2.299 chữ · ~16 phút đọc
Hôm sau, hai người nhanh chóng liên hệ với Cao Nam Tiêu.
Cao Nam Tiêu mang dòng máu pha trộn giữa tiên và yêu, mẫu thân là quý nữ của Tiên tộc, có vị trí đức cao vọng trọng ở Tiên Minh. Vì thế, hắn cũng là người duy nhất có thể lấy thân phận “nửa yêu” mà quay về nơi ấy, được chấp nhận như một nửa thuộc về Tiên giới.
“Ta muốn dùng thân phận của ngươi để vào Tiên Minh một chuyến.”
Bên kia truyền âm kính, Cao Nam Tiêu đang ở trong phòng khách tại Tiên Minh. Hắn vừa mới dùng xong bữa sáng, liền nghe thấy giọng huynh đệ truyền ra từ truyền âm kính mà hắn luôn mang theo bên mình.
“… Ngươi vào đó làm gì?” Cao Nam Tiêu nghi hoặc rồi bật cười, “Không phải ngươi vừa mới thành thân không lâu sao? Sao lại đột nhiên nghĩ quẩn muốn đến Tiên Minh?”
Theo lời Úc Ninh nói, Thông Thiên Tháp nằm trong Tiên Minh. Đã là vật trọng yếu như vậy, tự nhiên phải ở vị trí trung tâm, mà trung tâm Tiên Minh chỉ có một nơi.
Mà chỗ đó, tất nhiên có vô số Tiên tộc canh giữ. Dù là Yêu Vương, một khi đến đó, cũng tuyệt đối khó mà toàn thân trở ra.
“Ngươi nói ai mới là người nghĩ quẩn hả?” Giọng Thanh Việt Bạch mang theo chút bất mãn.
Cao Nam Tiêu nghe âm thanh ấy, thoáng thấy quen tai, “Ngươi là…”
“Ngươi chỉ cần nói có cho hay không.” Úc Hoài Kỳ nói.
Cao Nam Tiêu mỉm cười, để lộ hàm răng trắng nhỏ: “Còn phải xem ngươi dùng thân phận ta để làm gì chứ. Nếu là để đến gặp mẫu thân ta thì ta phải hỏi bà trước một tiếng- nếu là để trộm đồ vật, vậy nói cho ta biết ngươi muốn thứ gì, ta có thể xem giúp được ngươi hay không.”
Úc Hoài Kỳ và Thanh Việt Bạch liếc nhau một cái.
“Chuyện xương Phượng hoàng có thể nói cho hắn biết không?” Thanh Việt Bạch dùng khẩu hình hỏi.
Úc Hoài Kỳ nghĩ nghĩ, rồi đáp: “Ta vào đó là vì Thông Thiên Tháp.”
Cao Nam Tiêu nghe xong, giọng bỗng chậm lại, nheo mắt: “… Ta biết rồi, tối nay ta sẽ hồi âm cho ngươi.”
Âm thanh bên kia truyền âm kính liền biến mất.
“Nghe có vẻ như hắn biết về Thông Thiên Tháp.” Thanh Việt Bạch khẽ nhướng mày, “Giờ chúng ta làm gì? Chờ hắn hồi âm sao?”
Úc Hoài Kỳ gật đầu.
Thanh Việt Bạch nhẹ nhõm thở ra, rồi nhìn hắn, trong mắt ánh lên màu lục biếc sáng rực, hai tay chắp lại vỗ một cái, “Vậy chúng ta đi ấp trứng thôi!”
Đêm qua y nằm mơ, trong mộng, hai quả trứng đều được ấp ra, một là tiểu phượng hoàng, một là tiểu hồ ly đáng yêu.
Tiểu hồ ly gặm vỏ trứng, tiểu phượng hoàng cũng cắn vỏ trứng, sau đó hai bên nhìn nhau một cái rồi… nhổ nước miếng, đánh nhau luôn!
Sau khi tỉnh dậy, Thanh Việt Bạch lập tức quyết định phải “thai giáo” cho bọn nhỏ.
Úc Hoài Kỳ mềm nhũn trong lòng, liền đi theo y. Hai quả trứng đã xuất hiện vết rạn, chỉ là không biết khi nào mới nở.
“Không biết chúng ta đến Tiên Minh trước hay hai đứa nhỏ ra đời trước. Ra đời rồi cũng đừng đánh nhau nha.” Thanh Việt Bạch ngồi bên bàn, đưa ngón tay chọc chọc vào chỗ nứt trên trứng, lẩm bẩm: “Ai nở trước thì là lão đại.”
Úc Hoài Kỳ khẽ bật cười, giơ tay nắm lấy tay y, sắc máu trong mắt khẽ chuyển: “Ta hỏi Lâm Bạch Vân rồi, hắn nói muốn trứng nhanh ấp nở, chỉ cần ta hoặc em dùng nguyên hình ấp là được.”
Hắn muốn nhìn Thanh Việt Bạch trong nguyên hình từ lâu, nhưng mãi chưa có cơ hội.
Ban đầu còn định chờ lúc sinh con sẽ được thấy, ai ngờ khi đó hắn lại ngủ mất. Vì vậy Úc Hoài Kỳ vẫn ấm ức nhớ mãi.
Thanh Việt Bạch nghĩ nghĩ, “Vậy để ta ấp đi. Chẳng phải Úc Ninh nói hồ ly các ngươi không thích ấp trứng sao?”
Cũng vì chuyện này mà lần đó ông ấy còn cãi nhau với Cảnh Thu Yên một trận lớn.
Theo Thanh Việt Bạch thấy, chuyện này có gì mà lạ chứ! Chính mình sinh, chính mình ấp, chẳng phải rất bình thường sao?
“… Đó là ông ấy không muốn thôi.” Úc Hoài Kỳ bất đắc dĩ nói, “Ta chưa từng nói ta không muốn.”
Để tiện cho việc ấp nở, hai quả trứng được đặt trong một ổ tròn, giống hệt như trong giấc mơ của Thanh Việt Bạch — trong ổ lót đầy lông hồ ly và lông chim.
Thanh Việt Bạch giật mình, “Lông hồ ly thì thôi đi, chó rụng lông ta còn hiểu… Nhưng lông chim từ đâu ra thế? Ngươi nhân lúc ta ngủ kéo tóc ta à?”
Chim nhỏ xinh đẹp như y vốn rất để ý đến tóc tai, y phục, trang sức của mình. Ra ngoài dù mang món nào cũng đều xếp gọn trong hộp để y chọn. Úc Hoài Kỳ nào dám kéo tóc y chứ.
Hắn chỉ nói: “Là hạ nhân thu dọn nhặt được thôi… Còn nữa, cái ổ mà em làm bằng gối bông trên giường, ta cho người dọn đi rồi.”
Bí mật nhỏ bị phát hiện, Thanh Việt Bạch liền cứng đờ, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Vì sao em lại lấy gối bông làm một cái ổ to như thế?” Úc Hoài Kỳ có chút khó hiểu.
Ánh mắt Thanh Việt Bạch lóe lên, y gãi gãi má, đỏ mặt không nói gì.
Úc Hoài Kỳ lập tức cảnh giác, nheo mắt lại.
Cái ổ bị dọn đi đó rõ ràng không phải kích thước của một con khổng tước nhỏ, mà là… như thể đã đoán trước chuyện “mang thai nhãi con”.
Úc Hoài Kỳ chợt nhìn y, nhưng ngay sau đó liền ép suy nghĩ ấy xuống…
“Bởi vì khi đó,” Thanh Việt Bạch giơ tay chọc nhẹ lên mặt hắn, “Ta nghĩ ngươi sẽ về ngủ mỗi ngày, nhưng ta không muốn ngủ cùng ngươi.”
Úc Hoài Kỳ lập tức cứng người, cánh tay đang ôm eo y căng chặt, “Vì sao không muốn?”
Không thích hắn sao? Cảm thấy hắn thô bạo? Hay là cho rằng hắn không xứng làm phu quân? Hoặc là… so với người khác, hắn kém hơn?
Vừa nghĩ đến khả năng cuối cùng kia, sắc mặt Úc Hoài Kỳ thoáng trầm xuống.
✦ Truyện cùng thể loại
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Linh Dược Thần Sư - Á Sơn Lịch (FULL)
1.880 ch
“… Bởi vì ngươi không biết tiết chế.”
Lỗ tai Thanh Việt Bạch đỏ bừng, căn bản không biết Úc Hoài Kỳ vừa mới não bổ ra một loạt kịch bản bị vứt bỏ trong đầu .
Y nhỏ giọng nói, “Rõ ràng đã nói là nghỉ ngơi rồi mà ngươi vẫn còn muốn, ta có hơi sợ ngươi đều như thế mỗi ngày.”
Úc Hoài Kỳ sững sờ, đôi mắt mở to: “… Là vì chuyện này sao?”
“Chứ không thì vì cái gì?” Thanh Việt Bạch trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, “Ngươi tưởng là vì cái gì?”
Có lẽ vì quá căng thẳng, Úc Hoài Kỳ nói ra theo bản năng: “Ta tưởng em cảm thấy ta không bằng người khác.”
“Người khác từ đâu ra?” Thanh Việt Bạch nghe vậy thật sự ngẩn người, “Nam nhân đầu tiên của ta chính là ngươi đó!”
Úc Hoài Kỳ khựng lại, chợt nhìn về phía y.
Thanh Việt Bạch chớp mắt, chậm rãi hiểu ra ý hắn, liền bật cười, “Ngươi…”
Chưa kịp nói hết câu, thân thể đã đột ngột bị ôm chặt. Trước mắt y tối sầm, lúc hoàn hồn lại thì đã bị đặt lên giường.
“Khoan đã, chẳng phải nói là ấp trứng sao?” Thanh Việt Bạch nhạy bén nhận ra sự thay đổi của hắn, “Ngươi làm cái gì vậy…”
Úc Hoài Kỳ lại cúi xuống cắn y, trông cực kỳ phấn khích, “Sau này ấp tiếp!”
Lúc này hắn đã hóa thành nửa yêu, thân hình cao lớn đè lên người y, hiện ra chín chiếc đuôi hồ ly phía sau.
Thanh Việt Bạch kinh hãi mở to mắt: “Ngươi lại phát điên cái gì thế?!”
Ngực Úc Hoài Kỳ phập phồng, áo quần xộc xệch, cúi đầu cắn và hôn lên cổ y, không để y có cơ hội nói thêm lời nào.
Ngón chân Thanh Việt Bạch hơi co lại, toàn thân bị hơi nóng bao trùm, vừa muốn giơ chân phản kháng lại bị mấy cái đuôi hồ ly linh hoạt ép xuống tách ra…
“!!!” Thanh Việt Bạch lập tức hiểu ra điều gì, vội ấn đầu hắn lại, “Không được! Không thể hình dạng nửa yêu!”
“Vì sao không được?” Úc Hoài Kỳ tựa như bị mê hoặc, đầu ngón tay mang theo lực đạo mạnh mẽ sờ lên làn da mịn màng trên đùi của Thanh Việt Bạch.
Tóc dài của y tán loạn khắp giường, khuôn mặt đỏ hồng, ánh mắt mờ nước. Hình dạng nửa yêu này hắn đã dùng một lần vào đêm tân hôn…
Hồ ly kết kết, nếu không xong, sẽ không thoát ra được.
“… Lâu lắm,” giữa hơi thở gấp gáp, Thanh Việt Bạch khẽ nói, “Ta sẽ đau lưng…”
Vừa nói ra lời này, y liền ý thức được mình không nên mềm giọng như thế, bởi vì ngay giây tiếp theo, Úc Hoài Kỳ càng điên cuồng hơn.
Tất cả những từ như “no ấm tư”, “d*m d*c” đều được Úc Hoài Kỳ thể hiện trọn vẹn. Khi Thanh Việt Bạch tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng.
Ý thức được mình lại là người bị “làm” đến ngất đi, Thanh Việt Bạch: “…”
Y gãi gãi mái tóc rối như ổ chim, nghĩ thầm: thân thể ta yếu vậy sao, sao cứ ngất suốt thế này?
Bên cạnh giường trống trơn, chỉ còn vương lại mấy sợi lông hồ ly và lông chim rải rác. Thanh Việt Bạch vừa liếc qua đã thấy bên mép giường giờ đây đã có thêm một… tổ chim.
Úc Hoài Kỳ đã biến thành hồ ly, vẻ mặt nghiêm túc ngồi đó, đang ấp trứng.
Thanh Việt Bạch: “!!!”
Y vội vàng xuống giường, “Ngươi thật sự đang ấp à?! Tư thế này đúng không? Có đè bẹp bọn nhỏ không đó?”
Giọng càng hỏi càng đầy nghi ngờ.
Vì y cảm thấy trứng của mình chắc không đến nỗi yếu như vậy đâu.
Úc Hoài Kỳ ngẩng đầu, liếc nhìn Thanh Việt Bạch: “Sẽ không.”
Trên người Thanh Việt Bạch vẫn còn vương dư vị của kh*** c*m, y chỉ mặc áo của Úc Hoài Kỳ, tóc dài chưa buộc, thả lơi tản ra sau lưng.
Hình thể yêu tộc của Úc Hoài Kỳ rất lớn, Thanh Việt Bạch bước tới gần, giơ tay sờ sờ đầu hồ ly.
Bộ lông mượt chạm vào tay thật thoải mái, Thanh Việt Bạch nheo mắt lại, nói nhỏ: “Ta bỗng nhiên cảm thấy…
“Hả?” Giọng Úc Hoài Kỳ trầm thấp.
… Bỗng nhiên cảm thấy cứ như vậy cũng tốt lắm.
Thanh Việt Bạch thầm nghĩ trong lòng, so với khi ở Thần tộc còn tốt hơn nhiều.
Ở Thần tộc, y luôn bị Bùi Thiệu thúc ép làm Chủ phượng hoàng, muốn gặp Úc Hoài Kỳ cũng phải đợi.
Đợi cho mình không bận, đợi Long tộc không còn chém giết ở ngoài.
“Cảm thấy cái gì?” Hồ ly lại hỏi, rồi vươn đầu lưỡi có gai ngược l**m lên đùi trần của Thanh Việt Bạch.
Cái cảm giác gai ngược chạm vào da thịt mềm mại ấy thật kỳ lạ, khiến Thanh Việt Bạch mẫn cảm, y khụ nhẹ, xoa xoa tai đã đỏ, lùi lại nửa bước.
“Cảm thấy chúng ta như vậy thật hạnh phúc.” Thanh Việt Bạch vừa nói vừa v**t v* đầu hồ ly, đôi mắt cong cong như trăng non.
Úc Hoài Kỳ khẽ bật cười, cảm nhận được hơi thở dịu dàng toát ra từ người y, biểu thị rõ ràng rằng lời y không hề giả dối.
“Em mới cảm thấy hạnh phúc sao?” Hắn hỏi.
Thanh Việt Bạch nghe vậy không vui, nhéo tai hồ ly, lại không ngờ hồ ly vươn đầu lưỡi l**m nhẹ lên má y.
“… Từ ngày em trở về, từ lúc ta biết em sẵn sàng vì ta sinh con, ta đã thấy mình rất hạnh phúc rồi.”
Thanh Việt Bạch sững ra, hoàn hồn lại liền càng ôm chặt hắn hơn.
“Úc Hoài Kỳ… Lúc ta rời đi, ngươi cũng thống khổ như Úc Ninh sao?”
Hôm qua, khi Úc Ninh kể chuyện của Cảnh Thu Yên, trên mặt hắn mang đầy vẻ hối hận. Thanh Việt Bạch nhìn thấy hết, trong lòng cũng nghĩ đến Úc Hoài Kỳ, rằng bốn năm ấy hắn đã sống thế nào.
Trong thoại bản đều nói, Yêu Vương từng đem thi thể của y đi, ôm nó ngủ suốt bao năm…
Đêm này qua đêm khác, ôm lấy thi thể lạnh lẽo, đến khi tỉnh mộng giữa đêm, hắn có đau khổ như Úc Ninh không?
Thanh Việt Bạch bỗng thấy sợ, không dám đối mặt với câu trả lời ấy.
“Đều đã qua rồi.” Úc Hoài Kỳ dùng đuôi nhẹ nhàng vuốt tóc y, “Tiểu Việt…”
Giọng hắn đột nhiên dừng lại, như vừa phát hiện ra điều gì.
“… Hình như trứng đang động.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha
249 ch
La Váy Lụa Và Giáp Hoàng Kim
13 ch
Gả Khéo - Zhihu
11 ch
Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta
90 ch
Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ
32 ch
Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ
5 ch
Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói
5 ch
Vị Ngọt Bạc Hà Mật Ong
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.