2.120 chữ · ~15 phút đọc
— ...Xin lỗi nhé, tôi không ngờ cậu lại không ăn được cay đến thế.
Tiêu Miên ngượng ngùng nói.
Quanh cậu cũng có người không ăn được cay, nhưng chưa ai phản ứng dữ dội như Trình Ngưỡng.
— Không sao, chỉ là bị sặc thôi.
Trình Ngưỡng nghỉ một lát, cuối cùng cũng đỡ hơn.
Tiêu Miên ngồi trở lại chỗ, nhìn Trình Ngưỡng một lúc rồi khẽ thở dài.
Trình Ngưỡng ngẩng đầu nhìn cậu.
— Sao vậy?
Tiêu Miên mím môi.
— Tôi chỉ cảm thấy... hai chúng ta khác nhau quá.
Đó là lời thật lòng.
Những chuyện khác thì không nói làm gì, nhưng ngay cả khẩu vị cũng khác nhau đến vậy.
— Có vấn đề gì sao?
Trình Ngưỡng hỏi.
Tiêu Miên khựng lại.
Đúng nhỉ.
Có lẽ Trình Ngưỡng sẽ không có những suy nghĩ như cậu.
Hiện tại, hai người chỉ là những người bạn bình thường có thể cùng nhau ăn một bữa cơm.
Sau này cũng chưa chắc sẽ tiến xa hơn.
Chính cậu cũng không biết mình đang cảm thán điều gì.
— Không có vấn đề gì cả.
Tiêu Miên cười cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
— Tuyệt quá, mưa nhỏ hơn rồi. Hy vọng lát nữa ăn xong trời sẽ tạnh.
Ánh mắt Trình Ngưỡng lướt qua nốt ruồi nhỏ trên má trái của Tiêu Miên rồi khẽ "ừm" một tiếng.
Đáng tiếc là đến lúc ăn xong, mưa vẫn chưa dứt.
Hai người mỗi người cầm một chiếc ô, cùng đi về phía chỗ đón xe bên đường.
Khu vực này là phố ẩm thực.
Dù trời vẫn mưa nhưng lúc này đã nhộn nhịp hơn khi Tiêu Miên mới đến.
— Bình thường cậu hay ăn ở căn tin lắm à?
Tiêu Miên hỏi.
— Ừm, gần như vậy.
...Được rồi.
Tiêu Miên thì ngược lại.
Lên đại học hơn một năm, số lần cậu vào căn tin chỉ đếm trên đầu ngón tay.
— Thế bình thường ngoài đi học với đến phòng thí nghiệm ra, cậu còn đi đâu chơi?
— Thư viện.
— ...Đến thư viện chơi?
— ...Đọc sách.
— ...À.
Tiêu Miên không nhịn được lẩm bẩm:
— Đọc sách cũng tính là đi chơi à?
Trình Ngưỡng quay sang nhìn cậu, như thể đang biện minh cho bản thân.
— Thỉnh thoảng tôi cũng đọc vài cuốn sách giải trí.
...Sách giải trí?
Tiêu Miên rất muốn cười.
Nhưng lại chẳng cười nổi.
Quan trọng hơn là cậu thật sự không biết phải nối tiếp câu chuyện thế nào nữa.
Lúc này cậu hơi nản.
Thật khó tưởng tượng, bữa ăn riêng đầu tiên của hai người lại kết thúc bằng kiểu đối thoại như vậy.
Đúng là yêu từ cái nhìn đầu tiên vốn bắt nguồn từ ngoại hình.
Nhưng cảm giác mới mẻ vì ngoại hình có thể kéo dài được bao lâu?
Thế nhưng Tiêu Miên chỉ tỉnh táo được đúng ba phút.
Đợi đến khi lên xe, hai người lại ngồi cạnh nhau.
Giữa họ vẫn còn khoảng trống đủ để thêm một người nữa ngồi.
Nhưng cũng chính khoảng cách ấy lại vừa vặn đến kỳ lạ.
Ánh đèn ngoài cửa xe thỉnh thoảng lướt qua, bị những vệt mưa trên kính cắt thành từng mảng sáng loang lổ, càng làm nổi bật đường nét nghiêng đẹp như tranh vẽ của Trình Ngưỡng.
Trái tim Tiêu Miên lại rung động không thôi.
Kệ chứ...
Chuyện cảm giác mới mẻ kéo dài được bao lâu thì đợi đến khi thật sự có được rồi hãy nghĩ.
— Lần sau chúng ta đi chơi nhé?
Tiêu Miên thẳng thắn hỏi.
— Chơi gì?
Trình Ngưỡng cũng quay sang nhìn cậu.
Tiêu Miên suy nghĩ một lúc.
Nói thật thì bình thường cậu đi với bạn cũng chẳng có hoạt động gì đặc biệt.
Chủ yếu là ăn.
Ăn.
Ăn.
Tiện thể đi dạo phố.
— ...Đi xem phim?
Trình Ngưỡng thành thật đáp:
— Tôi không có bộ phim nào đặc biệt hứng thú.
— Bình thường cậu thích xem thể loại gì?
— Tôi xem phim tài liệu nhiều hơn.
"..."
Trong đầu Tiêu Miên chỉ còn một suy nghĩ.
Rạp chiếu phim... có chiếu phim tài liệu không nhỉ?
Lại hết chuyện để nói.
Cậu chỉ đành gượng gạo tiếp lời:
— Thật ra tôi cũng ít xem phim lắm.
Trình Ngưỡng "ừm" một tiếng, không nói thêm gì.
Tiêu Miên khẽ vò vò ống quần, lặng lẽ quay đầu nhìn ra phía cửa sổ.
Đến nơi.
Hai người vẫn mỗi người cầm một chiếc ô, sóng vai bước đi.
Sắp tới dưới ký túc xá của Trình Ngưỡng, Tiêu Miên cuối cùng cũng lấy hết dũng khí hỏi:
— Lần sau... chúng ta vẫn cùng nhau đi ăn chứ?
Nói xong, cậu cúi đầu nhìn đôi giày mới vẫn bị nước mưa làm ướt một chút.
— Dù là...
Dù hai người chẳng có mấy chuyện để nói.
Khẩu vị cũng khác nhau một trời một vực.
— Được.
Tiêu Miên nghe thấy Trình Ngưỡng trả lời.
Cậu ngẩng đầu lên.
Ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Trình Ngưỡng.
— Lần sau để tôi mời cậu ăn.
Trình Ngưỡng nói tiếp.
Tiêu Miên ngẩn người.
Bước chân vô thức dừng lại.
Thấy vậy, Trình Ngưỡng cũng dừng theo, quay đầu nhìn cậu.
— Sao thế?
Dù ánh mắt và biểu cảm của Trình Ngưỡng vẫn rất bình tĩnh, trong đầu Tiêu Miên lại hiện lên vô số suy nghĩ.
Vậy là... Trình Ngưỡng cũng có chút suy nghĩ giống mình đúng không?
Nếu không thì tại sao lại muốn mời mình ăn cơm?
Hay chỉ vì mình đã mời anh ấy trước?
Nhưng mình mời anh ấy là để cảm ơn vì anh ấy đã giúp mình mà...
— Không có gì.
Tiêu Miên mím môi.
Trong lòng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn thiếu mất một chút dũng khí.
— Vậy... lần sau mình đi ăn món cậu thích nhé?
— Được.
Tối hôm đó, Tiêu Miên có một giấc mơ khá kỳ lạ.
Cậu mơ mình cùng Trình Ngưỡng đi xem phim.
Vừa mở đầu phim, Trình Ngưỡng đã hỏi:
— Sao không phải phim tài liệu?
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Tiêu Miên đáp:
— Chẳng phải chính cậu chọn bộ này trong mấy bộ tôi gửi sao?
Trình Ngưỡng im lặng.
Đến giữa phim, anh lại hỏi:
— Sao không phải phim tài liệu?
Tiêu Miên bất lực đáp:
— Chính cậu chọn mà.
Đến lúc phim kết thúc, Trình Ngưỡng vẫn hỏi:
— Sao không phải phim tài liệu?
Thế là Tiêu Miên cầm luôn xô bắp rang úp lên đầu anh.
Giấc mơ kết thúc ngay tại đó.
Bởi chiếc chuông báo thức tiết học tám giờ đã đánh thức cậu.
So với việc thắc mắc vì sao mình lại mơ như vậy, Tiêu Miên càng tò mò hơn phản ứng tiếp theo của Trình Ngưỡng.
Liệu anh vẫn sẽ bình tĩnh như mọi khi chứ?
Tan học buổi sáng, Tiêu Miên đi ăn căn tin cùng bạn cùng phòng.
Cậu gọi một suất cơm cà chua xào trứng.
Ngoại trừ cà chua hơi cứng thì mọi thứ đều khá ngon.
Thật ra Tiêu Miên không thích ăn căn tin là vì căn tin cấp hai và cấp ba trước đây của cậu đều rất dở.
Cũng không hẳn là dở.
Chỉ là món ăn ở đó quá kỳ lạ, đến mức để lại bóng ma tâm lý.
Ăn xong, Tiêu Miên ghé thư viện.
Đây là lần đầu tiên cậu bước vào thư viện kể từ khi lên đại học.
Người khá đông nhưng vô cùng yên tĩnh.
Đúng là rất thích hợp để học.
Đáng tiếc...
Cậu cảm thấy năm cuối cấp ba đã học hết phần học của cả đời rồi.
Bây giờ thật sự không còn học nổi nữa.
Vậy nên ý nghĩ đến thư viện học cùng Trình Ngưỡng...
Thôi bỏ đi.
Cậu sợ mình sẽ ngủ gật mất.
Hôm Trình Ngưỡng trở về là thứ Bảy.
Tiêu Miên rất muốn nhắn hỏi khi nào hai người đi ăn.
Nhưng lại thấy hơi ngại.
Làm thế chẳng phải sẽ khiến mình trông quá sốt ruột sao?
Cuối cùng cậu chỉ nhắn:
Hôm nay cậu về trường chưa?
Nhưng Trình Ngưỡng nói anh có việc nên về nhà rồi.
Buổi tối, Tiêu Miên ra ngoài ăn với Chu Dữ Phi, tiện kể cho cô nghe giấc mơ tối qua.
Chu Dữ Phi nghe xong liền nói:
— Giấc mơ này nghe chẳng lành chút nào.
Tiêu Miên ngơ ngác.
— Cậu còn biết giải mộng à?
— Dù sao tớ cũng cùng họ với Chu Công mà.
— ...
Tiêu Miên bật cười.
— Vậy xin hỏi đại sư có cao kiến gì?
— Chỉ là cảm giác thôi.
"..."
Nói chuyện một lúc, chủ đề lại chuyển sang phim tài liệu.
— Cậu có thể tìm một rạp chiếu phim riêng ấy. Muốn xem gì thì tự kết nối màn hình.
Tiêu Miên lập tức bừng tỉnh.
Nhưng rất nhanh lại bình tĩnh xuống.
— Nhưng... như vậy có phải lộ liễu quá không?
Chu Dữ Phi liếc cậu một cái.
— Lộ liễu thì có gì không tốt?
— Lỡ anh ấy từ chối thì sao?
— Nếu sợ bị từ chối thì thôi vậy.
Chu Dữ Phi nói.
Tiêu Miên im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi:
— Cậu từng đến đó rồi à?
— Thì cũng giống khách sạn thôi, chỉ là không có giường.
— Khách sạn...
Tiêu Miên khẽ lẩm bẩm.
Chu Dữ Phi tiếp lời:
— Cậu nghĩ xem, nếu anh ấy đồng ý đi thì chẳng phải hai người coi như thành công được một nửa rồi sao?
"..."
Ánh mắt Tiêu Miên bỗng trở nên kiên định.
— Gửi link cho tớ.
— OK.
Thế nhưng sau khi về phòng, Tiêu Miên suy nghĩ rất lâu vẫn không đủ dũng khí nhắn tin cho Trình Ngưỡng.
Bởi cậu luôn có cảm giác, tuy từng hành động của mình đều rất rõ ràng, nhưng phản hồi của Trình Ngưỡng lại quá mơ hồ.
Đúng là con người luôn tham lam.
Mới đó thôi mà cậu đã không còn thỏa mãn với việc chỉ cần đối phương có phản hồi nữa rồi.
Vậy phải làm sao?
Hay là cứ trực tiếp tỏ tình, nói thẳng "Tôi thích cậu", không cho Trình Ngưỡng bất kỳ cơ hội né tránh nào?
Nhưng...
Nếu bị từ chối thì sao?
Tiêu Miên trằn trọc suy nghĩ đến gần ba giờ sáng.
Cuối cùng cậu rút ra một kết luận.
Bị từ chối thì bị từ chối thôi.
Đến lúc đó tính tiếp.
Hôm sau, mãi đến mười hai giờ trưa Tiêu Miên mới thức dậy.
Trong phòng ký túc xá yên ắng.
Các bạn cùng phòng đều đã ra ngoài.
Cậu dụi mắt, liếc nhìn thông báo nhắc nộp bài tập từ ứng dụng học tập màu đỏ, ngồi ngẩn người một lúc rồi mới xuống giường.
Đang làm đồ họa được một nửa, Tiêu Miên tranh thủ xuống lấy đồ ăn giao tận nơi.
Ăn xong mới tiếp tục hoàn thành bài.
Sau khi nộp bài, Tiêu Miên làm một quyết định đầy bốc đồng.
Cậu nhắn tin cho Trình Ngưỡng.
Không phải làm từ bông gòn: Dạo này cậu có phim tài liệu nào muốn xem không?
Trình Ngưỡng nhanh chóng gửi lại tên một bộ phim.
Không phải làm từ bông gòn: Cậu có muốn đi xem cùng không? Bạn tôi vừa giới thiệu cho tôi một rạp chiếu phim riêng.
Lần này Trình Ngưỡng không trả lời ngay.
Tiêu Miên chăm chú nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, tim đập càng lúc càng nhanh.
Một lúc sau...
Au: Được.
Tiêu Miên nhìn chằm chằm vào chữ "Được" ấy rất lâu.
Lâu đến mức cậu gần như không còn nhận ra chữ đó nữa.
Sau đó, hai người hẹn thời gian.
Tối thứ Ba.
Xem phim xong sẽ cùng nhau đi ăn.
Đây chẳng phải chính là quy trình của một buổi hẹn hò sao?!
Tiêu Miên gào thét trong lòng.
Cậu lập tức nhắn tin cho Chu Dữ Phi.
Chu Dữ Phi chỉ đáp lại ba chữ:
"Thấy chưa?"
Tiêu Miên cầm điện thoại nhảy cẫng ngay tại chỗ.
Một bạn cùng phòng bị cậu làm giật mình, tò mò hỏi:
— Cậu trúng số à?
Tiêu Miên cười tươi đến mức khóe mắt cong lên.
— Đúng vậy!
— Trúng giải đặc biệt luôn!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ
89 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.