1.191 chữ · ~8 phút đọc
“Uống rượu lái xe, chứng cứ đâu?”, Hoàng Hách đảo mắt, nói với vẻ đầy mỉa mai: “Đồng chí cảnh sát, anh nói thì sẽ phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình đấy!”.
“Mày...”, ánh mắt đội phó khựng lại, nhất thời không nói được gì. Chứng cứ sao, máy đo nồng độ cồn đo ba lần đều không bị sao cả, làm gì có chứng cứ chứ?
“Đội phó Lâu, bình tĩnh đã”, đúng lúc này, tên cảnh sát ngồi giữa bàn thẩm vấn đột nhiên lên tiếng, sau đó xua tay, bảo đội phó Lâu ngồi xuống.
Đội phó Lâu tuy tức giận vô cùng, nhưng lại không thể không nghe lời người này. Người này chính là chi đội trưởng của chi đội cảnh sát giao thông ở đây, cao hơn anh ta nửa cấp. Hơn nữa nghe nói người này sắp được điều đến tổng đội cảnh sát giao thông ở Cao Thành làm đại đội phó.
“Vâng, đội trưởng Lý, anh nói đi ạ”, đội phó Lâu ngồi xuống luôn, gương mặt gượng cười, trong ánh mắt mang theo vẻ nịnh nọt.
“Chứng cứ thì chúng tao đương nhiên sẽ đưa ra được, nhưng trước lúc đó, chúng tao vẫn khuyên mày nên nhận lỗi, để tránh đến lúc đó sự việc càng trở nên căng thẳng, rồi sẽ không có lợi cho mày đâu”, đội trưởng Lý cười híp mắt nói, chỉ là trong nụ cười của anh ta có mang vẻ lạnh lùng rõ rệt.
“Ha ha, không có chứng cứ thì cứ nói đi, chứ muốn tôi phải thừa nhận tội danh mà tôi không làm, không có chuyện đó đâu”, trong mắt Hoàng Hách lộ vẻ giễu cợt.
“Mày cứ già mồm đi!”, tên đội trưởng đó đập bàn, trong mắt thấp thoáng vẻ u ám, anh ta cầm bộ đàm trên bàn lên, lạnh lùng nói: “Tắt camera ngay”.
Một lúc sau, có một tên cảnh sát đi vào, giơ tay ra hiệu OK với đội trưởng Lý.
“Ừ, nào, đo nồng độ cồn cho cậu ta đi!”, đội trưởng Lý khoát tay, tên cảnh sát kia liền đi ra, một lúc sau, người này lại bước vào, nhưng lần này trên tay cậu ta lại có thêm một chiếc túi ni lông màu đen. Nhìn hình dáng của chiếc túi này, chắc là đựng nhiều đồ bên trong.
Cậu ta đặt túi ni lông sang bên cạnh bàn thẩm vấn của Hoàng Hách, sau đó lặng lẽ quay đầu đi ra. Nhưng trước khi đi ra, như thể vì tò mò, ánh mắt của cậu ta trong giây lát đã tiếp xúc với ánh mắt của Hoàng Hách.
Nhìn bóng dáng rời đi của người này, khóe miệng Hoàng Hách chợt nhếch lên một nụ cười nham hiểm.
“Cạch”.
Cánh cửa phòng thẩm vấn được đóng lại, phòng thẩm vấn một lần nữa lại trở nên yên tĩnh.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Không có bất kỳ chỉ thị nào, một tên cảnh sát ở bên cạnh đội trưởng Lý liền đứng dậy, lặng lẽ đi đến bên cạnh Hoàng Hách, cúi người lôi ra một chai rượu Nhị Oa Đầu từ trong túi đen ra.
Hoàng Hách nhìn thấy bình Nhị Oa Đầu, lập tức hiểu ra được bọn họ định làm gì. Loại rượu Nhị Oa Đầu này giá rất rẻ, trước đây khi Hoàng Hách không có tiền thường hay mua loại này. Tuy rẻ nhưng rượu Nhị Oa Đầu này cũng có đặc điểm của nó, đó chính là nồng độ cồn rất cao, với lại dễ bị say, một khi uống say thì phải hơn nửa ngày mới đỡ dần.
“Ha ha, Hoàng Hách, cuối cùng cho mày một cơ hội nữa, mày ngoan ngoãn nhận tội đi, để tránh lát nữa lại phải chịu khổ!”, đội trưởng Lý ngồi nguyên vị trí đó nói.
“Ha ha, ở đây không nuôi chó, lạ thật, sao tôi lại nghe thấy mấy tiếng chó sủa nhỉ”, Hoàng Hách giễu cợt một tiếng, trong lòng không ngừng cười khẩy: “Được lắm, muốn chơi xỏ tôi chứ gì, vậy tôi sẽ chơi với các người đến cùng, để xem cuối cùng ai mới là người đen đủi”.
“Ừ, nếu mày đã không biết điều thì bắt đầu thôi!”, đội trưởng Lý lạnh lùng nhìn tên cảnh sát đứng bên cạnh Hoàng Hách. Đối phương hiểu ý, vặn luôn nắp chai rượu Nhị Oa Đầu, đổ vào miệng Hoàng Hách.
Ánh mắt Hoàng Hách sắc lạnh, lúc này nếu anh muốn thì có thể giãy giụa khỏi chiếc còng tay này và đá cho tên cảnh sát giao thông không biết trời cao đất dày này bay lên tường.
Nhưng nhìn phía góc tường có một chiếc camera, Hoàng Hách liền nhẫn nhịn, không những thế, Hoàng Hách còn chủ động há miệng, “ực ực” uống hết chỗ rượu Nhị Oa Đầu trong chai.
Nhìn động tác của Hoàng Hách, trong mắt đội trưởng Lý lộ vẻ nghi ngờ. Lẽ nào tên Hoàng Hách này ngốc rồi sao, thế mà lại hợp tác luôn, nhưng nghĩ lại, trên mặt đội trưởng Lý một lần nữa nở nụ cười khẩy. Nếu đã hợp tác như vậy, chẳng phải càng tốt cho anh ta sao, chứ nếu không hợp tác, trong lúc giằng co sẽ gây ra một vài dấu vết, thế thì mới là rắc rối to.
“Nào nào nào, chúng ta uống hớp trà đi!”, đội trưởng Lý mỉm cười vẫy tay, dường như rất thích lời khen của đội phó Lâu, nên anh ta chủ động nâng cốc trà lên cho đội phó Lâu.
Đội phó Lâu cung kính e dè đón lấy, sau đó hai người cười khà khà rồi uống trà.
Hoàng Hách ngồi trên ghế, bình tĩnh nhìn đội trưởng Lý và đội phó Lâu uống trà, lặng lẽ dùng chân khí làm bốc hơi hết toàn bộ lượng cồn trong cơ thể. Chỉ trong hai, ba phút, cơ thể anh không còn chút cồn nào nữa.
Thời gian trôi qua rất chậm, vào một giây phút nào đó, khóe miệng Hoàng Hách nhếch lên nụ cười. Với khả năng cảm nhận vượt quá cả người bình thường, Hoàng Hách đã cảm nhận được lúc này có những tiếng bước chân dồn dập đang đi về phía phòng thẩm vấn mà anh đang ở.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng - Diệp Hy Nguyệt - Lục Lãnh Phong
472 ch
Sự Lựa Chọn Của Em Chỉ Có Thể Là Tôi - Lâm Sa
30 ch
Chàng Rể Bí Ẩn
150 ch
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi
866 ch
Phải Yêu Em Suốt Đời Anh Biết Chưa
71 ch
Chàng Rể Phi Thường Của Tôi - Tô Lạc (FULL)
30 ch
Một Thai Bốn Bảo, Mommy Bà Trùm Cưng Chiều Vô Đối
713 ch
Cưng Chiều Ảnh Hậu: Bắt Cô Vợ Nhỏ Về Nhà!
112 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.