542 chữ · ~4 phút đọc
Chương 18:
Xa xa nghe thấy tiếng hét của phu xe, tiếng roi ngựa vung lên vang dội, xe ngựa kia vội vàng lao đến như là hổ dữ ăn thịt người vậy, khiến ai gặp cũng phải tránh ra.
Hộ vệ ở hai bên xe ngựa ai cũng phách lối, ngạo mạn, dùng lỗ mũi nhìn người.
Thật là phách lối mà! Oai phong quá mà!
Quả nhiên là đầu thai cũng cần có kỹ thuật.
Cùng là nữ nhân, nhìn xem người ta sống như vậy mới gọi là thoải mái đó.
Lại nhìn xem, nàng ta sống như vậy thật khiến người ta ghen tị mà.
người trong xe ngựa nhìn thấy nàng.
“Dừng xe, dừng xe,..” Bên trong xe ngựa truyền ra một giọng nói của nữ nhân, phu xe mặc dù ngạo mạn nhưng cũng không dám có nửa điểm bất kính với người bên trong xe ngựa, nghe thấy mệnh lệnh này liền lập tức kéo giấy cương.
Két một tiếng… Tuấn mã hí lên, vó trước giương cao trong không trung, tư thế kia giống như là phải lật đổ xe ngựa vậy.
Cũng may, phu xe và ngựa đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, phu xe dùng sức kéo một cái, con ngựa kia vững vàng bình tĩnh hạ xuống, xe ngựa cũng dừng lại an toàn.
Hộ vệ hai bên lập tức bao vây xe ngựa, không để người ngoài lại gần, mọi người hai bên đường phố ai cũng đều quỳ xuống.
“Tham kiến công chúa, thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế…”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch

Bia Đỡ Đạn Phản Công
1.350 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch

Cao thủ tu chân - Diệp Thiên (Truyện full) - Tác giả: Phong Hòa
3.393 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Ngoại trừ thị vệ bên ngoài thì cả một con phố lớn chỉ còn lại một người Phượng Khương Trần đứng đó, rất nổi bật.
Không còn cách nào khác, nàng không có nô tính, vừa thấy người của hoàng gia liền quỳ xuống.
Cặp mắt quét sang hai bên trái phải, phát hiện chỉ có một mình mình đứng, Phượng Khương Trần hơi do dự một chút, đang chuẩn bị quỳ xuống.
Nhưng ngay lúc này một thiếu nữ mặc ky trang xanh da trời nhảy xuống từ xe ngựa, sau đó bước đi uyển chuyển về phía Phượng Khương Trần.
Thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, nhất cử nhất động đều cho thấy thái độ kiêu kỳ, đẳng cấp hơn người, tay giơ lên một cây roi màu vàng, mang theo mấy phần dã man.
Vụt!
Quất ra một roi trên mặt đất, đánh ra một vệt trắng rất sâu trên đá xanh của nền nhà.
Phượng Khương Trần thấy thế cũng biết là đối phương nhắm vào nàng.
Bởi vì nữ nhân này là muội muội cùng một mẹ với Đông Lăng Tử Lãng – Công chúa An Bình.
Một nữ tử bị chiều chuộng đến tận trời, một nữ tử mà mỗi lời nói hành động đều rất ngạo mạn, vô lễ.
Đúng như dự đoán, công chúa An Bình thấy biểu tình không chút sợ hãi của Phượng Khương Trần, trên mặt thoáng qua một tia chán nản, không tốt nói: “Phượng Khương Trần, thấy bản công chúa còn không mau quỳ xuống”
Quỳ?
Phượng Khương Trần hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó là dáng vẻ như vừa mới hiểu ra.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.