1.487 chữ · ~10 phút đọc
Khi tin tức ta bị từ hôn truyền tới biên quan, Tạ Nghiễn đang bận ch ém gi ết quân địch.
Nghe nói hắn ch ém gục ba viên tướng địch tại chỗ, đ ánh trận xong xuôi liền phi ngựa về kinh thành.
Bảy con chiến mã ch ết mệt trên đường, còn hắn thì ngay cả mắt cũng không nhắm lại.
Ta nghe được những điều này, thầm nghĩ tên đáng ch ết kia chắc chắn trở về để xem trò cười của ta.
Dù sao hắn cũng là kẻ đối đầu không đội trời chung với ta, từ nhỏ đã cướp mất hào quang của ta, lớn lên lại phá đám ta.
Cho đến tận đêm khuya, cửa phủ vang lên tiếng gõ.
Hắn đứng trong màn tuyết, phía sau là một trăm hai mươi rương sính lễ đỏ rực c.h.ói mắt.
Giọng hắn run run, "Nàng có nguyện ý gả cho ta, làm thê tử củ ta không?"
01.
Tuyết rơi đến ngày thứ ba, thư từ hôn của Bùi gia đã được đưa tới trước cửa phủ ta.
Người đưa thư không phải là Bùi Hành.
Đó là quản sự của Bùi gia, mặc một thân áo gấm xanh mới tinh, đứng dưới bậc thềm nhà ta, giọng nói còn vang hơn cả tiếng cồng chiêng.
"Phu nhân nhà ta nói, Thẩm gia hiện nay đang vướng vào kiện tụng, không dám trèo cao mối nhân duyên này nữa."
"Mối hôn sự này, cứ thế mà hủy bỏ."
Ta vừa từ dược am ngoài thành trở về, trong tay còn xách theo thang thuốc vừa bốc cho phụ thân.
Trước cửa phủ đã vây kín người xem đông tới nửa con phố.
Có kẻ co cổ xem náo nhiệt.
Có người thì thầm bảo Thẩm gia sắp sụp đổ rồi.
Lại có kẻ bật cười, nói mối hôn sự của ta trước kia phong quang bao nhiêu, giờ ngã xuống lại càng vang dội bấy nhiêu.
Thanh Hạnh tức giận đến mức mặt mũi tái nhợt.
"Cô nương, để nô tỳ đi x é n át miệng hắn!"
Ta ngăn nó lại.
"Không vội."
Quản sự trông thấy ta, ánh mắt quét qua người ta, nụ cười càng thêm đắc ý.
"Thẩm cô nương về rồi thì tốt quá."
"Thế tử nhà ta vẫn còn nhớ chút tình xưa, đặc biệt dặn dò, thư từ hôn chỉ đưa tới cửa, không vào trong phủ để tránh cho cô nương khó xử."
Ta nhìn tờ giấy đỏ trong tay hắn.
Đỏ đến c.h.ói mắt.
Năm xưa khi đính ước, Bùi gia cũng dùng giấy đỏ viết hôn thư như thế này.
Ngày đó Bùi Hành đứng dưới mái hiên, vành tai ửng đỏ, thề thốt kiếp này chắc chắn không phụ ta.
Ta đã tin.
Vậy mà hôm nay, ngay cả mặt mũi hắn cũng chẳng thèm lộ ra.
Ta giao thang thuốc cho Thanh Hạnh, bước xuống bậc thềm.
Quản sự chìa thư từ hôn ra, cánh tay giơ lên cao, giống như đang ban thưởng cho ta vậy.
"Thẩm cô nương, nhận lấy đi."
"Từ nay về sau nam hôn nữ gả, đường ai nấy đi."
Ta không nhận.
Ta chỉ hỏi hắn: "Là Bùi Hành bảo ngươi tới?"
Quản sự cười khẩy.
"Thế tử hiện tại đang bận rộn chuẩn bị cho xuân yến, đâu có thời gian quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này."
"Hơn nữa, chuyện này, phu nhân quyết định là đủ rồi."
Trong đám đông truyền đến tiếng cười khẽ.
Ta cũng bật cười.
"Hóa ra hôn ước tám năm của ta và Bùi Hành, trong mắt Bùi gia chỉ là chuyện nhỏ."
Sắc mặt quản sự thay đổi.
"Thẩm cô nương, chớ nói lời khó nghe."
"Khó nghe sao?"
Ta vươn tay, giật lấy thư từ hôn từ tay hắn.
Giấy rất mỏng.
Mực còn chưa khô hẳn.
Ta liếc mắt nhìn qua, Bùi gia phủi sạch trách nhiệm cho mình.
Nói Thẩm gia gia phong không vững.
Nói ta ốm yếu không thể quán xuyến việc nhà.
Nói duyên phận hai nhà đã tận.
Cả tờ giấy, không một chữ nào nhắc tới việc năm Bùi gia khốn khó, là mẫu thân ta đã lấy của hồi môn ra để cứu mạng Bùi lão phu nhân.
Cũng chẳng có chữ nào nhắc tới việc Bùi Hành đọc sách đi thi ba năm ấy, chi tiêu ăn mặc đều rút từ sổ sách Thẩm gia ra.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Càng không có chữ nào nhắc tới việc năm ngoái hắn đi săn bị ngã g ãy chân, là ta đã túc trực bảy đêm tại Bùi phủ.
Ta gấp thư từ hôn lại.
Quản sự vươn tay đòi ký nhận.
"Thẩm cô nương, ký tên đi."
"Ký xong, ta còn về báo cáo."
Ta ngước mắt nhìn hắn.
"Ngươi là cái thứ gì, mà cũng xứng để ta ký tên?"
Quản sự sững sờ.
Trước cửa phủ cũng im phăng phắc.
Có lẽ bọn họ đều không ngờ, ta lại có thể nói năng như thế.
Trước đây ta luôn giữ thể diện cho Bùi Hành, cũng nể tình giao tình của hai nhà Thẩm - Bùi.
Người Bùi gia tới, ta rót trà.
Bùi mẫu bắt bẻ, ta cúi đầu.
Bùi Hành thất hẹn, ta tìm lý do cho hắn.
Lâu dần, bọn họ thực sự tưởng rằng ta không có tính khí.
Quản sự đỏ bừng mặt.
"Thẩm cô nương, đừng có không biết điều!"
"Bùi gia chúng ta chịu từ hôn, đã là nể mặt cô rồi!"
Ta xé đôi bức thư từ hôn.
Rồi lại xé thành bốn mảnh.
Vụn giấy rơi lả tả xuống mặt tuyết.
Đỏ một mảng, trắng một mảnh.
Trong đám đông có người hít một hơi lạnh.
Quản sự chỉ thẳng vào mặt ta, bàn tay run rẩy không ngừng.
"Ngươi dám xé thư từ hôn?"
Ta ném mảnh giấy cuối cùng xuống dưới chân hắn.
"Từ hôn thì cũng được."
"Hãy để Bùi Hành đích thân tới đây."
"Mang theo tờ giấy nợ ba vạn lượng bạc mà mẫu thân ta từng cho nhà họ Bùi vay năm xưa, trả cả gốc lẫn lãi."
Gã quản sự há hốc miệng.
"Ba vạn lượng gì cơ?"
Ta nhìn thẳng vào hắn.
"Nếu ngươi không biết, thì hãy về hỏi phu nhân nhà ngươi."
"Hãy hỏi xem năm xưa khi Bùi lão phu nhân bệnh nặng chỉ còn nửa hơi thở, là ai đã xuất tiền mua nhân sâm, mua thuốc, cứu lấy nửa cái mạng già của bà ta."
"Cũng hãy hỏi xem Bùi Hành những năm qua đọc sách làm quan, trên người có món y phục nào mà không phải do nhà họ Thẩm chống đỡ thể diện cho hắn?"
Sắc mặt gã quản sự từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
"Nhà họ Bùi còn nợ tiền nhà họ Thẩm sao?"
"Chẳng phải người ta nói nhà họ Bùi thanh cao quý tộc sao?"
"Thanh cao thì thanh cao, nhưng nợ tiền không trả thì nghe chẳng lọt tai chút nào."
Gã quản sự cuống lên.
"Ngươi nói bậy!"
"Thẩm cô nương, có phải bị từ hôn xong nên ngươi đi ên rồi không!"
Ta bước lên một bước.
Hắn theo phản năng lùi lại một bước.
Ta nói: "Giờ tỵ ngày mai, ta sẽ đến Bùi phủ đòi nợ."
"Nếu thiếu một văn, ta sẽ đem sổ nợ dán ngay trước cửa nha môn Kinh Triệu Phủ."
"Để cả kinh thành xem thử, sự thanh cao của nhà họ Bùi được vun đắp bằng tiền bạc của nhà họ Thẩm như thế nào."
Gã quản sự không dám nói thêm lời nào, nhặt những mảnh giấy vụn lên rồi quay người bỏ chạy.
Hắn chạy quá gấp, chân trượt một cái, ngã nhào xuống đống tuyết.
Đám đông vây xem cười ồ lên.
Ta không cười.
Ta xoay người quay về phủ.
Thanh Hạnh lẽo đẽo theo sau, đôi mắt sáng rực.
"Cô nương, vừa rồi người thật lợi hại."
Ta nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh buốt.
"Lợi hại gì chứ."
"Chẳng qua là ta cuối cùng cũng không buồn che giấu sự xấu xa của họ nữa mà thôi."
Trước khi cửa đóng lại, ta nhìn thấy ở góc phố có người cưỡi ngựa dừng lại một thoáng.
Áo đen, đội nón lá, bên hông treo thẻ bài quân đội.
Người đó liếc nhìn ta một cái rồi nhanh c.h.óng quay đầu bỏ đi.
Thanh Hạnh cũng nhìn thấy.
"Cô nương, trông người đó giống như tín sứ từ biên ải."
Bước chân ta khựng lại.
Biên ải.
Ở đó có một kẻ, nếu nghe tin ta bị từ hôn, e là sẽ cười lớn hơn bất cứ ai.
Tạ Nghiễn.
Kẻ thù không đội trời chung của ta từ thuở nhỏ.
.......
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
196 ch
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
11 ch
Thần Nữ Của Ta
14 ch
Tô Chiêu Ninh - Vân Câm Mộc Nguyệt
6 ch
Quy Yên - Phi Trứ Ngã Đích Tiểu Mã Giáp
6 ch
Thuê Phu Quân - Tri Nhất
7 ch
Khương Nguyệt - Đại Bạch Thỏ Nải Đường
4 ch
Hạ Nguyệt - Tử Du
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.