1.074 chữ · ~8 phút đọc
“Vì một nữ nhân đã chết mười năm, ngươi muốn thẩm vấn mẫu thân ruột của mình?”
Hoàng thượng nói:
“Tiên hoàng hậu cũng là thê tử của trẫm.”
Thái hậu nhìn chằm chằm vào người:
“Nếu nàng ta còn sống, Nghiêm gia có được ngày hôm nay sao? Ngươi có thể ngồi vững trên long ỷ sao?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt tất cả mọi người trong điện đều thay đổi.
Ta nói:
“Người thừa nhận rồi.”
Thái hậu nhìn ta, trong mắt tràn ngập căm hận.
“Ai gia thừa nhận điều gì? Thừa nhận đã dọn sạch chướng ngại cho Hoàng thượng? Thừa nhận giết một nữ nhân cản đường? Khương Vãn Huỳnh, ngươi tưởng mình thắng rồi sao?”
Hoàng thượng nhắm mắt.
Lục Tri Dã bước lên:
“Thái hậu, xin người theo thần tiếp nhận thẩm vấn.”
Phật khám phía sau Thái hậu đột nhiên mở ra, hai tử sĩ lao ra.
Một tên nhào về phía Hoàng thượng, một tên nhào về phía ta.
Tiêu Cảnh Hành chộp lấy đèn đồng trên bàn thờ ném tới.
Lục Tri Dã chắn trước mặt Hoàng thượng, ánh đao chém đứt cổ tay tử sĩ.
Ta bị tên tử sĩ còn lại bóp cổ.
Sức hắn rất lớn, ta không phát ra được tiếng.
Tiểu Mãn từ ngoài cửa xông vào, ôm lư hương đập vào sau đầu hắn.
Tử sĩ buông tay.
Ta ho đến nước mắt trào ra.
Tiểu Mãn đỡ ta, vừa khóc vừa mắng:
“Ai cho phép ngươi bóp cổ cô nương nhà ta!”
Ta nói:
“Tiểu Mãn, ngươi đáng tin hơn cha ta.”
Tiểu Mãn khóc càng dữ hơn.
Thái hậu vẫn muốn lùi vào mật đạo.
Khương Nguyệt Nhu đột nhiên từ cửa phụ xông ra, đâm ngã cung nữ bên cạnh bà ta.
Vết thương trên vai nàng ta vẫn chưa khỏi, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn liều mạng nắm chặt vạt áo Thái hậu.
“Thuốc giải của ta đâu? Các người nói sẽ đưa ta rời khỏi kinh thành, nói sẽ cho ta thuốc giải!”
Ta nhìn thấy môi nàng ta xanh tím.
Nghiêm gia cũng hạ độc nàng ta.
Thái hậu chán ghét đá nàng ta:
“Đồ ngu.”
Khương Nguyệt Nhu ngã xuống đất, ngẩng đầu nhìn ta.
Lần đầu tiên trong mắt nàng ta không có căm hận, chỉ có sợ hãi.
Ta chạy tới đỡ nàng ta.
Nàng ta nắm cổ tay ta:
“Khương Vãn Huỳnh, ta không muốn chết.”
Ta nói:
“Vậy thì nói thật. Ai cho tỷ thuốc độc, ai sai tỷ tới trà lâu, ai đưa tỷ ra khỏi nhà lao?”
Nàng ta khóc, chỉ vào một lão ma ma bên cạnh Thái hậu.
“Bà ta. Tất cả đều là bà ta.”
Lão ma ma bị Lục Tri Dã bắt giữ.
Thái hậu nhìn cảnh tượng này, cuối cùng không còn gì để nói.
Nghiêm gia sụp đổ rất nhanh.
Nhanh đến mức dân chúng kinh thành hôm trước còn mắng ta là yêu nữ, hôm sau đã bắt đầu truyền rằng ta là phúc tinh.
Ta không thích cái danh phúc tinh này.
Nghe giống như sẽ bị người ta cung phụng lên, cung phụng xong còn phải giúp họ thực hiện nguyện vọng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Khương Nguyệt Nhu nhặt lại được một mạng, bị phán lưu đày ba nghìn dặm.
Trước khi đi, nàng ta cầu xin gặp ta.
Ta tới.
Nàng ta mặc áo tù vải xám, trên tay mang gông gỗ, trên tóc không còn trâm vàng hay châu hoa.
Nàng ta nhìn ta, giọng khàn khàn:
“Mẫu thân có tới tiễn ta không?”
Ta nói:
“Có tới, đang ở bên ngoài, đã khóc ngất một lần.”
Trong mắt nàng ta xuất hiện một tia sáng.
“Phụ thân thì sao?”
Ta nói:
“Cũng tới, đứng ở xa, không dám vào.”
Nàng ta cười một cái, rồi lại khóc.
“Bọn họ vẫn thương ta.”
Ta không vạch trần.
Nàng ta im lặng rất lâu, lấy từ trong tay áo ra một cây trâm vàng.
“Trả cho muội.”
Đó là cây trâm ngoại tổ mẫu để lại cho ta.
Đuôi trâm có một vết nứt, là lúc nàng ta mang theo nó chạy trốn nên bị va đập.
Ta nhận lấy.
Khương Nguyệt Nhu nói:
“Trước kia ta thật sự cảm thấy tất cả mọi người đều mắc nợ ta. Di nương mất sớm, đích mẫu thương ta là vì thanh danh, phụ thân coi trọng ta là vì ta ngoan ngoãn. Muội không cần làm gì cũng có thân phận đích nữ, ta không cam lòng.”
Ta nói:
“Ta biết.”
Nàng ta ngẩng đầu:
“Muội lại biết?”
Ta gật đầu.
“Cho nên ta đã nhẫn nhịn tỷ rất nhiều lần. Sau đó mới phát hiện nhẫn nhịn không có tác dụng, tỷ chỉ cảm thấy đồ của ta rất dễ cướp.”
Nước mắt nàng ta rơi xuống.
“Khương Vãn Huỳnh, xin lỗi.”
Ta chờ câu nói này rất nhiều năm.
Khi thật sự nghe thấy, lại không vui sướng như tưởng tượng.
Ta nói:
“Ta nghe thấy rồi.”
Nàng ta hỏi:
“Muội tha thứ cho ta sao?”
Ta nhìn chiếc gông gỗ trên tay nàng ta.
“Không tha thứ.”
Nàng ta nhắm mắt, gật đầu.
Ta nói:
“Nhưng ta hy vọng tỷ sống sót tới nơi lưu đày. Ở đó không ai biết Khương Nguyệt Nhu là ai. Nếu tỷ vẫn muốn giả vờ dịu dàng, cứ giả vờ cho chính mình xem.”
Nàng ta vừa cười vừa khóc.
Quan sai thúc giục lên đường.
Nàng ta đi được mấy bước, đột nhiên quay đầu.
“Tiêu Cảnh Hành và Lục Tri Dã, muội chọn ai?”
Ta mắng:
“Đã sắp bị lưu đày rồi mà tỷ vẫn thích xem náo nhiệt như vậy.”
Nàng ta nói:
“Ta sợ trên đường nhàm chán, muốn mang theo một câu trả lời.”
Ta bịt miệng.
Lời thật va đập dữ dội trong cổ họng.
Cuối cùng ta nói:
“Ta vẫn chưa nghĩ xong.”
Khương Nguyệt Nhu sững sờ.
Ta cũng sững sờ.
Ta có thể nói câu này.
Không phải vì bị ép buộc.
Mà bởi đây chính là lời thật.
Chứng bệnh quái lạ của ta bắt đầu nhẹ đi.
Biểu hiện rõ ràng nhất là cuối cùng ta cũng có thể nói một câu “thuốc không đắng” để lừa Tiêu Cảnh Hành.
Chàng hỏi:
“Thật sao?”
Ta nói:
“Giả.”
Được rồi, cũng không nhẹ đi quá nhiều.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
55 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.