lặng nhìn về phía hồ nước lạnh- dường như đang cầu nguyện dưới đáy hồ có cá.
Bộ dáng hắn vẫn luôn là kiểu “việc gì ta cũng làm được”, hiếm khi để lộ vẻ bất lực thế này. Thanh Việt Bạch thấy vậy liền cười, đắc ý giơ tay, đầu ngón tay lóe sáng pháp lực, túi trữ vật bay đến.
“Kỳ thật ta có mang theo đồ ăn!” Thanh Việt Bạch tránh khỏi ngực hắn, động tác có hơi vất vả, như thể tên hồ ly này không cam lòng buông tay.
Y lấy một túi vải nhỏ từ túi trữ vật ra, bên trong đầy quả khô và mấy khối bánh hoa hòe.
Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khẽ động, dừng ở chỗ nào đó, “Ta còn tưởng trong túi ngươi chỉ toàn bảo vật.”
Thanh Việt Bạch chọn vài miếng bánh còn lành lặn, đưa cho hắn, đôi mắt xanh lục sáng long lanh, “Như vậy cũng đơn điệu quá rồi! Đây là túi trữ vật sư huynh ta đặc biệt làm cho ta đó. Bảo vật, vật sống, thức ăn… đều có thể chứa được, bên trong có nhiều không gian nhỏ lắm!”
Úc Hoài Kỳ khẽ cúi đầu, ngậm lấy miếng bánh trong tay y, đầu lưỡi còn lướt qua ngón tay Thanh Việt Bạch, khóe môi mang theo ý cười.
Không khí quanh hồ trong phút chốc trở nên mờ ám. Nhưng Thanh Việt Bạch chẳng nhận ra tâm tư nhỏ ấy, vừa nhai bánh, vừa tìm trong túi trữ vật, cúi đầu nói: “Nói mới nhớ, ngươi cứu ta nhiều lần như vậy, ta đền lại cho ngươi mấy món ngon… Ngươi có muốn thứ gì không? Ta có rất nhiều bảo vật, tặng ngươi vài cái, coi như xóa nợ!”
Y nâng viên ngọc như quả trứng nhỏ trong tay, đưa tới trước mặt Úc Hoài Kỳ, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn.
Úc Hoài Kỳ bật cười, “Ai cần tiền riêng của ngươi, chi bằng ngươi tự tay làm thêm vài món điểm tâm cho ta ăn.”
Thanh Việt Bạch bĩu môi, không vui, “Ai nói đây là tiền riêng, đều là ta tự kiếm đó!”
Túi trữ vật sáng lấp lánh — linh thạch, dạ minh châu, vàng bạc, vòng tay…
Bắt mắt nhất trong đó là một viên châu lớn bằng nắm tay, trong mắt Thanh Việt Bạch, đó là trân châu. Nhưng trong mắt Úc Hoài Kỳ, nó lại là một viên Hỏa Linh Châu đỏ rực, sáng trong như ngọc.
Đó chính là thứ hắn vẫn luôn tìm kiếm- Hỏa Linh Châu.
“Cái này, có thể cho ta sao?” Úc Hoài Kỳ đột nhiên hỏi.
Thanh Việt Bạch cúi đầu nhìn theo, thấy hắn chỉ vào viên trân châu, liền lập tức gật đầu: “Được a!”
Đồng tử Úc Hoài Kỳ khẽ co lại.
“Nhưng mà, trân châu này từ đâu ra nhỉ?” Thanh Việt Bạch nhìn kỹ một hồi, không nhớ nổi, liền lắc đầu, lẩm bẩm: “Thôi, chắc là người ta cung phụng ta thôi… Cho ngươi!”
Y ném viên trân châu đó cho Úc Hoài Kỳ, “Sau này chúng ta coi như huề nhau!”
Úc Hoài Kỳ vừa thu hồi Hỏa Linh Châu, nghe vậy liền nhíu mày: “Huề cái gì? Không phải ngươi còn muốn kết huynh đệ với ta sao?”
Thanh Việt Bạch sững sờ, “Ngươi đồng ý kết huynh đệ với ta thật sao?”
Lúc bãi lễ khi nãy, y thấy Úc Hoài Kỳ không tình nguyện, còn tưởng rằng hắn không muốn chứ.
“… Ừ.” Giọng Úc Hoài Kỳ nghe vẫn hơi cứng, như mang theo chút miễn cưỡng.
Làm huynh đệ của Long Ngạo Thiên- Thanh Việt Bạch vừa định thấy vui thì đột nhiên nhớ ra điều gì, “Không đúng a, ta là sư tôn của ngươi đó!”
“Chuyện đó không nhắc cũng được, ngươi có dạy được gì cho ta đâu.” Úc Hoài Kỳ đáp.
Thanh Việt Bạch nghĩ lại cũng thấy đúng, bèn thôi, cúi đầu cắn quả.
Quả giòn ngọt, thơm lừng, chỉ lớn bằng bàn tay, y ăn một cái xong liền ném hạt xuống đất, rồi lại cầm quả thứ hai.
Úc Hoài Kỳ không đói, hắn từng học thuật tích cốc, nên chẳng cần ăn uống. Nhưng nhìn y ăn, hắn chẳng thể dời mắt.
Hắn dõi theo từng động tác của Thanh Việt Bạch, quả chín căng mọng ánh lên sắc đỏ ửng trên môi y, khi y cắn một ngụm, má hơi phồng lên, nhai kỹ từng chút từng chút một…
✦ Truyện cùng thể loại
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Linh Dược Thần Sư - Á Sơn Lịch (FULL)
1.880 ch
Thật kiều mị, Úc Hoài Kỳ nghĩ, đến nhai thôi mà cũng đáng yêu như vậy.
Khổng tước đều như thế này sao?
Úc Hoài Kỳ chưa từng gặp Khổng Tước tinh, Thanh Việt Bạch trước mặt là con đầu tiên hắn thấy.
Ánh mắt hắn lướt qua bóng dáng y, bỗng nhiên, hắn phát hiện thứ gì…
Bên mép hồ, có một vật phát sáng nhẹ đang lặng lẽ bò về phía Thanh Việt Bạch. Nó trông như một đóa hoa, chầm chậm bò đến chỗ hạt quả mà y vừa nhổ ra, sau đó như bắt được bảo vật, liền “rắc rắc” nhai luôn hạt đó.
Tiếng nhai vang lên khiến Thanh Việt Bạch dừng lại, y nhai nốt miếng trong miệng, nghi hoặc nhìn về hướng phát ra tiếng…
“!!!” Y lập tức quay sang Úc Hoài Kỳ, theo bản năng hô: “Bắt nó mau! Đó là Cửu Thiên Liên!”
Thân thể còn nhanh hơn lý trí, vừa nghe y nói, Úc Hoài Kỳ như hồ ly tuyết lao đi săn mồi, trong chớp mắt đã chộp lấy vật kia!
Vật phát sáng bị bắt, đưa đến trước mặt Thanh Việt Bạch.
Đó là một đóa sen trắng lớn cỡ ngón tay cái, phần nhụy chính là chỗ nó vừa nuốt hạt quả.
“Đây là cái gì?” Úc Hoài Kỳ hỏi.
Thanh Việt Bạch đưa tay chạm vào Cửu Thiên Liên, cũng hơi bối rối.
Theo nguyên tác, Cửu Thiên Liên chỉ ăn linh vật chí thuần, hơn nữa đâu dễ bắt được như vậy!
“Đây là đồ của ngươi.” Thanh Việt Bạch vẫn còn đắm mình trong mạch truyện, nói: “Ngươi nhận đi.”
Cửu Thiên Liên lập tức giương nanh múa vuốt, lá sen rung lên “kít kít kít”, như tỏ vẻ bất mãn.
Nó không kêu còn đỡ, vừa phát ra tiếng khó nghe đó, Úc Hoài Kỳ liền nhận ra nó.
Trong “Bách Thảo Lục” của Yêu tộc có ghi, Cửu Thiên Liên sinh ở nơi âm hàn, thân chứa linh lực dồi dào, có thể trợ người đột phá cảnh giới. Hoa linh của nó tính tình mềm mại, thích người có dương khí mạnh hoặc kinh mạch hoạt động linh hoạt.
“Ta không cần.” Úc Hoài Kỳ nói, “Ngươi sắp đột phá Kim Đan kỳ, ăn đi.”
Cửu Thiên Liên khẽ lay động, thân sen hơi rạn, hoa linh bên trong tựa như muốn thoát ra… nó ước có người ăn thân cũ, để mình được mọc lại thân mới.
Thanh Việt Bạch: “…”
Khoan đã! Y cảnh giác nhìn Úc Hoài Kỳ, “Vì sao cho ta?”
Úc Hoài Kỳ không phải vẫn đem đồ quý về phát cho đám hậu cung kia sao?
Không khí lặng xuống. Một luồng sáng đỏ đậm bỗng lóe lên, Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt nói: “Ngươi nhìn ta giống người cần nó sao? Công lực Yêu tộc ta tu đến tầng thứ bảy, ngang với cảnh giới hóa thần của các ngươi rồi.”
Thanh Việt Bạch mím môi, còn định từ chối…
“Chẳng lẽ ngươi cam tâm để người ta chỉ vào mặt mà mắng là phế vật sao?” Úc Hoài Kỳ nhìn y, giọng nghiêm túc.
Thanh Việt Bạch sờ mũi, trong lòng hơi dao động. Úc Hoài Kỳ nhân cơ hội nói tiếp: “Còn về Hấp Thược, ngươi không muốn ấn hắn xuống đất đánh à?”
“Không muốn a,” Thanh Việt Bạch lắc đầu, nhìn hắn, “Ta không có dã tâm như ngươi, dù ta có làm gì thì cũng chẳng thành đại nhân vật.”
Úc Hoài Kỳ trừng y, ánh mắt như đang nhìn một kẻ đại ngốc trời sinh.
Thanh Việt Bạch lặng lẽ tránh ánh mắt ấy, không nhìn hắn nữa.
Y biết từ nhỏ Úc Hoài Kỳ đã được dạy một niềm tin – muốn gì thì phải tranh giành, không từ thủ đoạn, bất kể là quyền lực hay báu vật.
Đó là quy tắc của đế vương Yêu tộc- một vua, một hậu, một thái tử. Huyết mạch càng thuần, sức mạnh càng mạnh. Trong sách còn viết cha mẹ Úc Hoài Kỳ là anh em họ có huyết thống ba đời.
Loại phối hợp ấy nếu trong Tiên tộc thì bị xem là hạ trí, nhưng ở Yêu tộc lại khác.
Hỗn huyết yếu mới sẽ bị đánh, bị làm nô cho Yêu tộc cao cấp, còn bị đồng loại mắng là tạp mao.
Hơn nữa, nếu y nhớ không lầm, Úc Hoài Kỳ còn có vài biểu đệ biểu muội, đều đang mơ mộng ngôi vị Yêu Vương, nên từ nhỏ hắn đã quen tranh giành.
“Ha ha,” đột nhiên con rối bên cạnh cười khanh khách: “Người ta là Cung Chủ Bạch Ngọc, tiến thì có thể gả cho người đệ nhất thiên hạ, ăn sung mặc sướng; lui thì có thể nũng nịu với sư huynh sư tỷ, nhíu mày là có người dâng hết thảy, hắn làm sao hiểu được lo lắng của ngươi?”
Lúc này Thanh Việt Bạch mới nhớ ra bên cạnh còn có con rối, y liền vung tay vẽ một đạo phù chú, dán thẳng lên người nó.
Con rối đang xem kịch vui, không ngờ bị y ra tay bất ngờ, chẳng kịp phòng bị, lập tức bị bịt miệng. Phù chú thổi qua, nó khựng lại, đôi mắt vẫn còn ánh lên chút giễu cợt và nghiền ngẫm.
Xuyên qua con rối, Thanh Việt Bạch nhìn thấy một đôi mắt đen như hắc diệu thạch.
Chủ nhân của đôi mắt kia “a nha” một tiếng, “Sao lại bị ngươi phát hiện rồi? Ngươi không nên có trí lực như vậy nha!”
Câu này Úc Hoài Kỳ cũng từng nói, Thanh Việt Bạch nheo mắt, không hiểu vì sao trong giọng bọn họ đều mang theo khinh miệt.
Có người thích tranh giành, dã tâm bừng bừng; cũng có người chỉ muốn nằm trên thảm cỏ phơi nắng. Mà y, chính là loại người sau.
Nhưng điều đó không có nghĩa là y không biết tức giận.
Y lạnh giọng cười, “So với rối gỗ, ta nghĩ ta vẫn thông minh hơn một chút… Truy tung phù, phá!!”
Phịch một tiếng!
Bàn cờ đột ngột nứt ra, Cung Huyễn hoảng hốt, vội vàng cắt đứt liên hệ với con rối, nhưng đã muộn. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi nổ tung…
Hắn thấy đôi mắt trong suốt của Thanh Việt Bạch, tựa như mặt hồ yên ả, vừa đẹp vừa sâu.
Cung Huyễn thầm mắng một tiếng.
…
“Ngươi đừng để ý lời hắn ta nói,” Thanh Việt Bạch nhẹ giọng nói, “Hắn ta cố ý châm ngòi ly gián thôi.”
Y chưa từng nhắc đến hạnh phúc của bản thân về người mẹ đã mất của y với ai khác…
…… như với Úc Hoài Kỳ trước mặt vậy.
Úc Hoài Kỳ sớm nhìn ra lời nói dối vụng về của con rối kia, hắn gật đầu, “Ta biết.”
“Nhưng ta vẫn tò mò,” Úc Hoài Kỳ như bị ma xui quỷ khiến hỏi, “Ngươi với Pháp Lạc Đàm là kiểu quan hệ gì?”
Rõ ràng hắn đã lấy được Hỏa Linh Châu, đáng lý phải rời đi, từ nay về sau chẳng còn liên quan đến Thanh Việt Bạch.
Thế mà không hiểu sao, lúc này hắn lại buột miệng hỏi, giọng còn phảng phất chút ghen tuông.
Thanh Việt Bạch nghe vậy trầm ngâm, rồi đáp: “Ta cũng không biết, chỉ biết là mỗi lần thấy huynh ấy ta đều vui. Ngươi vừa thấy những bảo vật trong túi trữ vật đó, rất nhiều thứ là của huynh ấy tặng ta.”
Úc Hoài Kỳ khựng lại, giọng hắn không hiểu sao lại lạnh đi mấy phần: “Bao gồm cái lục lạc trên đùi ngươi? Cũng là hắn tặng sao?”
“Kia thì không,” Thanh Việt Bạch cười, “Cái đó là ta tự làm, sao vậy?”
Lần này Úc Hoài Kỳ im lặng rất lâu, rồi khẽ nói, giọng trầm thấp, như từ sâu trong lòng mà ra: “…… Quả thật rất đẹp.”
Thanh Việt Bạch bị khen đến đỏ tai.
Thấy y thẹn thùng như vậy, Úc Hoài Kỳ không nhịn được, khẽ cúi đầu, đem trán tựa lên vai y. Hơi thở nóng rực phả ra, răng nanh sắc bén gần như sắp cắn vào làn da ấm áp nơi cổ…
“Thật mê người.” Hơi thở của Úc Hoài Kỳ dừng bên tai Thanh Việt Bạch, giọng khàn khàn chỉ đủ cho hai người nghe thấy, “… Cái lục lạc đó, lúc rung lên nhìn đẹp lắm, sư tôn.”
Lục lạc ấy sẽ rung theo mỗi cử động của đùi, tiếng leng keng nhẹ nhàng, mà khi chân nâng lên đặt lên eo ai kia, cái lạnh từ chuông nhỏ truyền đến da thịt, càng khiến người ta run rẩy.
Thanh Việt Bạch chưa từng nghe qua những lời như vậy, lỗ tai y lập tức đỏ bừng như muốn chảy máu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha
249 ch
La Váy Lụa Và Giáp Hoàng Kim
13 ch
Gả Khéo - Zhihu
11 ch
Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta
90 ch
Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ
32 ch
Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ
5 ch
Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói
5 ch
Vị Ngọt Bạc Hà Mật Ong
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.