Sư Tôn Cứ Muốn Thử Bổ Cứu Lần Nữa (tác giả Mộc Tử Mặc Bạch)

Sư Tôn Cứ Muốn Thử Bổ Cứu Lần Nữa (tác giả Mộc Tử Mặc Bạch)

94 chương0 lượt đọcCập nhật 3/6/2026

GIỚI THIỆU

dài: 93 chương+ PN Văn án Một tác giả nếu có thể viết ra một câu chuyện khiến vô số độc giả đưa ra tranh luận thì mới được nhận định đó là một tác phẩm hay. Lâm Tiêu không biết do đâu mà lại có thể xuyên vào cuốn sách mình đọc, mà cuốn sách này đang xảy ra nhiều cuộc tranh cãi khi "nhân vật nữ chính cứ thích đùa giỡn cảm tình, không hề xứng đáng với nam thứ", còn có "nam chính lại không được yêu nên đang tìm cách tự giải sầu", còn có chủ đề “Buông tha cho nam thứ”, “Nam thứ mới là nam thần, tác giả không nên yêu sinh hận”, hắn thản nhiên mỉm cười... Nam thứ lại có thể thản nhiên bị ngược vô số lần, mà vẫn một lòng với nữ chính như lúc đầu á? Nghe đã thấy khó chịu, uất ức. Vì thế, trong sự oán niệm của mục bình luận sách mọc cao như núi, hắn xuyên rồi, xuyên thành… sư tôn của nam thứ. Bình luận sách gợi ý —— bù đắp cho nam thứ, thương tiếc nam thứ, tiêu trừ tội nghiệt, nếu không, oán niệm của độc giả sẽ hóa thành roi da đánh ngươi. Lâm Tiêu nhìn thiếu niên tuấn lãng dương quang im lặng trước mặt —— sủng thì sủng đi, dù sao năm đó vì ngược… khụ khụ nam thứ, nam chính là ai ta cũng thường xuyên quên… Nhưng mà… Nhưng mà! Cái này lúc nào lại hắc hóa tinh phân, tính cách tiêu biểu trước kia “XX, vì ngươi, đau khổ gì ta cũng có thể ăn” biến thành —— “Sư tôn, vì ăn ngươi, thời điểm ta cái gì cũng có thể không ăn, liền độc ác đáng sợ đây?!” Chậm đã, đừng kéo quần ta, vi sư cảm thấy còn có thể bù đắp một chút! Tấn Giang ngân bài đề cử: Thiên chi kiêu tử gặp biến đổi lớn bị cắt cụt chân, thân nhân bằng hữu sụp đổ, vì báo thù, hắn đem chính mình ngụy trang thành phế vật chỉ dám mượn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết để phát tiết, cuối cùng dùng mười năm cầm tù trao đổi cùng kẻ thù đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, lại biến thành sư tôn của nam thứ bị hãm hại trong sách, từ nay về sau nuôi dưỡng đồ đệ ngụy ngốc bạch ngọt thật ra xấu xa hiểm độc, trên đường lớn chạy không ngừng, đem đồ đệ hắc hóa trọng sinh triệt để dưỡng thành công. *hắc hóa: trở nên tà ác *tinh phân: hôm nay loại

Danh sách chương (94)

Mới nhất trước
1Chương 1: Vô nghĩa và lôi kéo
2Chương 2: Sư tôn ta không phải cố ý
3Chương 3: Kéo hắn không nói lời nào
4Chương 4: Cắt đứt tay áo
5Chương 5: Mông thật nóng
6Chương 6: Tràn đầy bất mãn
7Chương 7: Sư tôn không giống
8Chương 8: Đồ đệ quá ngốc bạch ngọt lộ chân tướng như thế nào
9Chương 9: Sư tôn luôn đúng
10Chương 10: Quang minh chính đại mà nhìn
11Chương 11: Muốn hắn hay muốn ta
12Chương 12: Tai hoạ ngầm xuất hiện
13Chương 13: Nam nữ chính cùng một chỗ để làm chi
14Chương 14: Cảm giác thù hận quen thuộc
15Chương 15: Sư tôn không vui
16Chương 16: Sư tôn oa oa oa
17Chương 17: Cầm đan đan cút đi
18Chương 18: Tiểu súc sinh chạy đi đâu
19Chương 19: Ta đã tới chậm thật áy náy
20Chương 20: Nguyên anh manh manh
21Chương 21: Bọ ngựa bắt ve sầu
22Chương 22: Thiên lôi ở phía sau
23Chương 23: Ngô, thật ngọt
24Chương 24: Cánh cửa của tân thế giới
25Chương 25: Đồ đệ bỗng nhiên bỏ chạy
26Chương 26: Cách vách có cái gì
27Chương 27: Cảm giác về mẹ kế
28Chương 28: Nói về chân tướng lúc đó
29Chương 29: Về sau không cho nói
30Chương 30: Đồ đệ rất ngốc làm sao bây giờ
31Chương 31
32Chương 32: Hại nam chính một phen
33Chương 33: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (thượng)
34Chương 34: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (trung)
35Chương 35-2: Bàn về phương thức chính xác đùa bỡn nam nữ chính (2)
36Chương 36: Sư tôn giúp một chuyện đi
37Chương 37: Thông suốt (thượng)
38Chương 38: Thông suốt (hạ)
39Chương 39: Ngươi có hiểu hay không
40Chương 40: Đừng rời bỏ ta
41Chương 41: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (thượng)
42Chương 42: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (trung)
43Chương 43: Sư đệ lại đánh vào mặt hắn một lần (hạ)
44Chương 44: Uy áp cũng không có chỗ dùng
45Chương 45: Mặt đánh đến sưng
46Chương 46: Ta thật sự không vội
47Chương 47: Một con sói con
48Chương 48: Sư tôn nói hắn cũng đơn thuần
49Chương 49: Ta muốn cả thế giới đều phản bội hắn
50Chương 50: Tới kẻ nào xử kẻ đó