5.070 chữ · ~34 phút đọc
Tiên Minh, gương sáng treo cao.
Úc Bình Khánh ngụy trang thành một đệ tử Tiên tộc họ Thái, che giấu yêu khí của mình, trà trộn vào Tiên Minh.
Hơi thở của Yêu Cốt dẫn hắn tới một nơi gọi là Đan Tâm Cung.
Cứ tưởng mình đã chọn được một đệ tử phẩm giai khá cao, nhưng đến lần thứ ba bị gọi đi rửa lò luyện đan, trên mặt Úc Bình Khánh chẳng còn nụ cười.
“Ai! Tiểu Thái, ngươi qua đây một chút!” Một nam nhân Tiên tộc gọi hắn, “Chỗ ta cũng có cái lò luyện đan cần rửa!”
Úc Bình Khánh nén giận, bụng bảo dạ thân phận hiện tại của mình chẳng phải là Kim Đan kỳ sao? Cớ gì lại bị người quát nạt?
Còn không bằng lúc làm tiểu ngũ công tử ở Yêu tộc! Hơn nữa, rõ ràng rửa lò luyện đan chỉ cần một cái chú quyết là xong, sao nhất định phải gọi người đến rửa tay?
Thế là Úc Bình Khánh không động.
Nam tiên kia thấy hắn đứng yên, nguy hiểm nheo mắt. Mặt mũi hắn dữ dằn, trên mặt còn thừa thịt, chậm rãi bước tới: “Tiểu Thái à, ngươi thấy lò luyện đan của sư huynh không xứng để ngươi rửa sao?”
Úc Bình Khánh thật muốn đấm hắn một quyền, nhưng nghĩ đến đám hài cốt không toàn thây ở Rừng Phong, không thể hạ táng an ổn cho bầy Tê Giác Yêu, đành nén xuống, giơ tay định nhận lấy cái lò luyện đan kia.
Thấy hắn đi tới, nam tiên bỗng “phanh” một tiếng, thả rơi lò luyện đan xuống đất, giọng mang ý cười ác ý: “Ai da, thất lễ quá, phiền ngươi cúi xuống nhặt một chút.”
Úc Bình Khánh: “…”
Tiểu ngũ công tử sao chịu nổi cơn tức này, gân xanh nổi đầy trán, sắp bùng nổ thì…
“Tiểu Thái?” bỗng có giọng nói từ xa: “Sao ngươi lại ở đây? Không phải ta bảo ngươi mang đan tô tới cho Lâm sư sao?”
Úc Bình Khánh khựng lại, ngẩng đầu nhìn, một đệ tử áo trắng vội vã chạy tới, đưa cho hắn một hộp đồ ăn bằng lưu ly: “Mau đi mau đi! Lâm sư đang tiếp khách!”
Hộp lưu ly nhìn từ ngoài đã thấy bên trong: một đĩa điểm tâm màu trắng, trên mặt điểm xuyết thứ gì đó đỏ như cánh hoa hồng.
Thậm chí còn tinh xảo hơn cả điểm tâm Yêu tộc bọn họ làm.
Úc Bình Khánh xách hộp đồ ăn, đi tới một nơi gọi là Điện Thông Thiên.
Ngoài điện đã có một nhóm đệ tử áo trắng ăn mặc giống hắn đang đợi.
Lúc này Úc Bình Khánh mới để ý đồ án hoa cỏ trên áo trắng mình, ánh mắt khựng lại.
Hồi nhỏ hắn từng muốn trở thành Úc Hoài Kỳ, nên học những thứ giống hệt Úc Hoài Kỳ, thậm chí còn nhiều hơn; nhỏ xíu đã thuộc Bách Thảo Lục Yêu tộc, cả những loại tiên thảo tiên hoa trân quý của Tiên tộc, hắn cũng thuộc.
Thế nhưng… hoa cỏ trên áo này lại không phải những linh thảo trân quý như hắn tưởng, mà khắp nơi đều là hoa tím bốn cánh.
Úc Bình Khánh nghĩ bụng vì sao lại đem loại họa tiết bình phàm như vậy đặt lên chất liệu y phục sang quý thế này, chẳng lẽ loài hoa này ở Tiên tộc có ngụ ý cát tường gì sao?
“Ngẩn ngơ cái gì?! Mau vào đi!” Bỗng một đệ tử áo trắng mặc y bào thêu mẫu đơn quát, “Tiểu Thái, đây chẳng phải cơ hội ngươi hằng mơ ước sao?!”
Úc Bình Khánh âm thầm nhớ kỹ mặt người này, sau này có cơ hội nhất định sẽ xử đẹp hắn, rồi chỉnh lại áo, bưng hộp đồ ăn đi vào.
Bên bàn, ngồi mấy chục nhân sĩ Tiên tộc khoác áo ngoài. Lúc này Úc Bình Khánh mới nhận ra hoa văn thêu trên áo của bọn họ.
Úc Bình Khánh đại khái hiểu.
Thì ra là vậy, đổi sang Yêu tộc thì chẳng phải tương đương với Yêu Vương, yêu nô, rồi các cấp trưởng lão khác nhau sao?
Nhưng Tiên tộc vốn đã có hệ thống Chưởng Môn, Tiên Tôn các loại, sao còn dùng hoa văn để phân biệt? Úc Bình Khánh híp mắt, âm thầm cân nhắc.
Bên bàn Tiên tộc cũng vừa nói xong việc, lời ra tiếng vào đố đốp:
“Trăng máu buông xuống, mấy ngày nay đúng là ngày lành a…”
“Pháp Minh chủ đâu? Sao hôm nay hắn không đến?”
“Ha ha ha… Hắn đến hay không cũng thế, sư đệ của hắn tới chẳng phải là được rồi sao?”
Cái tên Pháp Lạc Đàm, Úc Bình Khánh từng nghe qua, biết đó là sư huynh của Thanh Việt Bạch, nào ngờ hắn còn có sư đệ?
Úc Bình Khánh tò mò liếc sang, phát hiện đó là một Kiếm Tôn mặt lạnh.
“…” Lại là Tiết Vân Thanh!
Úc Bình Khánh nhíu mày, nhớ tới lúc bị ấn đánh, vội cúi gằm đầu, may mà hắn đã thay đổi dung mạo.
“Ừm.” Trên tòa, Tiết Vân Thanh bỗng mở miệng, nâng chén: “Ta kính các ngươi một ly!”
Lời vừa dứt, trên tòa lại bật ra mấy tiếng cười:
“Ha ha ha… Ngươi còn nói hay hơn sư huynh ngươi!”
“Theo ta, lúc trước chưởng môn phái Thiên Nhất đáng ra nên để Tiểu Tiết ngồi!”
Tiết Vân Thanh nheo mắt, không nói thêm, giữa mày thoáng lướt một nét chán ghét rất nhạt, chẳng rõ là đối với những người này, hay đối với Pháp Lạc Đàm.
Đám tiểu tiên áo trắng bưng đan tô lên bàn, ai nấy trông đều khẩn trương, chỉ riêng Úc Bình Khánh là đầy bụng nghi hoặc.
Hắn nhớ mấy tiểu Tiên tộc này đều là phú quý, dung mạo dẫu không diễm lệ thì cũng đẹp, tu vi cũng không tệ, sao lại tới làm chuyện bưng trà rót nước?
“Ha ha, ai làm chưởng môn cũng vậy,” Lâm Tông đột nhiên nói: “Mọi người mau nếm thử đan tô của ta, đây là ta cố ý sai người làm…”
“Đan tô?” Có khách cười, “A, ta có nghe… Dùng yêu tâm làm, đúng không?”
Úc Bình Khánh sững người.
“Yêu tâm sao mà ăn được, chỉ để trang trí trên mép chén thôi.” Lâm Tông nhón một miếng bánh, khảy rơi cái thứ hồng hồng như cánh hoa trên mặt bánh, búng xuống đất.
Gân xanh trên trán Úc Bình Khánh giật giật: “…”
Động tác hắn khựng lại khiến không ít người chú ý, mà vừa hay hắn vừa đặt chiếc mâm đầy đan tô xuống trước mặt Tiết Vân Thanh.
Tiết Vân Thanh ngẩng đầu, trên trán lập tức kéo một đường hắc tuyến.
Con chó con này sao lại ở đây!
…
Theo lời của Pháp Lạc Đàm, chìa khóa Thông Thiên Tháp được đặt ở Ma tộc, trong tay Ma Vương. Muốn mở Thông Thiên Tháp, nhất định phải có chìa khóa đó.
Vì bảo vệ chìa khóa này, bọn họ đặt nó ở nơi không ai ngờ tới= Ma tộc.
Lời vừa nói ra, Thanh Việt Bạch suýt tưởng mình nghe lầm, “Ý ngươi là, Tiên Minh liên thủ với Ma tộc?”
Pháp Lạc Đàm khẽ thở dài, “Mấy trăm năm không ai thành thần, bọn họ đã sớm phát cuồng, chỉ muốn mở cho bằng được Thông Thiên Tháp, thẳng tiến Thần giới. Họ còn hứa với Ma Vương, chỉ cần Thông Thiên Tháp mở, sẽ ném chỗ này cho Ma tộc.”
Thanh Việt Bạch nghe ra hàm ý, kinh ngạc: “… Vì sao nhất định phải mở? Rốt cuộc bọn họ còn chưa thỏa mãn điều gì?”
Mấy người này điên rồi sao?
Úc Hoài Kỳ nheo mắt, sắc mặt cũng khó coi: “Pháp Lạc Đàm, vì sao ngươi nói điều này cho chúng ta? Ngươi không cùng phe với bọn họ ư?”
Pháp Lạc Đàm đưa tay xoa giữa mày, “Ta không phải. Ta có thể cùng các ngươi lập lời thề thần hồn, chứng minh ta không cùng phe với họ.”
Úc Hoài Kỳ chẳng khách khí: “Lập đi.”
“Ê!” Lâm Bạch Vân kinh ngạc kêu, “Đó là thái độ ngươi đối với sư huynh sao!”
Pháp Lạc Đàm khẽ cười, nhìn về phía Thanh Việt Bạch, “Ta lập với đệ, Tiểu Việt.”
Lời thề thần hồn là lời thề có uy lực mạnh nhất của Tiên tộc, nếu vi phạm, thần hồn sẽ tiêu tán.
Khi cha mẹ sinh con, cũng sẽ vì con mà lập lời thề thần hồn, thề rằng dù trong bất cứ tình huống nào, cũng vĩnh viễn phù hộ con.
Người yêu với nhau cũng có khi lập lời thề thần hồn.
Thần hồn giống như mối liên kết của Tiên tộc với người khác ở nhân gian, tựa như sợi dây diều, không có dây thì diều bay mất.
Chuyện Thông Thiên Tháp không phải chuyện nhỏ, Thanh Việt Bạch cũng không do dự, đứng dậy, trong lòng bàn tay bừng lên một luồng ánh sáng màu bạc trắng…
Ánh sáng rất nhanh phủ lên hai người, Thanh Việt Bạch nhắm mắt lại, cả người như bị xiềng xích màu trắng khóa chặt. Nhưng điều khiến người kinh ngạc là, trên người y dường như không chỉ có một đạo lời thề thần hồn.
Màu máu, lục nhạt, bạc trắng, kim nhạt…
Nhưng tất cả những điều này, Thanh Việt Bạch đều không nhìn thấy.
Lâm Bạch Vân nhìn thấy trên người Thanh Việt Bạch hiện ra thêm một tầng lời thề đỏ như máu, trong lòng nghẹn lại, ánh mắt lập tức chuyển sang nhìn Úc Hoài Kỳ.
Úc Hoài Kỳ nhấc chung trà, thong thả nhấp một ngụm, giọng nói điềm tĩnh:
“Lời thề khi thành hôn, cũng sẽ trở thành lời thề thần hồn.”
Lời vừa dứt, trên người hắn cũng hiện ra một sợi xiềng xích đỏ thẫm, nhưng chỉ có một đạo, nối thẳng tới Thanh Việt Bạch.
Lâm Bạch Vân dấy lên cảm giác khó nói thành lời trong lòng, một nỗi bất mãn mơ hồ lan tỏa — người trước mắt này, mỗi giây mỗi khắc đều nhắc hắn nhớ rằng: Thanh Việt Bạch sẽ không thường xuyên xuất hiện ở phái Thiên Nhất nữa.
Sư đệ của hắn đã thành gia, hắn không còn có thể cưng chiều, v**t v* gương mặt y như trước kia, bởi vì giờ đã phải tránh hiềm nghi.
“Ê,” Lâm Bạch Vân đột nhiên nhớ ra một chuyện, hắn chưa từng hỏi, “Rốt cuộc ngươi và đệ ấy quen nhau thế nào, yêu nhau ra sao, rồi vì sao lại có con?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại.
Hẳn Lâm Bạch Vân đã quên năm mươi năm trước bọn họ từng gặp nhau…… Dù sao khi đó, hắn cũng đang hôn mê trong thân phận “Thái tử”, Lâm Bạch Vân và Pháp Lạc Đàm không chú ý đến hắn cũng là điều bình thường.
Huống chi, sau đó Úc Ninh còn mạnh mẽ rút ký ức của hắn.
“Không có gì đặc biệt.” Úc Hoài Kỳ liếc nhìn hắn, ánh mắt kiên định, “Ta sẽ đối tốt với em ấy. Nếu ta không làm được, các ngươi có thể tùy lúc đón em ấy về.”
Lâm Bạch Vân càng cảnh giác: “Lời này của ngươi nghe đúng kiểu tra nam đó. Trước kia ngươi đối với đệ ấy không tốt sao? Hai người các ngươi rốt cuộc quen nhau thế nào? Là đệ ấy nói thích ngươi à?”
Úc Hoài Kỳ khựng lại, im lặng nhắm mắt.
Đối với y không tốt ư? Trước kia, đúng là không tốt.
Rõ ràng là si mê, lại vì lời đồn của người đời mà nảy sinh định kiến với Thanh Việt Bạch, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, yếu đuối đến đáng giận.
Nhưng sau này thì khác rồi.
…
Bên kia, Thanh Việt Bạch và Pháp Lạc Đàm đã hoàn tất lời thề thần hồn.
“Ta sẽ bảo hộ con của các ngươi. Đệ và Úc Hoài Kỳ hãy đến Ma tộc hủy chìa khóa kia đi.” Pháp Lạc Đàm trầm giọng dặn dò, “Nhất định phải cẩn thận mọi việc.”
Thanh Việt Bạch chưa từng đến Ma tộc, trong ấn tượng chỉ biết đến Huyên Linh, cũng không rõ lần này có thể gặp lại nàng hay không…
Ma tộc cách Yêu tộc rất xa. Đêm trước khi rời đi, Thanh Việt Bạch lưu luyến nhìn hai quả trứng, dùng dây vải vòng quanh tay áo.
“Không biết chờ chúng ta trở về, bọn nhỏ có ra đời chưa nữa.”
Úc Hoài Kỳ ôm y vào ngực, ánh mắt khẽ động, một tầng mềm mại dâng lên trong lòng, khẽ xoa gáy y:
“Em thật sự rất thích con.”
Khoảng cách gần trong gang tấc khiến Thanh Việt Bạch nghe rõ nhịp tim hắn, từng nhịp chậm rãi, vững vàng. Y chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, nghi hoặc hỏi:
“Ngươi không thích hài tử sao?”
Lông mi Úc Hoài Kỳ khẽ run.
Đương nhiên hắn không thích! Hai cái đứa nhỏ còn chưa sinh ra đã chiếm mất phần lớn sự chú ý của Thanh Việt Bạch, sau khi sinh rồi thì sao nữa chứ?
Điều khiến hắn càng để tâm hơn là… câu nói ban ngày của Lâm Bạch Vân:
“Đệ ấy nói đệ ấy thích ngươi sao?”
“… Ta ghen.” Úc Hoài Kỳ khẽ nói, giọng trầm thấp, “Em luôn chỉ chú ý đến bọn chúng.”
Thanh Việt Bạch ngẩn người, hoàn toàn không ngờ đến lý do này. Y thoáng buồn cười trong lòng, thật hiếm thấy nha! Trước giờ Úc Hoài Kỳ chưa từng thẳng thắn bộc lộ ghen tuông như vậy.
Y ngẩng đầu, dùng ngón tay chọc chọc vào má hắn, “Ngươi cũng biết ghen à?”
Úc Hoài Kỳ nhìn dáng vẻ ấy của y, bỗng cúi đầu hôn lên môi y, cảm giác mềm mại khiến trong lòng hắn dâng đầy ấm áp và yên bình.
“Ta cũng là người, sao lại không thể ghen?”
Thanh Việt Bạch nghe xong liền đỏ mặt, nhỏ giọng nói:
“Thật ra, ta chỉ muốn xem thử sau này đôi mắt hai đứa nhỏ có thật là một đỏ một xanh không, muốn nhìn xem hai con mắt khác màu đặt chung trên một khuôn mặt sẽ như thế nào thôi.”
“?” Úc Hoài Kỳ ngẩn ra, một lúc sau mới hiểu ra, bật cười.
Đúng là kiểu chuyện chỉ có Thanh Việt Bạch mới nghĩ ra được.
“Được rồi, nghỉ ngơi đi.” Úc Hoài Kỳ kéo chăn đắp lại cho y, giọng dịu dàng: “Ngày mai, chúng ta đi Ma tộc.”
…
Mấy năm nay, Tiên và Yêu tộc luôn ở thế đối lập, còn Ma tộc gần như chẳng bao giờ lộ diện trong những cuộc tranh đấu ấy.
✦ Truyện cùng thể loại
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Linh Dược Thần Sư - Á Sơn Lịch (FULL)
1.880 ch
Nguyên nhân rất đơn giản, Ma tộc quá ít. Một vùng đất nhỏ đã đủ để cả tộc sinh sống, ẩn cư tách biệt với thế gian.
Theo ghi chép cổ, trong đại chiến Thần Ma năm ấy, Ma tộc gần như bị diệt, chỉ còn lại tàn dư. Không ai từng nghĩ, Tiên tộc- đại biểu cho “chính đạo” lại có ngày bắt tay cùng Ma tộc.
Muốn vào được địa giới Ma tộc, phải vượt qua một con sông xanh đậm, nghe nói ai đi qua đều sẽ nhìn thấy điều mình lưu luyến nhất trong lòng dưới mặt nước.
Người chèo đò là một bà lão có khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây. Đã lâu lắm rồi bà chưa thấy người ngoài đặt chân đến đây, nên khi Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ xuất hiện trước mắt, bà phải sững người một lúc lâu.
Úc Hoài Kỳ khoác áo đen, gương mặt tuấn tú, nét lạnh nhạt. Còn Thanh Việt Bạch mặc thanh y, tóc dài buộc nửa, Sinh Cảnh Chi cắm sau đầu, thoạt nhìn ngoan ngoãn và thanh tú đến động lòng người.
Giọng nói của Thanh Việt Bạch mềm mại như mèo con cào nhẹ:
“Bà bà, thuyền phí bao nhiêu vậy?”
Úc Hoài Kỳ liếc nhìn y, môi khẽ mím, biểu cảm lạnh nhạt bỗng nhu hòa đi đôi phần.
Bà lão nhịn không được bật cười, nói bằng giọng quê đặc sệt:
“Không lấy tiền đâu! Bé con, mau dắt tướng công của ngươi lên thuyền đi!”
Thanh Việt Bạch bật cười “phụt” một tiếng, “Ta là con trai mà, bà ơi!”
Bà lão lập tức sửa miệng:
“Kiển Kiển à, mau dắt tướng công của ngươi lên đi nào!” (Kiển Kiển:cách gọi thân mật, âu yếm dành cho thiếu niên hoặc tiểu tử có dáng vẻ trắng trẻo, mềm mại, đáng yêu)
Thanh Việt Bạch: “…”
Úc Hoài Kỳ khẽ cười, ôm eo y, nhảy nhẹ lên thuyền rồi nói:
“Bà bà, chẳng qua em ấy không muốn người khác biết mình có tướng công thôi.”
Thanh Việt Bạch đỏ tai, nhỏ giọng hỏi:
“Chúng ta thoạt nhìn thật giống phu phu sao? Bà bà vừa thấy đã nhận ra?”
Hai người ngồi ở đuôi thuyền. Dưới làn nước xanh đậm, vô số cá nhỏ phát sáng trong suốt bơi theo ánh huỳnh quang đuổi theo chiếc thuyền trôi.
“Đôi mắt ta nhìn người không biết bao nhiêu năm rồi,” bà lão cười khoái trá, vừa chèo vừa nói, “Gặp đủ kiểu trai gái, người trong sông này cũng chôn không ít đó nha.”
Câu nói ấy khiến người nghe lạnh sống lưng, Thanh Việt Bạch lẩm bẩm trong lòng, “Thật quái đản.”
Bỗng nhiên, một con cá huỳnh quang nhảy lên khỏi mặt nước, suýt đụng vào người y. Úc Hoài Kỳ bản năng cảm thấy thứ này dơ, lập tức giơ tay, dùng yêu lực đánh nát.
Cá vỡ tan, máu chảy ra ăn mòn cả ván thuyền.
Thanh Việt Bạch sợ đến trừng to mắt, vội nắm lấy vạt áo, lao thẳng vào lòng Úc Hoài Kỳ.
Úc Hoài Kỳ cầu còn không được, hắn thích cảm giác được y ỷ lại, hận không thể để y cứ mãi dính vào mình như vậy.
“Đó là cá cốt linh,” bà lão nói, “Bị máu của nó ăn mòn thì thịt sẽ không bao giờ mọc lại. Tướng công ngươi phản ứng nhanh đấy.”
Thanh Việt Bạch: “…”
Quả nhiên, thứ càng đẹp càng nguy hiểm.
“Các ngươi sang bên kia làm gì?” bà lão hỏi, “Thoạt nhìn các ngươi không giống Ma tộc, Ma tộc làm gì có ai thanh tú như vậy.”
Úc Hoài Kỳ nhíu mày, “Bà là người Ma tộc à? Hay chỉ là người chèo đò?”
Bà lão cười: “Không phải, ta đã chết từ lâu rồi. Giờ chẳng màng tranh đấu nữa, chỉ là thấy Kiển Kiển xinh quá, nên muốn nhắc các ngươi một câu, bên kia rất nguy hiểm đó.”
Thanh Việt Bạch ngẩng đầu nhìn Úc Hoài Kỳ, hai người liếc nhau, không nói thêm lời nào.
Bà lão cũng im lặng, chỉ chuyên tâm chèo thuyền.
Thuyền nhanh chóng cập bờ đối diện, lãnh địa Ma tộc là vùng đá nhọn lởm chởm, cảnh vật âm u quỷ dị. Cũng may trong tay họ có bản đồ do Pháp Lạc Đàm cung cấp.
Hai người đã bàn sẵn kế hoạch từ trước: chia làm hai đường.
Úc Hoài Kỳ dùng chìa khóa giả đổi lấy chìa khóa thật, còn Thanh Việt Bạch trà trộn vào Ma tộc, giữ chân Ma Vương, phòng khi Úc Hoài Kỳ bị phát hiện.
Đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Ban đầu Úc Hoài Kỳ muốn đổi vai, để mình vào trước, nhưng Thanh Việt Bạch lại kiên quyết nói rằng y có thể làm được. Sau đó còn liên tục hôn hắn mấy cái, làm nũng một hồi, mới khiến hắn chịu đồng ý.
Dù sao giữa họ đã có khóa đồng tâm, hai người cùng chia sẻ linh lực, hẳn sẽ không gặp chuyện gì.
Thật ra, Thanh Việt Bạch cũng có tư tâm trong lòng, y vẫn luôn nhớ Huyên Linh, muốn gặp lại nàng.
Huyên Linh là Tứ công chúa, có lẽ sẽ ở bên cạnh phụ thân nàng — Ma Vương.
…
Trong đại điện Ma tộc, ca vũ dập dìu, khói hương mờ mịt.
Huyên Linh ngồi ở hàng ghế phụ, đối diện là đám ca ca, đệ đệ cùng cha khác mẹ.
Ma tộc tôn sùng “nhiều con nhiều phúc”, nên riêng nàng đã có đến hơn mười mấy huynh muội.
Ngồi trên chủ vị là một khối thân thể béo phì như đống thịt tròn vo, mỡ tràn ra khỏi bộ áo đen quý giá, đầu đội mũ thấp, ngón tay ngắn ngủn chà xát chòm râu như râu cá trê.
Đó chính là Ma Vương- Ma Tư Cửu, cũng là phụ thân của Huyên Linh.
Hắn chẳng mang dáng vẻ bậc phụ thân nào, trái lại còn xấu xí, d*m đ*ng đến mức ghê người.
Bên cạnh hắn, đám ma nô vừa đấm lưng vừa bóp vai, còn hắn thì tiện tay nhéo người ta, sờ mó khắp nơi.
Đối diện, các huynh muội đều ôm người tình của mình, chỉ có bên cạnh Huyên Linh là trống không.
Trên bàn, ngoài đĩa thịt tươi đặc trưng Ma tộc, còn đặt một xấp sách nhỏ.
《 Ôm Kính Tự Chiếu [quyển 6] 》
Nếu Thanh Việt Bạch ở đây, hẳn sẽ nhận ra- đây chính là quyển giản lược của bộ 《 Thần Khởi Ôm Kính Tự Chiếu: Buổi Sáng Tốt Lành, Sư Nương 》.
Nội dung bên trong cũng chẳng phải câu chuyện tình lâm li của Huyên Linh và Thanh Việt Bạch như Úc Hoài Kỳ nghĩ, mà chỉ là một cuốn sách ghi lại sinh hoạt thường ngày của Bạch Ngọc Cung.
Trong tranh minh họa, tiểu cô nương có một vị sư tôn, mà sư tôn ấy có một thê tử.
Sư tôn của nàng ôn hòa, yêu thương nàng như cha ruột, muốn gì cũng chiều, hệt như hình ảnh phụ thân hoàn mỹ trong lòng Huyên Linh.
“Linh nhi,” Nhị Công Chúa Ma tộc ghé qua nhìn một cái, khẽ nói: “Sao muội còn xem cái này? Muội lại thích mấy thoại bản dân gian này đến vậy à?”
Huyên Linh hoàn hồn, “… Ừm, đúng.”
Nhị Công Chúa bất lực liếc nàng, nhắc: “Hôm nay là sinh thần ba trăm tuổi của phụ vương, muội nên nghiêm túc một chút, đừng để ông ấy bắt được sơ hở.”
Huyên Linh: “Vâng.”
Tuy ngoài miệng đáp vậy, nhưng ngón tay lại lật thêm một trang.
Ánh mắt nàng dừng trên tập tranh: tiểu nữ hài khoanh tay kiêu ngạo, được rất nhiều đệ tử tặng hoa. Cảnh tượng quen thuộc này làm Huyên Linh không khỏi thất thần.
Nàng nhớ lần đầu gặp Thanh Việt Bạch, người đó cũng xinh đẹp như một đóa hoa…
Khi ấy trời mưa, Thanh Việt Bạch cũng mặc một bộ y phục màu trắng, y cầm chiếc dù giấy màu đỏ, bước tới từ trong màn mưa.
Mưa tí tách rơi lên người nàng, cả người nàng đầy dấu vết ẩu đả với Ma tộc, lại còn lấm lem bùn đất.
“Tiểu cô nương từ đâu ra thế này.” Thanh Việt Bạch cúi xuống, giơ tay ướm lên trán nàng, khẽ nhíu mày, như mỹ nhân giận dỗi, “… Có phải bị bệnh không?”
Trên đầu Huyên Linh vẫn còn cơn choáng mơ hồ, nàng há miệng muốn nói lại chẳng phát ra tiếng.
“Lưỡi làm sao vậy?” Thanh Việt Bạch cau mày, nâng ngón tay tách môi nàng, liền sững lại, rồi hướng phía sau gọi: “Sư huynh… Ta nhặt được một người, mất lưỡi rồi, huynh xem có chữa cho nàng được không?”
Người kia không tới, trái lại đáp: “Đừng lề mề, Tiểu Việt? Thanh Việt Bạch? Lại đây!”
Người nọ gọi y đi mau.
Đi? Y sắp đi ư? Huyên Linh thoáng chốc căng thẳng, nắm chặt ngón tay, nhìn Thanh Việt Bạch, rất muốn cầu cứu, liền mấp máy môi, dùng khẩu hình nói hai chữ…
“… Cứu ta.”
Trông nàng đáng thương đến thế, tim Thanh Việt Bạch mềm nhũn, y bèn buông chiếc dù đỏ xuống bùn.
“Được.”
Y giơ tay, đôi mắt xanh lục khẽ chuyển, trong tay lóe lên ánh sáng vàng, ngay sau đó Huyên Linh thấy cả người ấm dần, vết thương ở miệng nhanh chóng khép kín.
Y còn để lại cho nàng một lọ dược.
Huyên Linh run run đôi môi, nhìn bóng lưng y rời đi; yêu văn đẹp đến ngây người nơi đuôi mắt Thanh Việt Bạch in hằn trong lòng nàng từ đó.
Nàng nằm trong bùn lạnh, vết thương trên người dần khép, miệng lẩm bẩm tên của y …
Thanh Việt Bạch.
Sau khi về Ma tộc, nàng bắt tay dẹp yên đám Ma tộc phản nghịch từng muốn giết nàng, rồi bắt đầu lần theo dấu vết của Thanh Việt Bạch.
Không tra thì thôi, càng tra càng kinh ngạc: thì ra Thanh Việt Bạch là tiên linh chuyển thế, người này mang mệnh cách thành thần; ai có dây dưa với y đều gặp vận may.
Lẽ ra đây phải là bí mật, nhưng Vạn Thời Từ vì cầu thành thần mà bất chấp thủ đoạn, mời vô số người đoán mệnh, vừa tính được liền muốn đoạt mệnh cách kia.
Hắn nhanh chóng tính ra mệnh cách của Thanh Việt Bạch, liền lên phái Thiên Nhất, cầu hôn Thanh Việt Bạch.
Phái Thiên Nhất sao chịu để hắn như ý, lập tức nói không có người này.
Nhưng người sống sờ sờ ở đó, sao lại bảo là không có? Huyên Linh nghĩ thầm, cho đến không lâu sau, nàng mới biết, để tránh họa, phái Thiên Nhất đã đưa Thanh Việt Bạch sang Yêu tộc, còn ký hồn khế với Vương Yêu tộc.
Kẻ vi phạm hồn khế, không chết thì phế.
Huyên Linh chưa từng thấy dáng vẻ của y ở Yêu tộc, nghe đồn, chỉ cần y cầm dù giấy đỏ, khom lưng bước xuống kiệu, liền có vô số yêu cam tâm tình nguyện vì một cái rũ mắt của y mà hóa về nguyên hình, mặc y chọn thú.
Nghe đã thấy thú vị vô cùng, sau đó nàng cũng không để ý nữa.
Sự vụ Ma tộc làm nàng bù đầu sứt trán; đến khi lại nghe tin về Thanh Việt Bạch, đã là lúc không hiểu Pháp Lạc Đàm phát điên gì, một đường giết thẳng tới Yêu tộc, mang Thanh Việt Bạch về.
Rồi sau đó, danh xưng Cung Chủ Bạch Ngọc Cung im bặt suốt năm mươi năm.
Dù sao từng là ân nhân cứu mạng, khi nghe chuyện ấy, Huyên Linh liền tới phái Thiên Nhất, định hỏi cho ra nhẽ, nhưng chỉ thấy trong điện Lạc Đàm.
Pháp Lạc Đàm khép mắt, canh gác bên cạnh người đang ngủ say trong quan tài lưu ly, giọng mang theo oán hận thật sâu:
“… Hồn phách của đệ, rốt cuộc đã lạc trôi đến nơi nào rồi?”
Hồn phách gì? Huyên Linh cảnh giác nghĩ.
Song nàng không dám tiến lên, sợ bị Pháp Lạc Đàm phát hiện thân phận, đành quay về Ma tộc trước.
Không ngờ phụ thân nàng lại ném cho nàng một cái “nhiệm vụ” khó nuốt.
“Huyên Linh, ta nghe nói Tiên tộc có một bảo vật có thể làm người chết sống lại, tên là Thanh Việt Bạch.” Ma Vương chậm rãi đặt tay lên vai nàng, “Ngươi đi tìm hắn, sau đó đục thủng một lỗ ở trận pháp hộ sơn của bọn họ, để ta dễ công núi.”
Huyên Linh: “…” Nàng là chuột chũi chắc, bắt nàng đi đào động?!
Huyên Linh nghiến răng, theo bản năng cự tuyệt: “Phụ vương nói đùa, thật là lời vô căn cứ, làm gì có thứ như vậy.”
Phụ vương nàng có hàng trăm nữ nhi, căn bản chẳng quản sống chết của nàng, giơ tay rút ma cốt của nàng, rồi ném nàng sang Tiên tộc.
Ma Vương nheo mắt, nụ cười bỉ ổi, chẳng giống một người cha: “Hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ trả ma cốt cho ngươi.”
Đầy bụng oán hận, nhưng không thể làm gì khác, nàng bị bắt làm nội ứng của Ma tộc, ẩn dưới chân núi phái Thiên Nhất.
Hôm ấy vẫn là một ngày mưa, nàng lại biến thành cô bé năm xưa, chỉ là lần này không còn ma cốt.
“Ngươi nha đầu này,” Lâm Bạch Vân lắc đầu, “Lại biến mình thành thế này… Đáng tiếc, lần này đệ ấy lịch kiếp ở nơi khác, ngươi đến đây làm gì?”
Huyên Linh chớp mắt, mấp máy môi, “… Báo ân.”
Rốt cuộc là báo ân hay lấy oán trả ơn?
Ngay chính Huyên Linh cũng không biết.
Nàng như nguyện trở thành đệ tử của Thanh Việt Bạch, trước thi thể y cúi đầu hành lễ, cũng được nhìn thấy thân thể của Thanh Việt Bạch đặt bên trong quan tài lưu ly.
Hắn giống như một đóa hoa xinh đẹp mà tái nhợt, dung nhan y hệt khi còn sống.
Huyên Linh nhìn y rất lâu, mấp máy môi, thoáng mang bi thương.
Lâm Bạch Vân lại nói: “Đừng buồn, sẽ trở về thôi, chỉ cần thêm chút thời gian… Ngươi cứ tự tu luyện đi đã.”
Huyên Linh ừ một tiếng, trải qua một đoạn thời gian tương đối vui vẻ ở phái Thiên Nhất.
Vì dung mạo dễ nhìn, đệ tử Bạch Vân Phong thường đuổi theo nàng chơi đùa, Thanh Việt Bạch cũng đối với nàng rất tốt.
Đó là quãng thời gian nàng nhớ nhung nhất, nhưng khi biến cố ở yến tiệc mạ vàng xảy ra, nàng không thể quay về nữa, cũng không thể trở lại.
Nếu thân phận Ma tộc của nàng bị lộ, chỉ càng khiến nhiều người gán thêm một tội danh ô nhục cho Thanh Việt Bạch.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha
249 ch
La Váy Lụa Và Giáp Hoàng Kim
13 ch
Gả Khéo - Zhihu
11 ch
Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta
90 ch
Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ
32 ch
Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ
5 ch
Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói
5 ch
Vị Ngọt Bạc Hà Mật Ong
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.