986 chữ · ~7 phút đọc
"Không... không phải ạ?"
Hoắc Hoài Dã không thèm hừ một tiếng, trực tiếp nhấn mạnh chân ga phóng thẳng một mạch về nhà.
Suốt dọc đường đi anh không hề nói lấy một câu, áp suất trong xe cũng thấp đến đáng sợ.
Tự biết mình làm sai chuyện, tôi một câu cũng không dám ho he nhiều lời.
Chỉ sợ anh lại càng thêm tức giận hơn.
Cái mạng nhỏ này tôi vẫn còn muốn giữ lại lắm nha.
Vừa mới về đến nhà, tôi mới mở cửa xe chuẩn bị bước xuống, nào ngờ đâu Hoắc Hoài Dã đã trực tiếp mở toang cửa xe, bế thốc cả người tôi lên.
Sau đó sải bước nhanh chân đi thẳng vào nhà.
Thể lực của các Alpha đúng là tốt thật đấy.
Dù tôi không đến mức đặc biệt nặng cân.
Nhưng anh đi một quãng đường xa như vậy mà đến một hơi th* d*c cũng không hề có.
Thật là lợi hại quá đi mất.
Tôi cũng muốn có được thể lực như vậy gớm.
Lúc đi ngang qua phòng ăn.
Dì giúp việc cất tiếng gọi giật anh lại:
"Cậu chủ, không dùng bữa sao ạ?"
"Cứ để đó đi! Tí nữa ăn sau!"
Hả?
Lúc này đây tôi mới ý thức được nguy hiểm đang cận kề đến nơi rồi.
Thế nhưng vào lúc này thì đã hoàn toàn không còn kịp nữa rồi.
Hoắc Hoài Dã đã bế tôi một chân đá văng cửa phòng ngủ ra, sau khi thẳng tay ném tôi xuống giường, anh lại quay người trở ra khóa trái cửa phòng lại.
"Hoắc Hoài Dã, anh... anh muốn làm cái gì thế?"
Tôi ngồi co rúm trên giường, cảnh giác nhìn anh.
Anh lại chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo vest ra, tùy tiện ném lên chiếc sofa nhỏ.
"Cậu nghĩ tôi giận vì cậu ra ngoài đi làm sao? Tôi sẽ vì chuyện cậu ra ngoài đi làm thuê mà cảm thấy mất mặt sao? Ứng Niên, trong lòng cậu rốt cuộc tôi là loại người gì hả?"
Không phải là vì công việc sao?
"Cậu cảm thấy tôi rất cần một người bạn đời chỉ để làm vật trang trí thôi sao? Tôi có thèm bận tâm đến ánh mắt của những kẻ đó nhìn tôi thế nào không?"
Đúng thật.
Dù sao thì ở trước mặt người ngoài, anh sớm đã chẳng còn chút danh tiếng tốt đẹp nào để mà nói nữa rồi.
Có điều.
Anh đang giận cái gì chứ?
Trong lúc tôi còn đang mải mê suy nghĩ, người đàn ông Alpha đã bước đến trước mặt tôi, một chân quỳ gối trên thành giường bên sườn tôi.
Mặc dù mỗi buổi tối đều có cái công đoạn hôn chúc ngủ ngon kia.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nhưng phần lớn thời gian cũng chỉ là chạm nhẹ một cái rồi kết thúc thôi mà.
Thế mà hiện tại.
Tôi cảm giác giông bão đã kéo đến nơi rồi.
Vừa định bụng tính đường bỏ chạy, anh đã trực tiếp tay ngang ôm lấy eo tôi, lật ngược tôi nhấn ngã trở lại giường.
Một nụ hôn mang theo hương vị ghen tuông cùng sự bực bội, khó chịu dội xuống như vũ bão.
Đến khi không thở nổi, đại não rơi vào trạng thái thiếu oxy trầm trọng...
Tôi nghe thấy tiếng Hoắc Hoài Dã ở bên tai chất vấn tôi:
"Tại sao lại muốn kết bạn với cậu ta? Cậu ta tốt hơn tôi sao?"
"Cậu ta có phải đã thầm thương trộm nhớ cậu từ lâu rồi không? Cậu ta vốn dĩ đã tơ tưởng đến cậu từ trước rồi đúng không?"
"Vậy tôi tính là cái gì đây? Kẻ thế thân của cậu ta à?"
"Tại sao cậu không giới thiệu tôi với người ta? Tôi không đủ tư cách để lộ diện trước mặt bạn bè cậu sao? Cậu cảm thấy tôi làm mất mặt cậu à?"
Mấy câu hỏi đó cứ liên tục dội xuống như bùa đòi mạng vậy.
Ngay vào khoảnh khắc tôi cảm giác mình sắp sửa ngạt thở đến nơi rồi.
Anh mới rốt cuộc chịu buông tha cho tôi.
Nhưng tôi chỉ vừa mới khẽ mấp máy môi một cái liền cảm nhận được một cơn đau nhói truyền đến.
Hoắc Hoài Dã.
Cắn rách cả môi tôi rồi!
Tôi th* d*c hồng hộc, đầu óc trống rỗng hoàn toàn, căn bản không thể nào nhớ nổi ban nãy anh đã nói những cái gì nữa.
Tôi chỉ có thể nghĩ đến việc, vừa rồi anh hình như suýt chút nữa đã hôn chết tôi luôn rồi.
Sao tự dưng lại trở nên bạo lực hung dữ đến thế này chứ?
Để bảo toàn tính mạng cho bản thân.
Tôi vẫn là lặng lẽ nhích người ra xa một chút mới dám mở lời nói chuyện với anh.
"Hoắc Hoài Dã, có phải kỳ mẫn cảm của anh sắp tới rồi không? Sao tự dưng lại trở nên nóng nảy bực bội đến thế này chứ? Nếu có chuyện gì cần tôi làm, anh nhất định phải nói với tôi nhé, tôi sẽ giúp anh mà."
Chỉ cần đừng giống như ngày hôm nay là được rồi.
Hoắc Hoài Dã giữ im lặng một hồi lâu, giống như đang cố gắng bình ổn lại tâm trạng hay sao đó.
"Làm cái gì cũng được sao?"
Một Beta như tôi thì có thể làm được cái gì chứ? Lại không có tin tức tố, việc có thể làm chắc cũng chỉ là giúp anh tiêm vài liều thuốc ức chế mà thôi.
Thế là tôi vô cùng yên tâm mà gật đầu đồng ý nhận lời.
Kết quả là Hoắc Hoài Dã lại đột ngột áp sát vào người tôi, tôi theo bản năng vội vàng đưa tay che chặt lấy miệng mình.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.