912 chữ · ~7 phút đọc
Cuối cùng cũng đợi được rồi.
Vừa mới bắt máy, đầu dây bên kia đã dội xuống một tràng những lời giáo huấn mắng nhiếc tơi bời.
"Ứng Niên, ai cho phép con ở bên ngoài bắt nạt tiểu Nhiên hả? Tính ra con còn là anh trai của tiểu Nhiên đấy, con làm anh kiểu gì vậy?"
"Đừng tưởng con gả đến nhà họ Hoắc rồi thì có người chống lưng cho con, là con có thể cứng cổ lên được đâu. Con đừng quên, con là người nhà họ Thẩm!"
"Tiểu Nhiên hôm đó sau khi trở về lại đổ bệnh nặng suốt mấy ngày liền, nếu con có thời gian thì tranh thủ rảnh rỗi về nhà một chuyến xin lỗi nó đi, nghe rõ chưa?"
Tay tôi vân vê một cành hoa vừa được dì giúp việc cắm sáng nay.
Nghe những lời họ nói, tôi không kìm được mà bứt xuống từng cánh hoa một.
"Còn có chuyện gì khác nữa không ạ?"
Có lẽ là vì những lời mắng mỏ đã nói đủ rồi.
Cũng có thể là vì cuối cùng họ cũng nhớ ra chính sự của mình.
Đến khi cất lời một lần nữa, giọng điệu của bọn họ bỗng trở nên dịu dàng hẳn đi.
"Tiểu Niên à, mẹ nói cho con nghe này, có thể bây giờ con cảm thấy Hoắc Hoài Dã đối xử với con khá tốt, nhưng con đừng quên, cậu ta là Alpha còn con là Beta. Con nhìn xem những cặp Alpha và Beta ở bên nhau, có đôi nào đi được đến cuối đường đâu? Con không thể bị cậu ta đánh dấu, cũng không thể giúp đỡ gì được cho cậu ta vào kỳ mẫn cảm, một hai lần thì không sao, chứ thời gian dài ra, con nghĩ cậu ta sẽ không chán ghét con à?"
"Đến lúc đó, con bị Hoắc Hoài Dã đuổi ra khỏi nhà, con còn có thể đi đâu được nữa? Chẳng phải vẫn phải quay về nhà họ Thẩm sao? Thế nên nhân lúc bây giờ cậu ta vẫn còn chút hứng thú với con, con hãy năng đề cập với cậu ta về việc giúp đỡ công ty gia đình đi."
"Con phải ghi nhớ, chúng ta mãi mãi là người một nhà, Hoắc Hoài Dã chỉ là người ngoài thôi. Mẹ nghe nói lần trước Hoắc Hoài Dã cũng ở đó đúng không?"
Đóa hoa trong tay từ sớm đã bị tôi vặt cho trụi lủi.
Tôi cũng chẳng còn chút kiên nhẫn nào để lắng nghe thêm nữa.
"Vâng."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
"Thế thì con lại càng không đúng rồi đấy, sao con có thể hùa theo người ngoài bắt nạt tiểu Nhiên chứ? Nghe lời bố con đi, tìm thời gian về nhà một chuyến xin lỗi tiểu Nhiên, đều là người một nhà cả, nó sẽ không chấp nhặt con đâu."
Tôi rất muốn bật cười.
Người một nhà.
Rốt cuộc ai với ai mới là người một nhà đây?
Họ đã từng thật sự coi tôi là người nhà của họ chưa?
Không tài nào nghe nổi nữa.
Tôi tùy tiện ậm ừ lấy lệ vài câu rồi cúp máy.
Những lời khác dĩ nhiên tôi không hề để lọt tai, điều duy nhất tôi nghe lọt vào, cảm thấy có vài phần đạo lý chính là...
Hoắc Hoài Dã là Alpha, mà tôi chỉ là một Beta không có tin tức tố, thế nên tôi không thể bảo đảm thái độ thân thiện này của anh dành cho tôi còn có thể duy trì được bao lâu.
Nếu như anh chán ngấy rồi, hoặc giả là ghét bỏ tôi là một Beta vô dụng, thì tôi biết phải làm sao đây?
Một khi bị Hoắc Hoài Dã đuổi ra ngoài, nhà họ Thẩm là nơi tuyệt đối không thể quay về.
Miệng họ thì nói lời hay ý đẹp, nhưng trên thực tế căn bản sẽ không bao giờ dung túng cho tôi trở lại.
Cho dù có thể về đi chăng nữa.
Thẩm Viết Nhiên cũng đời nào chấp nhận điều đó.
Vì vậy, tôi phải tự tìm cho mình một công việc, tôi cần một công việc có thể tự nuôi sống bản thân.
Cuộc sống tươi đẹp hơn một tuần qua, cứ thế bị một cuộc điện thoại của người nhà họ Thẩm đập cho tan tành mây khói.
Tôi rơi rụng khỏi giấc mộng đẹp, kéo mình trở về với thế giới hiện thực.
Chuyện tìm việc làm này, tôi không hề nói với Hoắc Hoài Dã.
Dạo gần đây anh bận rộn vô cùng.
Chỉ đến tối mịt mới trở về nhà, thường thì vào tầm đó tôi đã thích tắm rửa sạch sẽ rồi nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng bất kể anh có về muộn thế nào đi chăng nữa, tôi đều phải thức dậy.
Bởi vì yêu cầu duy nhất của anh dành cho tôi trong suốt thời gian qua chính là...
Mỗi buổi tối phải có một nụ hôn chúc ngủ ngon.
Cái người này bất kể là khi nào, bất kể tôi đã ngủ hay chưa, đều phải lôi tôi dậy bằng được.
Hôn một cái rồi mới cho ngủ.
Để không bị đánh thức giữa chừng.
Mỗi đêm tôi chỉ đành gồng mình chống cự cơn buồn ngủ, gắng gượng đợi cho đến khi anh về nhà mới chịu nhắm mắt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.