1.953 chữ · ~14 phút đọc
21.
Tuế nguyệt như thoi đưa, thời gian thấm thoát trôi đi.
Chớp mắt một cái, mười năm đã trôi qua.
Kinh thành vẫn là kinh thành ấy, hoàng cung cũng vẫn là hoàng cung xưa.
Thế nhưng rất nhiều chuyện, đã lặng lẽ xảy ra thay đổi.
Thẩm Tu soạn năm nào, nay đã là Nội các Thủ phụ, đứng đầu trăm quan, chính là phụ thân Thẩm Tu của ta.
Người vẫn cần cù chính trực, thanh liêm, là rường cột được Hoàng đế bệ hạ tin tưởng nhất.
Mẫu thân Lâm Uyển Quân của ta, kỹ thuật Tô thêu của người vang danh thiên hạ, được ca tụng là "Giang Nam đệ nhất châm\
Thẩm gia của ta, sớm đã không còn là gia đình quan nhỏ ẩn mình trong ngõ hẻm ngày nào nữa.
Còn ta, Thẩm Bảo Ninh, cũng từ một cô nhóc để chỏm sáu tuổi, đã lớn thành thiếu nữ mười sáu tuổi cập kê.
Những năm này, ta sống trong cung vô cùng thuận lợi, có thể nói là muốn làm gì thì làm.
Hoàng đế bệ hạ thương yêu ta như con gái ruột, Hoàng hậu nương nương lại càng xem ta như cốt nhục của mình.
Thái tử ca ca của ta, năm nay đã mười bảy tuổi rồi.
Hắn sớm đã trút bỏ vẻ ngây ngô thời thơ ấu, trở thành một vị trữ quân với phong thái xuất chúng, trầm ổn và thông tuệ.
Hắn văn có thể cầm bút định thiên hạ, võ có thể lên ngựa dẹp giang sơn.
Trên triều đình, những chính kiến hắn đưa ra thường khiến đám quan lại ba đời lão thần cũng phải tự thẹn không bằng.
Trên giáo trường, võ nghệ cưỡi ngựa bắn cung của hắn, ngay cả Trần Tiêu đại tướng quân cũng phải hết lời khen ngợi.
Hắn là người trong mộng của tất cả thiếu nữ Đại Hạ.
Cũng là tồn tại mà tất cả hoàng tử khác chỉ có thể ngước nhìn chứ không thể vượt qua.
Hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ, trầm ổn, càng lúc càng giống một vị đế vương đích thực.
Điều duy nhất không thay đổi, chính là thái độ hắn dành cho ta.
Hắn vẫn sẽ vì ta ngủ gật trong giờ học mà phạt ta chép sách.
Vẫn sẽ vì ta lén ăn điểm tâm của Ngự thiện phòng mà bất lực thở dài.
Cũng vẫn sẽ là người đứng ra đầu tiên che chở ta sau lưng mỗi khi ta bị con cháu tông thất khác bắt nạt.
Mười năm rồi, hắn vẫn là ca ca luôn che chở ta sau lưng.
Chỉ là bờ vai của hắn đã trở nên vững chãi và đáng tin cậy hơn xưa.
"Bảo Ninh, lại đây."
Trong đình nghỉ mát ở Ngự hoa viên, Tiêu Thừa Tắc đang ngồi cạnh bàn đá, vẫy tay gọi ta.
Ta xách váy, như một con bướm nhỏ, nhanh nhẹn chạy tới.
"Ca ca, huynh gọi ta ư?"
Ta tiến lại gần, tò mò nhìn bàn cờ bày trước mặt hắn.
"Cùng ta làm một ván."
Hắn điềm nhiên nói.
Ta lập tức xị mặt.
"Đừng mà ca ca, ta đánh cờ tệ lắm."
Kỹ thuật đánh cờ của ta là trò cười cả hoàng cung đều biết.
Thuộc dạng mà ngay cả đứa trẻ lên ba cũng có thể thắng được ta.
"Không sao."
Tiêu Thừa Tắc nhặt một quân trắng, đặt xuống bàn cờ.
"Hôm nay, cho nàng thắng một lần."
Mắt ta sáng rực, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
"Thật chứ?"
"Quân tử nhất ngôn."
"Tứ mã nan truy!"
Ta hớn hở ngồi xuống, cầm lấy quân đen.
Một canh giờ sau.
Ta nhìn những quân đen bị quân trắng vây kín mít, chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng.
Ta rơi vào trầm tư sâu sắc.
Nói để ta thắng đâu? Chữ tín của quân tử đâu rồi?
Ta ngẩng đầu, ai oán nhìn Tiêu Thừa Tắc.
Hắn đang nâng tách trà, thong thả uống một ngụm, khóe môi thoáng hiện nét cười cực nhạt, gần như không thể thấy.
"Binh bất yếm trá."
Hắn nhẹ nhàng đáp.
Ta giận đến mức phồng cả má.
"Ca ca, huynh bắt nạt người ta!"
Hắn đặt tách trà xuống, vươn tay ra, nhẹ nhàng gõ lên trán ta như hồi nhỏ.
"Là tự nàng ngốc thôi."
Trong giọng nói của hắn chứa đầy vẻ nuông chiều.
Ta ôm trán nhìn hắn.
Ánh hoàng hôn chiếu qua đình nghỉ mát, đổ lên người hắn một tầng sắc vàng dịu dàng.
Mày mắt hắn như thơ như họa, tuấn tú đến mức khiến người ta không thể dời mắt.
Trái tim ta, không hiểu sao, bỗng hẫng đi một nhịp.
Ta nhìn hắn, chợt nhớ lại mười năm trước, cậu bé mặc cẩm bào vân văn đứng nơi góc phố, tựa như tiểu thần tiên bước ra từ tranh vẽ.
Lúc đó, ta chỉ đơn thuần nghĩ rằng hắn đẹp trai, rất hợp làm ca ca của ta.
Nhưng bây giờ...
Dường như ta đã có một chút suy nghĩ khác biệt.
Suy nghĩ này khiến mặt ta đỏ bừng, lòng cũng loạn nhịp.
Ta nhìn hắn, hắn cũng đang nhìn ta.
Ánh mắt hắn sâu thẳm như biển cả, như thể muốn cuốn hút ta vào trong đó.
Trong đình nghỉ mát tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lướt qua lá cây xào xạc.
Và tiếng nhịp tim ta càng lúc càng đập nhanh.
21.
Kể từ sau hôm đánh cờ ở Ngự hoa viên, ta trở nên rất lạ lùng.
Ta bắt đầu tránh mặt Tiêu Thừa Tắc.
Không phải vì ghét hắn, mà là... không dám gặp hắn.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú kia, tim ta lại đập nhanh, má lại nóng bừng.
Mỗi khi nghe thấy giọng nói trầm thấp êm tai ấy, ta lại cuống quýt không biết nên nói gì.
Ta ốm rồi.
Ta mắc căn bệnh quái đản là không dám gặp ca ca của mình.
Tiêu Thừa Tắc rất nhanh đã nhận ra sự bất thường của ta.
Hôm nay, tại Quận chúa phủ của mình, ta giả vờ đau đầu để không phải vào cung thỉnh an.
Kết quả là hắn trực tiếp "xông" tới phủ của ta.
Hắn đuổi hết hạ nhân, một mình bước vào phòng ngủ của ta.
Ta trùm chăn kín đầu, giả vờ ngủ.
Ta có thể cảm nhận được, hắn đã đứng bên giường ta rất lâu.
Sau đó, ta nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ.
"Thẩm Bảo Ninh."
Hắn lên tiếng, giọng nói mang theo một nỗi niềm phức tạp mà ta không sao hiểu thấu.
"Nàng còn muốn trốn ta đến bao giờ?"
Ta vùi đầu sâu hơn vào trong chăn, nhất quyết không chịu lộ mặt ra.
Hắn im lặng một lúc, rồi ngồi xuống bên cạnh giường ta.
Mép giường khẽ lún xuống.
"Có phải nàng... đã có người trong lòng rồi không?"
Hắn đột ngột hỏi một câu.
Thân thể ta bỗng cứng đờ.
"Không có!"
Ta thốt lên ngay lập tức, giọng lớn đến mức tự làm chính mình giật mình.
Dường như hắn khẽ cười, tiếng cười thật nhẹ, nhưng lại như một chiếc lông vũ, khẽ khàng gãi lên trái tim ta.
"Vậy thì tại sao?"
Hắn tiếp tục hỏi.
"Tại sao mấy ngày nay, nàng luôn tránh mặt ta?"
Ta thực sự không thể đóng kịch thêm được nữa.
Ta đột ngột hất tung chăn, ngồi bật dậy, đầu tóc bù xù như cái tổ chim.
Ta nhìn hắn, gom hết dũng khí lớn nhất đời mình ra.
"Bởi vì ta phát hiện ra, hình như... ta không muốn chàng chỉ làm ca ca của ta nữa!"
Ta nói xong rồi.
Ta đã nói ra câu nói giấu kín trong lòng bấy lâu, khiến ta thao thức, đêm ngày chẳng thể chợp mắt.
Trong phòng, bầu không khí tĩnh mịch như chếc.
Ta nhìn hắn, trên gương mặt hắn không hề có chút biểu cảm nào.
Đôi mắt sâu thẳm kia như một giếng cổ, không gợn chút sóng.
Tim ta, từng chút một chìm xuống đáy vực.
Thôi xong.
Có phải hắn thấy ta thật đáng ghê tởm không?
Có phải hắn thấy ta đại nghịch bất đạo, dám nảy sinh thứ tình cảm này với chính ca ca của mình?
Vành mắt ta đỏ ửng lên ngay tức khắc.
Những giọt lệ lại bắt đầu trực trào trong khóe mắt.
Ngay khi ta định bật khóc oà lên, rồi xin lỗi hắn, bảo rằng vừa rồi ta chỉ nói bậy bạ.
Hắn đột nhiên vươn tay, kéo mạnh ta vào lòng.
Hắn ôm rất chặt, chặt đến mức ta gần như không thở nổi.
Cằm hắn tựa trên đỉnh đầu ta.
Ta có thể nghe thấy nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của hắn, ngay bên tai ta, từng nhịp, từng nhịp một.
"Nàng đúng là đồ ngốc."
Ta nghe thấy hắn trên đỉnh đầu mình, dùng một giọng điệu vừa bất lực, vừa cưng chiều, lại vừa mang theo sự nhẹ nhõm, khẽ nói.
"Ta đã đợi nàng mười năm rồi."
"Từ cái năm nàng sáu tuổi, cầm một viên kẹo mạch nha, nói rằng muốn che chở cho ta."
"Ta đã đợi từ lúc đó."
"Ta đợi nàng khôn lớn, đợi nàng thấu hiểu, đợi nàng hiểu rằng, sự đối đãi tốt của ta với nàng, chưa bao giờ là vì ta chỉ muốn làm ca ca của nàng cả."
Nước mắt ta, cuối cùng chẳng thể kìm nén được nữa, trào ra như suối.
Nhưng lần này, không phải là giọt lệ đau thương, mà là giọt lệ của niềm hạnh phúc.
Ta vùi mặt vào lòng hắn, gật đầu thật mạnh.
Hoá ra, không phải là nỗi tương tư của riêng một mình ta.
Hoá ra, hắn cũng giống ta như vậy.
Năm đó, ta mười sáu tuổi, hắn mười bảy tuổi.
Thái tử điện hạ, dâng thánh chỉ lên Hoàng đế bệ hạ, xin được cưới An Ninh Quận chúa làm Thái tử phi.
Tin tức này chấn động cả triều đình lẫn thiên hạ.
Nhưng chẳng một ai phản đối.
Bởi vì tất cả mọi người đều biết, Bảo Ninh Quận chúa, là người được Thái tử điện hạ nâng niu trong lòng bàn tay suốt mười năm trời.
Ngoài nàng ra, không còn ai xứng đáng với vị trí đó nữa.
Hôn lễ của chúng ta được cử hành vô cùng hoành tráng.
Dải lụa đỏ dài mười dặm, trải dài từ Thẩm phủ cho đến tận Đông cung.
Bách tính toàn thành, đều đổ xô ra đường để chúc phúc cho đôi ta.
Phụ thân ta hôm đó, uống đến say mèm, ôm lấy mẫu thân ta mà vừa khóc vừa cười.
Người nói, việc khiến người đắc ý nhất đời này, chẳng phải là làm tới chức Nội các Thủ phụ, mà là sinh được một cô con gái dám đem cả hầm rượu nhà mình đi tặng Thái tử điện hạ.
Ta khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ rực, ngồi trước gương đồng.
Tiêu Thừa Tắc bước tới, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy ta.
Hắn cầm lấy tay ta, đặt vào lòng bàn tay ta một thứ.
Đó là một viên kẹo mạch nha.
Trong suốt, dưới ánh nến, toả ra ánh sáng ngọt ngào.
"Bảo Ninh."
Hắn cúi đầu, bên tai ta, chỉ bằng âm thanh mà đôi ta mới có thể nghe thấy, khẽ cất lời.
"Sau này, để ta thay nàng che chở cho nàng."
HẾT
Hoàn thành — Chương 11
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chung Ly Linh Tố
6 ch
Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Tâm Sự Mùa Giao Mùa
26 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.